Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1254
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Thế nào cũng phải mua được thuốc này, bằng không... Đúng lúc này, Liễu Thanh Duyệt lại lạnh nhạt lên tiếng: "Tôi đã nói, tôi có thẻ hội viên". Bác sĩ Vương cười lạnh, nói: "Tôi cũng đã nói, Tĩnh Châu còn chưa phát thẻ hội viên, cô tưởng cô nói thế thì tôi sẽ tin ngay sao?" Liễu Thanh Duyệt hất cằm, thản nhiên nói: "Tôi tới đây, thì có rồi". Hả? Vừa nghe cô ấy nói thế, mọi người lập tức trợn trừng mắt. Những lời này, nghe thật ngông cuồng. Đây chính là Thiên Linh đó! Là thế lực thần bí nhất mới xuất hiện ở Tĩnh Châu! Ngay cả mấy gia tộc hạng nhất cũng phải nể mặt đôi phần. Liễu Thanh Duyệt dựa vào đâu mà ngông nghênh như thế? Dựa vào nhan sắc hơn người? Đám người quanh đó chầm chậm nhếch mép cười châm chọc. Bác sĩ Vương cũng cười lạnh, nói: "Cô nghĩ cô là ai? Tưởng Thiên Linh chúng tôi là một tiệm thuốc cỏn con chắc?" Lời này nghe kiêu ngạo hết sức. Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nhạt, thong thả nói: "Đối với chị tư tôi, nơi này của các người đúng thật chỉ là một tiệm thuốc cỏn con đấy". Thái độ của anh đắc ý cực kì. Ha ha! Xung quanh lập tức vang lên tiếng cười nhạo báng. Liễu Thanh Duyệt huênh hoang khoác lác thì cũng thôi. Nói sao người ta cũng quá đẹp! Nhưng một gã nghèo kiết hủ lậu như anh chàng này mà cũng dám khoác lác? Chị của cậu thì là ai chứ? Mọi người đều dồn mắt nhìn Trương Minh Vũ, thái độ cực kì khinh bỉ. Bác sĩ Vương cũng tức đến độ phải bật cười. Lát sau, ông ta mới châm chọc nói: "Này ranh con, tầm nhìn của cậu thiển cận khốn cùng thực ra cũng không phải là lỗi của cậu". "Sai là sai ở chỗ... cậu quá ngu xuẩn!" "Không biết trời cao đất rộng là gì mà còn to mồm". Nói đoạn, ông ta trào phúng nhìn Trương Minh Vũ. Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nhạt: "Vậy nếu như chị tôi có thẻ hội viên thì sao?" Nói xong, ánh mắt anh lại sáng rực lên. Có vẻ cơn nghiện cá cược lại trỗi dậy rồi đây. Liễu Thanh Duyệt âu yếm nhìn anh một cái, nhưng cũng không nói gì. Bác sĩ Vương khinh thường cười nhạo: "Nếu có thể lấy thẻ ra, tôitặng tramadol đó cho các người".
Thế nào cũng phải mua được thuốc này, bằng không...
Đúng lúc này, Liễu Thanh Duyệt lại lạnh nhạt lên tiếng: "Tôi đã nói, tôi có thẻ hội viên".
Bác sĩ Vương cười lạnh, nói: "Tôi cũng đã nói, Tĩnh Châu còn chưa phát thẻ hội viên, cô tưởng cô nói thế thì tôi sẽ tin ngay sao?"
Liễu Thanh Duyệt hất cằm, thản nhiên nói: "Tôi tới đây, thì có rồi".
Hả?
Vừa nghe cô ấy nói thế, mọi người lập tức trợn trừng mắt.
Những lời này, nghe thật ngông cuồng.
Đây chính là Thiên Linh đó!
Là thế lực thần bí nhất mới xuất hiện ở Tĩnh Châu!
Ngay cả mấy gia tộc hạng nhất cũng phải nể mặt đôi phần.
Liễu Thanh Duyệt dựa vào đâu mà ngông nghênh như thế?
Dựa vào nhan sắc hơn người?
Đám người quanh đó chầm chậm nhếch mép cười châm chọc.
Bác sĩ Vương cũng cười lạnh, nói: "Cô nghĩ cô là ai? Tưởng Thiên Linh chúng tôi là một tiệm thuốc cỏn con chắc?"
Lời này nghe kiêu ngạo hết sức.
Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nhạt, thong thả nói: "Đối với chị tư tôi, nơi này của các người đúng thật chỉ là một tiệm thuốc cỏn con đấy".
Thái độ của anh đắc ý cực kì.
Ha ha!
Xung quanh lập tức vang lên tiếng cười nhạo báng.
Liễu Thanh Duyệt huênh hoang khoác lác thì cũng thôi.
Nói sao người ta cũng quá đẹp!
Nhưng một gã nghèo kiết hủ lậu như anh chàng này mà cũng dám khoác lác?
Chị của cậu thì là ai chứ?
Mọi người đều dồn mắt nhìn Trương Minh Vũ, thái độ cực kì khinh bỉ.
Bác sĩ Vương cũng tức đến độ phải bật cười.
Lát sau, ông ta mới châm chọc nói: "Này ranh con, tầm nhìn của cậu thiển cận khốn cùng thực ra cũng không phải là lỗi của cậu".
"Sai là sai ở chỗ... cậu quá ngu xuẩn!"
"Không biết trời cao đất rộng là gì mà còn to mồm".
Nói đoạn, ông ta trào phúng nhìn Trương Minh Vũ.
Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nhạt: "Vậy nếu như chị tôi có thẻ hội viên thì sao?"
Nói xong, ánh mắt anh lại sáng rực lên.
Có vẻ cơn nghiện cá cược lại trỗi dậy rồi đây.
Liễu Thanh Duyệt âu yếm nhìn anh một cái, nhưng cũng không nói gì.
Bác sĩ Vương khinh thường cười nhạo: "Nếu có thể lấy thẻ ra, tôi
tặng tramadol đó cho các người".
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Thế nào cũng phải mua được thuốc này, bằng không... Đúng lúc này, Liễu Thanh Duyệt lại lạnh nhạt lên tiếng: "Tôi đã nói, tôi có thẻ hội viên". Bác sĩ Vương cười lạnh, nói: "Tôi cũng đã nói, Tĩnh Châu còn chưa phát thẻ hội viên, cô tưởng cô nói thế thì tôi sẽ tin ngay sao?" Liễu Thanh Duyệt hất cằm, thản nhiên nói: "Tôi tới đây, thì có rồi". Hả? Vừa nghe cô ấy nói thế, mọi người lập tức trợn trừng mắt. Những lời này, nghe thật ngông cuồng. Đây chính là Thiên Linh đó! Là thế lực thần bí nhất mới xuất hiện ở Tĩnh Châu! Ngay cả mấy gia tộc hạng nhất cũng phải nể mặt đôi phần. Liễu Thanh Duyệt dựa vào đâu mà ngông nghênh như thế? Dựa vào nhan sắc hơn người? Đám người quanh đó chầm chậm nhếch mép cười châm chọc. Bác sĩ Vương cũng cười lạnh, nói: "Cô nghĩ cô là ai? Tưởng Thiên Linh chúng tôi là một tiệm thuốc cỏn con chắc?" Lời này nghe kiêu ngạo hết sức. Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nhạt, thong thả nói: "Đối với chị tư tôi, nơi này của các người đúng thật chỉ là một tiệm thuốc cỏn con đấy". Thái độ của anh đắc ý cực kì. Ha ha! Xung quanh lập tức vang lên tiếng cười nhạo báng. Liễu Thanh Duyệt huênh hoang khoác lác thì cũng thôi. Nói sao người ta cũng quá đẹp! Nhưng một gã nghèo kiết hủ lậu như anh chàng này mà cũng dám khoác lác? Chị của cậu thì là ai chứ? Mọi người đều dồn mắt nhìn Trương Minh Vũ, thái độ cực kì khinh bỉ. Bác sĩ Vương cũng tức đến độ phải bật cười. Lát sau, ông ta mới châm chọc nói: "Này ranh con, tầm nhìn của cậu thiển cận khốn cùng thực ra cũng không phải là lỗi của cậu". "Sai là sai ở chỗ... cậu quá ngu xuẩn!" "Không biết trời cao đất rộng là gì mà còn to mồm". Nói đoạn, ông ta trào phúng nhìn Trương Minh Vũ. Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nhạt: "Vậy nếu như chị tôi có thẻ hội viên thì sao?" Nói xong, ánh mắt anh lại sáng rực lên. Có vẻ cơn nghiện cá cược lại trỗi dậy rồi đây. Liễu Thanh Duyệt âu yếm nhìn anh một cái, nhưng cũng không nói gì. Bác sĩ Vương khinh thường cười nhạo: "Nếu có thể lấy thẻ ra, tôitặng tramadol đó cho các người".