Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 1280
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Rốt cuộc là thần thánh phương nào? Hàn Thất Thất nhanh tay mở rộng cửa. Bên ngoài là Liễu Thanh Duyệt đang lạnh mặt đứng chờ, trên tay xách một hòm dụng cụ y tế nho nhỏ. Cô ta mừng rỡ, phấn khích reo lên: “Chị tư! Cuối cùng chị cũng đến rồi! Mạng của mẹ em nhờ cả vào chị đấy!” Nghe thấy thế, Liễu Thanh Duyệt không khỏi nhíu mày. Cô ta gọi chị tư cái quái gì? Thế nhưng cô ấy chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều thì đã bị cô ta kéo vào bên trong. Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào cô ấy. Chu Vân Đình cười lạnh một tiếng, ánh mắt tràn đầy vẻ châm chọc. Nhưng đúng lúc này, vẻ cười cợt trên mặt bọn họ đều trở nên cứng đờ! Cô ấy… thật xinh đẹp! Cho dù tất cả đều đã quen ngắm người đẹp siêu cấp như Hàn Thất Thất. Nhưng đến khi nhìn thấy Liễu Thanh Duyệt, bọn họ vẫn không khỏi bị choáng ngợp! Quá đẹp! Hai mắt Chu Vân Đình sáng rực lên, mồm há hốc không khép lại được! Trương Minh Vũ khẽ cười lên tiếng: “Chị tư đến rồi”. Liễu Thanh Duyệt bực tức trợn mắt lườm anh một cái. Khiến anh thấy vô cùng ngượng ngùng. Đến tận lúc này, đám người xung quanh mới lần lượt lấy lại tinh thần. Công nhận là xinh thật đấy. Nhưng… có biết chữa bệnh không? Chu Thiên Minh lạnh lùng cất giọng quát ầm lên: “Vớ vẩn!” “Chúng mày gọi bác sĩ tới tao còn chấp nhận được, nhưng gọi người đẹp tới làm gì?” “Chúng mày tưởng nhà họ Chu bọn tao dễ bị lừa lắm à?” Mọi người nhao nhao gật đầu. Cô gái này… đâu có giống một bác sĩ? Chu Vân Đình cũng lên tiếng phụ hoạ: “Hừ, em họ gấp quá hoá hồ đồ à?” “Cô thực sự tin… loại người như thằng nhóc kia có thể giúp được cô sao?” “Buồn cười chết mất!” Dứt lời, anh ta nở nụ cười giễu cợt nhìn sang! Liễu Thanh Duyệt cau mày, lạnh giọng hỏi: “Sao hả? Không muốncho tôi chữa sao?”
Rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Hàn Thất Thất nhanh tay mở rộng cửa.
Bên ngoài là Liễu Thanh Duyệt đang lạnh mặt đứng chờ, trên tay xách một hòm dụng cụ y tế nho nhỏ.
Cô ta mừng rỡ, phấn khích reo lên: “Chị tư! Cuối cùng chị cũng đến rồi! Mạng của mẹ em nhờ cả vào chị đấy!”
Nghe thấy thế, Liễu Thanh Duyệt không khỏi nhíu mày.
Cô ta gọi chị tư cái quái gì?
Thế nhưng cô ấy chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều thì đã bị cô ta kéo vào bên trong.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Chu Vân Đình cười lạnh một tiếng, ánh mắt tràn đầy vẻ châm chọc.
Nhưng đúng lúc này, vẻ cười cợt trên mặt bọn họ đều trở nên cứng đờ!
Cô ấy… thật xinh đẹp!
Cho dù tất cả đều đã quen ngắm người đẹp siêu cấp như Hàn Thất Thất.
Nhưng đến khi nhìn thấy Liễu Thanh Duyệt, bọn họ vẫn không khỏi bị choáng ngợp!
Quá đẹp!
Hai mắt Chu Vân Đình sáng rực lên, mồm há hốc không khép lại được!
Trương Minh Vũ khẽ cười lên tiếng: “Chị tư đến rồi”.
Liễu Thanh Duyệt bực tức trợn mắt lườm anh một cái.
Khiến anh thấy vô cùng ngượng ngùng.
Đến tận lúc này, đám người xung quanh mới lần lượt lấy lại tinh thần.
Công nhận là xinh thật đấy.
Nhưng… có biết chữa bệnh không?
Chu Thiên Minh lạnh lùng cất giọng quát ầm lên: “Vớ vẩn!”
“Chúng mày gọi bác sĩ tới tao còn chấp nhận được, nhưng gọi người đẹp tới làm gì?”
“Chúng mày tưởng nhà họ Chu bọn tao dễ bị lừa lắm à?”
Mọi người nhao nhao gật đầu.
Cô gái này… đâu có giống một bác sĩ?
Chu Vân Đình cũng lên tiếng phụ hoạ: “Hừ, em họ gấp quá hoá hồ đồ à?”
“Cô thực sự tin… loại người như thằng nhóc kia có thể giúp được cô sao?”
“Buồn cười chết mất!”
Dứt lời, anh ta nở nụ cười giễu cợt nhìn sang!
Liễu Thanh Duyệt cau mày, lạnh giọng hỏi: “Sao hả? Không muốn
cho tôi chữa sao?”
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Rốt cuộc là thần thánh phương nào? Hàn Thất Thất nhanh tay mở rộng cửa. Bên ngoài là Liễu Thanh Duyệt đang lạnh mặt đứng chờ, trên tay xách một hòm dụng cụ y tế nho nhỏ. Cô ta mừng rỡ, phấn khích reo lên: “Chị tư! Cuối cùng chị cũng đến rồi! Mạng của mẹ em nhờ cả vào chị đấy!” Nghe thấy thế, Liễu Thanh Duyệt không khỏi nhíu mày. Cô ta gọi chị tư cái quái gì? Thế nhưng cô ấy chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều thì đã bị cô ta kéo vào bên trong. Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào cô ấy. Chu Vân Đình cười lạnh một tiếng, ánh mắt tràn đầy vẻ châm chọc. Nhưng đúng lúc này, vẻ cười cợt trên mặt bọn họ đều trở nên cứng đờ! Cô ấy… thật xinh đẹp! Cho dù tất cả đều đã quen ngắm người đẹp siêu cấp như Hàn Thất Thất. Nhưng đến khi nhìn thấy Liễu Thanh Duyệt, bọn họ vẫn không khỏi bị choáng ngợp! Quá đẹp! Hai mắt Chu Vân Đình sáng rực lên, mồm há hốc không khép lại được! Trương Minh Vũ khẽ cười lên tiếng: “Chị tư đến rồi”. Liễu Thanh Duyệt bực tức trợn mắt lườm anh một cái. Khiến anh thấy vô cùng ngượng ngùng. Đến tận lúc này, đám người xung quanh mới lần lượt lấy lại tinh thần. Công nhận là xinh thật đấy. Nhưng… có biết chữa bệnh không? Chu Thiên Minh lạnh lùng cất giọng quát ầm lên: “Vớ vẩn!” “Chúng mày gọi bác sĩ tới tao còn chấp nhận được, nhưng gọi người đẹp tới làm gì?” “Chúng mày tưởng nhà họ Chu bọn tao dễ bị lừa lắm à?” Mọi người nhao nhao gật đầu. Cô gái này… đâu có giống một bác sĩ? Chu Vân Đình cũng lên tiếng phụ hoạ: “Hừ, em họ gấp quá hoá hồ đồ à?” “Cô thực sự tin… loại người như thằng nhóc kia có thể giúp được cô sao?” “Buồn cười chết mất!” Dứt lời, anh ta nở nụ cười giễu cợt nhìn sang! Liễu Thanh Duyệt cau mày, lạnh giọng hỏi: “Sao hả? Không muốncho tôi chữa sao?”