Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1278

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Thế nhưng xung quanh lại rộ lên một tràng cười ầm ĩ!  Chu Vân Đình cất giọng khinh bỉ nói: “Hừ, mày cũng quá đề cao chính mình rồi đấy!”  “Mày nghĩ mày là cái thá gì hả?”  “Lại còn dám nói đến y học ở trước mặt ông Phùng cơ à?”  Trên mặt những người xung quanh đều lộ ra vẻ cười nhạo.  Ông cụ Chu cũng phải cau mày.  Ông Phùng nắm quyền rất lớn ở Tĩnh Châu!  Hàn Thất Thất lại tỏ ra mừng rỡ!  Đúng rồi, còn chị tư của anh!  Cô ta vội vàng hô lên: “Trương Minh Vũ, anh… anh mau gọi chị tư của anh tới đi!”  “Mau khám thử xem mẹ tôi còn cơ hội cứu chữa không!”  Cô ta bị chọc tức điên đầu lại quên béng mất Liễu Thanh Duyệt!  Anh bật cười đáp: “Được”.  Dứt lời, anh lập tức rút điện thoại ra.  Ánh mắt của đám người đều tràn ngập giễu cợt.  Đúng là không biết trời cao đất dày!  Đối phương nhanh chóng nghe máy.  Trương Minh Vũ mỉm cười lên tiếng: “Chị tư của em đã dậy chưa?”  Liễu Thanh Duyệt bực bội nói: “Chuyện gì mau nói”.  Câu trả lời của cô ấy khiến anh thấy rất gượng gạo.  Hình như lúc không có việc gì… anh cũng chẳng bao giờ gọi điện cho cô ấy…  Anh cười gượng đáp: “Chuyện là… mẹ của Thất Thất mắc bệnh nặng. Chị… có thể tới xem giúp một chút được không?”  Hàn Thất Thất nắm chặt tay lại.  Giọng nói êm tai của Liễu Thanh Duyệt tức thì vang lên: “Chuyện của người khác thì quan tâm thế. Chả thấy em quan tâm chị như vậy bao giờ!”  “Hừ!”  Cô ấy dỗi dằn hừ lạnh rồi cúp máy.  Hàn Thất Thất sững sờ.  Khoé miệng anh khẽ nhếch lên nở nụ cười.  Chị ấy đã nói như vậy thì nhất định sẽ tới!  Anh đặt điện thoại xuống.  Hàn Thất Thất lo lắng gặng hỏi: “Chị anh có tới không?”  Anh bật cười đáp: “Yên tâm, lát nữa sẽ tới”. Cô ta vui mừng nhảy cẫng lên: “Thật sao? Tốt quá rồi! Nhất định anh phải bảo chịanh cứu mẹ tôi nhé!” 

Thế nhưng xung quanh lại rộ lên một tràng cười ầm ĩ!  

Chu Vân Đình cất giọng khinh bỉ nói: “Hừ, mày cũng quá đề cao chính mình rồi đấy!”  

“Mày nghĩ mày là cái thá gì hả?”  

“Lại còn dám nói đến y học ở trước mặt ông Phùng cơ à?”  

Trên mặt những người xung quanh đều lộ ra vẻ cười nhạo.  

Ông cụ Chu cũng phải cau mày.  

Ông Phùng nắm quyền rất lớn ở Tĩnh Châu!  

Hàn Thất Thất lại tỏ ra mừng rỡ!  

Đúng rồi, còn chị tư của anh!  

Cô ta vội vàng hô lên: “Trương Minh Vũ, anh… anh mau gọi chị tư của anh tới đi!”  

“Mau khám thử xem mẹ tôi còn cơ hội cứu chữa không!”  

Cô ta bị chọc tức điên đầu lại quên béng mất Liễu Thanh Duyệt!  

Anh bật cười đáp: “Được”.  

Dứt lời, anh lập tức rút điện thoại ra.  

Ánh mắt của đám người đều tràn ngập giễu cợt.  

Đúng là không biết trời cao đất dày!  

Đối phương nhanh chóng nghe máy.  

Trương Minh Vũ mỉm cười lên tiếng: “Chị tư của em đã dậy chưa?”  

Liễu Thanh Duyệt bực bội nói: “Chuyện gì mau nói”.  

Câu trả lời của cô ấy khiến anh thấy rất gượng gạo.  

Hình như lúc không có việc gì… anh cũng chẳng bao giờ gọi điện cho cô ấy…  

Anh cười gượng đáp: “Chuyện là… mẹ của Thất Thất mắc bệnh nặng. Chị… có thể tới xem giúp một chút được không?”  

Hàn Thất Thất nắm chặt tay lại.  

Giọng nói êm tai của Liễu Thanh Duyệt tức thì vang lên: “Chuyện của người khác thì quan tâm thế. Chả thấy em quan tâm chị như vậy bao giờ!”  

“Hừ!”  

Cô ấy dỗi dằn hừ lạnh rồi cúp máy.  

Hàn Thất Thất sững sờ.  

Khoé miệng anh khẽ nhếch lên nở nụ cười.  

Chị ấy đã nói như vậy thì nhất định sẽ tới!  

Anh đặt điện thoại xuống.  

Hàn Thất Thất lo lắng gặng hỏi: “Chị anh có tới không?”  

Anh bật cười đáp: “Yên tâm, lát nữa sẽ tới”. 

Cô ta vui mừng nhảy cẫng lên: “Thật sao? Tốt quá rồi! Nhất định anh phải bảo chị

anh cứu mẹ tôi nhé!” 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Thế nhưng xung quanh lại rộ lên một tràng cười ầm ĩ!  Chu Vân Đình cất giọng khinh bỉ nói: “Hừ, mày cũng quá đề cao chính mình rồi đấy!”  “Mày nghĩ mày là cái thá gì hả?”  “Lại còn dám nói đến y học ở trước mặt ông Phùng cơ à?”  Trên mặt những người xung quanh đều lộ ra vẻ cười nhạo.  Ông cụ Chu cũng phải cau mày.  Ông Phùng nắm quyền rất lớn ở Tĩnh Châu!  Hàn Thất Thất lại tỏ ra mừng rỡ!  Đúng rồi, còn chị tư của anh!  Cô ta vội vàng hô lên: “Trương Minh Vũ, anh… anh mau gọi chị tư của anh tới đi!”  “Mau khám thử xem mẹ tôi còn cơ hội cứu chữa không!”  Cô ta bị chọc tức điên đầu lại quên béng mất Liễu Thanh Duyệt!  Anh bật cười đáp: “Được”.  Dứt lời, anh lập tức rút điện thoại ra.  Ánh mắt của đám người đều tràn ngập giễu cợt.  Đúng là không biết trời cao đất dày!  Đối phương nhanh chóng nghe máy.  Trương Minh Vũ mỉm cười lên tiếng: “Chị tư của em đã dậy chưa?”  Liễu Thanh Duyệt bực bội nói: “Chuyện gì mau nói”.  Câu trả lời của cô ấy khiến anh thấy rất gượng gạo.  Hình như lúc không có việc gì… anh cũng chẳng bao giờ gọi điện cho cô ấy…  Anh cười gượng đáp: “Chuyện là… mẹ của Thất Thất mắc bệnh nặng. Chị… có thể tới xem giúp một chút được không?”  Hàn Thất Thất nắm chặt tay lại.  Giọng nói êm tai của Liễu Thanh Duyệt tức thì vang lên: “Chuyện của người khác thì quan tâm thế. Chả thấy em quan tâm chị như vậy bao giờ!”  “Hừ!”  Cô ấy dỗi dằn hừ lạnh rồi cúp máy.  Hàn Thất Thất sững sờ.  Khoé miệng anh khẽ nhếch lên nở nụ cười.  Chị ấy đã nói như vậy thì nhất định sẽ tới!  Anh đặt điện thoại xuống.  Hàn Thất Thất lo lắng gặng hỏi: “Chị anh có tới không?”  Anh bật cười đáp: “Yên tâm, lát nữa sẽ tới”. Cô ta vui mừng nhảy cẫng lên: “Thật sao? Tốt quá rồi! Nhất định anh phải bảo chịanh cứu mẹ tôi nhé!” 

Chương 1278