Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1279
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… “Anh muốn tôi làm gì cũng được!” Cô ta bị kích động quá mức, cũng không có tâm trạng nghĩ ngợi nhiều. Thế nhưng lời của cô ta vào tai anh lại trở nên vô cùng kỳ lạ. Anh cứ cảm thấy… câu nói này có chút kỳ quặc. Chu Thiên Minh cười lạnh một tiếng rồi mới cất giọng cung kính: “Mong ông Phùng đừng để bụng”. “Hai người họ không phải người nhà họ Chu chúng tôi đâu!” Vẻ châm chọc trong mắt Chu Vân Đình lại càng thêm mãnh liệt! Ông Phùng nở nụ cười khách sáo: “Không sao, y học vô bờ, chắc chắn vẫn còn người tài giỏi hơn tôi”. Tuy ngoài miệng nói như vậy nhưng ánh mắt ông ta vẫn xẹt qua một tia ngạo nghễ. Ông cụ Chu bất đắc dĩ lên tiếng: “Thất Thất, cháu đừng làm loạn nữa”. “Mấy đứa đi trước đi”. “Về phần Cửu Yến… ông sẽ nghĩ cách cứu chữa”. Hàn Thất Thất lạnh lùng đáp: “Không cần, mẹ của cháu cháu tự cứu! Dựa vào người nhà họ Chu…” Mặc dù cô ta không nói ra hết nửa câu sau nhưng ý tứ đã cực kỳ rõ ràng! “Hừ! Được lắm, tao sẽ chống mắt lên xem thằng ranh con này có thể gọi được loại người gì tới!” “Dám so tài y học với ông Phùng hả?” “Ha ha!” Chu Vân Đình đứng khoanh tay, giọng nói mang theo vẻ khinh thường. Đám người xung quanh cũng nhìn họ với ánh mắt chế nhạo! Chu Vân Phong cũng không nhịn được lắc đầu thở dài. Ông Phùng có uy quyền rất lớn. Ông ta nói không cứu được thì cho dù có là thần tiên giáng trần cũng khó có thể trị khỏi. Thoáng chốc, cả căn phòng đều chìm vào tĩnh lặng. Mọi ánh mắt mỉa mai đều đổ dồn lên người Trương Minh Vũ, mỏi cổ chờ mong thần y xuất hiện. Hàn Thất Thất nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vô cùng sốt ruột! Thực ra cô ta cũng không quá tự tin! Hai mươi phút sau, ngoài cửa truyền đến một tràng tiếng bước chân. Hàn Thất Thất lập tức trợn tròn mắt! Cô ta không chút chậm trễ vội vàng lao tới cửa. Trương Minh Vũ thấy thế bèn bật cười. Chị tư đến nhanh thật! Ngay sau đó, tất cả mọi người đều nhìn ra ngoài cửavới vẻ mặt giễu cợt.
“Anh muốn tôi làm gì cũng được!”
Cô ta bị kích động quá mức, cũng không có tâm trạng nghĩ ngợi nhiều.
Thế nhưng lời của cô ta vào tai anh lại trở nên vô cùng kỳ lạ.
Anh cứ cảm thấy… câu nói này có chút kỳ quặc.
Chu Thiên Minh cười lạnh một tiếng rồi mới cất giọng cung kính: “Mong ông Phùng đừng để bụng”.
“Hai người họ không phải người nhà họ Chu chúng tôi đâu!”
Vẻ châm chọc trong mắt Chu Vân Đình lại càng thêm mãnh liệt!
Ông Phùng nở nụ cười khách sáo: “Không sao, y học vô bờ, chắc chắn vẫn còn người tài giỏi hơn tôi”.
Tuy ngoài miệng nói như vậy nhưng ánh mắt ông ta vẫn xẹt qua một tia ngạo nghễ.
Ông cụ Chu bất đắc dĩ lên tiếng: “Thất Thất, cháu đừng làm loạn nữa”.
“Mấy đứa đi trước đi”.
“Về phần Cửu Yến… ông sẽ nghĩ cách cứu chữa”.
Hàn Thất Thất lạnh lùng đáp: “Không cần, mẹ của cháu cháu tự cứu! Dựa vào người nhà họ Chu…”
Mặc dù cô ta không nói ra hết nửa câu sau nhưng ý tứ đã cực kỳ rõ ràng!
“Hừ! Được lắm, tao sẽ chống mắt lên xem thằng ranh con này có thể gọi được loại người gì tới!”
“Dám so tài y học với ông Phùng hả?”
“Ha ha!”
Chu Vân Đình đứng khoanh tay, giọng nói mang theo vẻ khinh thường.
Đám người xung quanh cũng nhìn họ với ánh mắt chế nhạo!
Chu Vân Phong cũng không nhịn được lắc đầu thở dài.
Ông Phùng có uy quyền rất lớn.
Ông ta nói không cứu được thì cho dù có là thần tiên giáng trần cũng khó có thể trị khỏi.
Thoáng chốc, cả căn phòng đều chìm vào tĩnh lặng.
Mọi ánh mắt mỉa mai đều đổ dồn lên người Trương Minh Vũ, mỏi cổ chờ mong thần y xuất hiện.
Hàn Thất Thất nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vô cùng sốt ruột!
Thực ra cô ta cũng không quá tự tin!
Hai mươi phút sau, ngoài cửa truyền đến một tràng tiếng bước chân.
Hàn Thất Thất lập tức trợn tròn mắt!
Cô ta không chút chậm trễ vội vàng lao tới cửa.
Trương Minh Vũ thấy thế bèn bật cười.
Chị tư đến nhanh thật!
Ngay sau đó, tất cả mọi người đều nhìn ra ngoài cửa
với vẻ mặt giễu cợt.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… “Anh muốn tôi làm gì cũng được!” Cô ta bị kích động quá mức, cũng không có tâm trạng nghĩ ngợi nhiều. Thế nhưng lời của cô ta vào tai anh lại trở nên vô cùng kỳ lạ. Anh cứ cảm thấy… câu nói này có chút kỳ quặc. Chu Thiên Minh cười lạnh một tiếng rồi mới cất giọng cung kính: “Mong ông Phùng đừng để bụng”. “Hai người họ không phải người nhà họ Chu chúng tôi đâu!” Vẻ châm chọc trong mắt Chu Vân Đình lại càng thêm mãnh liệt! Ông Phùng nở nụ cười khách sáo: “Không sao, y học vô bờ, chắc chắn vẫn còn người tài giỏi hơn tôi”. Tuy ngoài miệng nói như vậy nhưng ánh mắt ông ta vẫn xẹt qua một tia ngạo nghễ. Ông cụ Chu bất đắc dĩ lên tiếng: “Thất Thất, cháu đừng làm loạn nữa”. “Mấy đứa đi trước đi”. “Về phần Cửu Yến… ông sẽ nghĩ cách cứu chữa”. Hàn Thất Thất lạnh lùng đáp: “Không cần, mẹ của cháu cháu tự cứu! Dựa vào người nhà họ Chu…” Mặc dù cô ta không nói ra hết nửa câu sau nhưng ý tứ đã cực kỳ rõ ràng! “Hừ! Được lắm, tao sẽ chống mắt lên xem thằng ranh con này có thể gọi được loại người gì tới!” “Dám so tài y học với ông Phùng hả?” “Ha ha!” Chu Vân Đình đứng khoanh tay, giọng nói mang theo vẻ khinh thường. Đám người xung quanh cũng nhìn họ với ánh mắt chế nhạo! Chu Vân Phong cũng không nhịn được lắc đầu thở dài. Ông Phùng có uy quyền rất lớn. Ông ta nói không cứu được thì cho dù có là thần tiên giáng trần cũng khó có thể trị khỏi. Thoáng chốc, cả căn phòng đều chìm vào tĩnh lặng. Mọi ánh mắt mỉa mai đều đổ dồn lên người Trương Minh Vũ, mỏi cổ chờ mong thần y xuất hiện. Hàn Thất Thất nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vô cùng sốt ruột! Thực ra cô ta cũng không quá tự tin! Hai mươi phút sau, ngoài cửa truyền đến một tràng tiếng bước chân. Hàn Thất Thất lập tức trợn tròn mắt! Cô ta không chút chậm trễ vội vàng lao tới cửa. Trương Minh Vũ thấy thế bèn bật cười. Chị tư đến nhanh thật! Ngay sau đó, tất cả mọi người đều nhìn ra ngoài cửavới vẻ mặt giễu cợt.