Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1263

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Liễu Thanh Duyệt cúi người, hà hơi vào tai anh: "Em trai à, chị nhớ em lắm đó".  Hương thơm mê người ấy...  Trương Minh Vũ nháy mắt chìm đắm vào trong đó.  Nhưng ngay sau đó anh giật mình, mau chóng tỉnh lại.  Trương Minh Vũ cực kỳ lúng túng: "Cái đó... chị tư à, đang ban ngày ban mặt... chị..."  Chân mày nhướng lên, Liễu Thanh Duyệt nở nụ cười ranh mãnh: "Ý em là... để tối đã?"  Ơ...  Trương Minh Vũ đực mặt.  Dù bình thường anh có hoạt ngôn đến đâu thì rơi vào tình cảnh này vẫn á khẩu như thường!  Liễu Thanh Duyệt hả hê cười nói: "Được đó, giờ chị cũng mệt rồi, vừa xuống máy bay đây".  "Đến tối chị sẽ sủng hạnh em đã đời!"  Cô ấy nói xong thì chìa một ngón ra nâng cằm Trương Minh Vũ lên.  Phù!  Anh cố gắng làm nhịp thở của mình bình thường trở lại.  Phút chốc, Liễu Thanh Duyệt xoay người quay về ghế ngồi.  Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  Thoát được một kiếp rồi!  Nhưng đến tối thì...  Chưa đợi anh suy nghĩ gì thêm, giọng nói êm tai của Liễu Thanh Duyệt lại vang lên lần nữa: "Qua đây mát xa cho chị nào, mệt chết đi được".  Thế rồi cô ấy tựa vào ghế im lặng chờ.  Hả?  Trương Minh Vũ tức khắc trợn to hai mắt.  Mát... mát xa?  Tầm mắt anh kìm lòng không đậu liếc nhìn dáng người mê hoặc của Liễu Thanh Duyệt.  Ngắm nhìn một lúc Trương Minh Vũ mới hoàn hồn.  Ừng ực!  Anh khó khăn nuốt nước miếng.  Sau một lúc chần chừ, anh bước qua.  Trương Minh Vũ cười xòa: "Sao chị tư tới Tĩnh Châu thế?"  Anh vừa nói vừa đặt tay lên vai cô ấy.  Vừa mềm vừa mịn.  Liễu Thanh Duyệt chậm rãi nói với vẻ hưởng thụ: "Có nhiệm vụ ấy mà, lúc mới gặp em thì ở Hoa Châu". "Xong nhiệm vụ ở Hoa Châu rồi thìchị đến Điền Châu".  

Liễu Thanh Duyệt cúi người, hà hơi vào tai anh: "Em trai à, chị nhớ em lắm đó".  

Hương thơm mê người ấy...  

Trương Minh Vũ nháy mắt chìm đắm vào trong đó.  

Nhưng ngay sau đó anh giật mình, mau chóng tỉnh lại.  

Trương Minh Vũ cực kỳ lúng túng: "Cái đó... chị tư à, đang ban ngày ban mặt... chị..."  

Chân mày nhướng lên, Liễu Thanh Duyệt nở nụ cười ranh mãnh: "Ý em là... để tối đã?"  

Ơ...  

Trương Minh Vũ đực mặt.  

Dù bình thường anh có hoạt ngôn đến đâu thì rơi vào tình cảnh này vẫn á khẩu như thường!  

Liễu Thanh Duyệt hả hê cười nói: "Được đó, giờ chị cũng mệt rồi, vừa xuống máy bay đây".  

"Đến tối chị sẽ sủng hạnh em đã đời!"  

Cô ấy nói xong thì chìa một ngón ra nâng cằm Trương Minh Vũ lên.  

Phù!  

Anh cố gắng làm nhịp thở của mình bình thường trở lại.  

Phút chốc, Liễu Thanh Duyệt xoay người quay về ghế ngồi.  

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  

Thoát được một kiếp rồi!  

Nhưng đến tối thì...  

Chưa đợi anh suy nghĩ gì thêm, giọng nói êm tai của Liễu Thanh Duyệt lại vang lên lần nữa: "Qua đây mát xa cho chị nào, mệt chết đi được".  

Thế rồi cô ấy tựa vào ghế im lặng chờ.  

Hả?  

Trương Minh Vũ tức khắc trợn to hai mắt.  

Mát... mát xa?  

Tầm mắt anh kìm lòng không đậu liếc nhìn dáng người mê hoặc của Liễu Thanh Duyệt.  

Ngắm nhìn một lúc Trương Minh Vũ mới hoàn hồn.  

Ừng ực!  

Anh khó khăn nuốt nước miếng.  

Sau một lúc chần chừ, anh bước qua.  

Trương Minh Vũ cười xòa: "Sao chị tư tới Tĩnh Châu thế?"  

Anh vừa nói vừa đặt tay lên vai cô ấy.  

Vừa mềm vừa mịn.  

Liễu Thanh Duyệt chậm rãi nói với vẻ hưởng thụ: "Có nhiệm vụ ấy mà, lúc mới gặp em thì ở Hoa Châu". 

"Xong nhiệm vụ ở Hoa Châu rồi thì

chị đến Điền Châu".  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Liễu Thanh Duyệt cúi người, hà hơi vào tai anh: "Em trai à, chị nhớ em lắm đó".  Hương thơm mê người ấy...  Trương Minh Vũ nháy mắt chìm đắm vào trong đó.  Nhưng ngay sau đó anh giật mình, mau chóng tỉnh lại.  Trương Minh Vũ cực kỳ lúng túng: "Cái đó... chị tư à, đang ban ngày ban mặt... chị..."  Chân mày nhướng lên, Liễu Thanh Duyệt nở nụ cười ranh mãnh: "Ý em là... để tối đã?"  Ơ...  Trương Minh Vũ đực mặt.  Dù bình thường anh có hoạt ngôn đến đâu thì rơi vào tình cảnh này vẫn á khẩu như thường!  Liễu Thanh Duyệt hả hê cười nói: "Được đó, giờ chị cũng mệt rồi, vừa xuống máy bay đây".  "Đến tối chị sẽ sủng hạnh em đã đời!"  Cô ấy nói xong thì chìa một ngón ra nâng cằm Trương Minh Vũ lên.  Phù!  Anh cố gắng làm nhịp thở của mình bình thường trở lại.  Phút chốc, Liễu Thanh Duyệt xoay người quay về ghế ngồi.  Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  Thoát được một kiếp rồi!  Nhưng đến tối thì...  Chưa đợi anh suy nghĩ gì thêm, giọng nói êm tai của Liễu Thanh Duyệt lại vang lên lần nữa: "Qua đây mát xa cho chị nào, mệt chết đi được".  Thế rồi cô ấy tựa vào ghế im lặng chờ.  Hả?  Trương Minh Vũ tức khắc trợn to hai mắt.  Mát... mát xa?  Tầm mắt anh kìm lòng không đậu liếc nhìn dáng người mê hoặc của Liễu Thanh Duyệt.  Ngắm nhìn một lúc Trương Minh Vũ mới hoàn hồn.  Ừng ực!  Anh khó khăn nuốt nước miếng.  Sau một lúc chần chừ, anh bước qua.  Trương Minh Vũ cười xòa: "Sao chị tư tới Tĩnh Châu thế?"  Anh vừa nói vừa đặt tay lên vai cô ấy.  Vừa mềm vừa mịn.  Liễu Thanh Duyệt chậm rãi nói với vẻ hưởng thụ: "Có nhiệm vụ ấy mà, lúc mới gặp em thì ở Hoa Châu". "Xong nhiệm vụ ở Hoa Châu rồi thìchị đến Điền Châu".  

Chương 1263