Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1264

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Xong Điền Châu thì chị tới Tĩnh Châu".  Trương Minh Vũ hiểu rồi.  Nhưng mà... rốt cuộc nhiệm vụ của chị tư là gì thế?  Trương Minh Vũ muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn chưa thể thốt nên lời.  Anh biết nếu nói được thì chắc chắn Liễu Thanh Duyệt đã nói trước cho mình rồi.  Hây dà.  Trương Minh Vũ lại thầm thở dài.  Bất kể làm gì đi nữa, các chị đều đang trải đường cho anh.  Không hiểu sao Trương Minh Vũ lại thấy thương bọn họ khi nghĩ vậy.  Liễu Thanh Duyệt đã nhắm mắt từ khi nào.  Trương Minh Vũ cũng từ từ điều chỉnh lực.  Anh mát xa vai cho cô ấy.  "Ưm..."  Thỉnh thoảng dùng lực hơi mạnh, Liễu Thanh Duyệt sẽ phát ra một tiếng kêu rất nhỏ.  Lần nào âm thanh ấy cũng làm người Trương Minh Vũ run lên.  Quyến rũ quá...  Anh cố gắng nhìn sang chỗ khác.  Vóc dáng mê người kia... gây chú ý quá đáng!  Thời gian chậm rãi trôi qua.  Tay Trương Minh Vũ đã hơi mỏi.  Anh ngập ngừng một lát mới nhỏ giọng hỏi: "Chị tư?"  Nhưng anh chờ chốc lát vẫn không thấy Liễu Thanh Duyệt đáp lại câu nào.  Ngủ rồi sao?  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, càng thấy đau lòng hơn.  Kiểu này là mệt mỏi biết mấy chứ...  Haiz.  Trương Minh Vũ thầm than thở trong lòng, cởi áo khoác ra đắp cho Liễu Thanh Duyệt.  Sau đó anh nhẹ chân đến bên cửa sổ.  Bên ngoài người đến người đi vô cùng nô nức.  Nhưng tâm trạng Trương Minh Vũ nặng nề lạ thường.  Dáng vẻ mệt mỏi của Liễu Thanh Duyệt làm anh muốn cố gắng nhiều hơn nữa.  Anh không thể phụ thuộc các chị mãi được.  Anh muốn trở thành chỗ dựa cho các chị ấy!  Nghĩ đến đây, một tia kiên định thoáng qua trong mắt Trương Minh Vũ.  Giữa lúc đó, điện thoại đổ chuông.  Trương Minh Vũ giật mình.  Anh vội vàng tắt tiếng.  Mở ra xem thì thấy người gọi là Hàn Thất Thất.  Cô ta gọi mình làm gì?  Trương Minh Vũ nhíu mày, bước nhanh ra khỏi văn phòng.  Sau khi ra ngoài, anh nhấn nút bắt máy.  Giọng nói đầy lo lắng của Hàn Thất

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Xong Điền Châu thì chị tới Tĩnh Châu".  

Trương Minh Vũ hiểu rồi.  

Nhưng mà... rốt cuộc nhiệm vụ của chị tư là gì thế?  

Trương Minh Vũ muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn chưa thể thốt nên lời.  

Anh biết nếu nói được thì chắc chắn Liễu Thanh Duyệt đã nói trước cho mình rồi.  

Hây dà.  

Trương Minh Vũ lại thầm thở dài.  

Bất kể làm gì đi nữa, các chị đều đang trải đường cho anh.  

Không hiểu sao Trương Minh Vũ lại thấy thương bọn họ khi nghĩ vậy.  

Liễu Thanh Duyệt đã nhắm mắt từ khi nào.  

Trương Minh Vũ cũng từ từ điều chỉnh lực.  

Anh mát xa vai cho cô ấy.  

"Ưm..."  

Thỉnh thoảng dùng lực hơi mạnh, Liễu Thanh Duyệt sẽ phát ra một tiếng kêu rất nhỏ.  

Lần nào âm thanh ấy cũng làm người Trương Minh Vũ run lên.  

Quyến rũ quá...  

Anh cố gắng nhìn sang chỗ khác.  

Vóc dáng mê người kia... gây chú ý quá đáng!  

Thời gian chậm rãi trôi qua.  

Tay Trương Minh Vũ đã hơi mỏi.  

Anh ngập ngừng một lát mới nhỏ giọng hỏi: "Chị tư?"  

Nhưng anh chờ chốc lát vẫn không thấy Liễu Thanh Duyệt đáp lại câu nào.  

Ngủ rồi sao?  

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, càng thấy đau lòng hơn.  

Kiểu này là mệt mỏi biết mấy chứ...  

Haiz.  

Trương Minh Vũ thầm than thở trong lòng, cởi áo khoác ra đắp cho Liễu Thanh Duyệt.  

Sau đó anh nhẹ chân đến bên cửa sổ.  

Bên ngoài người đến người đi vô cùng nô nức.  

Nhưng tâm trạng Trương Minh Vũ nặng nề lạ thường.  

Dáng vẻ mệt mỏi của Liễu Thanh Duyệt làm anh muốn cố gắng nhiều hơn nữa.  

Anh không thể phụ thuộc các chị mãi được.  

Anh muốn trở thành chỗ dựa cho các chị ấy!  

Nghĩ đến đây, một tia kiên định thoáng qua trong mắt Trương Minh Vũ.  

Giữa lúc đó, điện thoại đổ chuông.  

Trương Minh Vũ giật mình.  

Anh vội vàng tắt tiếng.  

Mở ra xem thì thấy người gọi là Hàn Thất Thất.  

Cô ta gọi mình làm gì?  

Trương Minh Vũ nhíu mày, bước nhanh ra khỏi văn phòng.  

Sau khi ra ngoài, anh nhấn nút bắt máy.  

Giọng nói đầy lo lắng của Hàn Thất

Image removed.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Xong Điền Châu thì chị tới Tĩnh Châu".  Trương Minh Vũ hiểu rồi.  Nhưng mà... rốt cuộc nhiệm vụ của chị tư là gì thế?  Trương Minh Vũ muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn chưa thể thốt nên lời.  Anh biết nếu nói được thì chắc chắn Liễu Thanh Duyệt đã nói trước cho mình rồi.  Hây dà.  Trương Minh Vũ lại thầm thở dài.  Bất kể làm gì đi nữa, các chị đều đang trải đường cho anh.  Không hiểu sao Trương Minh Vũ lại thấy thương bọn họ khi nghĩ vậy.  Liễu Thanh Duyệt đã nhắm mắt từ khi nào.  Trương Minh Vũ cũng từ từ điều chỉnh lực.  Anh mát xa vai cho cô ấy.  "Ưm..."  Thỉnh thoảng dùng lực hơi mạnh, Liễu Thanh Duyệt sẽ phát ra một tiếng kêu rất nhỏ.  Lần nào âm thanh ấy cũng làm người Trương Minh Vũ run lên.  Quyến rũ quá...  Anh cố gắng nhìn sang chỗ khác.  Vóc dáng mê người kia... gây chú ý quá đáng!  Thời gian chậm rãi trôi qua.  Tay Trương Minh Vũ đã hơi mỏi.  Anh ngập ngừng một lát mới nhỏ giọng hỏi: "Chị tư?"  Nhưng anh chờ chốc lát vẫn không thấy Liễu Thanh Duyệt đáp lại câu nào.  Ngủ rồi sao?  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, càng thấy đau lòng hơn.  Kiểu này là mệt mỏi biết mấy chứ...  Haiz.  Trương Minh Vũ thầm than thở trong lòng, cởi áo khoác ra đắp cho Liễu Thanh Duyệt.  Sau đó anh nhẹ chân đến bên cửa sổ.  Bên ngoài người đến người đi vô cùng nô nức.  Nhưng tâm trạng Trương Minh Vũ nặng nề lạ thường.  Dáng vẻ mệt mỏi của Liễu Thanh Duyệt làm anh muốn cố gắng nhiều hơn nữa.  Anh không thể phụ thuộc các chị mãi được.  Anh muốn trở thành chỗ dựa cho các chị ấy!  Nghĩ đến đây, một tia kiên định thoáng qua trong mắt Trương Minh Vũ.  Giữa lúc đó, điện thoại đổ chuông.  Trương Minh Vũ giật mình.  Anh vội vàng tắt tiếng.  Mở ra xem thì thấy người gọi là Hàn Thất Thất.  Cô ta gọi mình làm gì?  Trương Minh Vũ nhíu mày, bước nhanh ra khỏi văn phòng.  Sau khi ra ngoài, anh nhấn nút bắt máy.  Giọng nói đầy lo lắng của Hàn Thất

Chương 1264