Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1393

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Sao bọn họ lại biết mình sẽ tới?  Ngay sau đó, người đàn ông kia vung quyền xông lên.  Trương Minh Vũ lập tức bỏ những suy nghĩ tạp nham sang một bên.  Người này có thực lực cực mạnh, không thể coi thường!  Nắm tay đã vung tới trước mặt!  Trương Minh Vũ nhanh nhẹn né tránh, thân mình liên tục lùi lại phía sau.  Không được!  Thời gian quá cấp bách!  Nhỡ bị Dạ Thập Nhị phát hiện, việc này sẽ càng khó giải quyết.  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi.  Khi anh ngẩng đầu lên, nắm tay kia lại lần nữa lao tới.  Anh vươn tay chộp lấy!  Trúng rồi!  Đáy mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia hưng phấn.  Tay anh dồn sức siết!  Trời!  Người đàn ông kia hít mạnh một hơi.  Cánh tay lập tức tê dại!  Đây là thủ đoạn gì vậy?  Hắn trợn mắt kinh ngạc.  Trương Minh Vũ nhân cơ hội này tung chân đá tới.  Đồng thời, tay anh lại lần nữa dồn sức siết chặt.  Người đàn ông nọ cố sức né đòn.  Tuy th*n d*** né được cú đá nhưng hắn có cảm giác cánh tay mình đã sắp đứt lìa.  Trương Minh Vũ cười lạnh một tiếng.  Tay anh lại lần nữa tăng sức bóp chặt.  Rắc!  Một âm thanh giòn giã vang lên.  "A!"  Người đàn ông kia đau đớn gào thảm một tiếng.  Tay hắn đã trật khớp.  Sơ ý quá rồi!  Trương Minh Vũ vội dồn sức tung một cước trúng giữa bụng đối thủ.  Huỵch!  Hắn lập tức bay ngược ra ngoài.  Giây lát sau, thân thể hắn rớt bịch xuống đất.  Cố gượng dậy, người đàn ông nọ nhìn về phía Trương Minh Vũ, sắc mặt âm trầm tột cùng.  Đây là lần đầu tiên hắn được biết thủ đoạn như thế này.  Khinh địch quá rồi! 

Sao bọn họ lại biết mình sẽ tới?  

Ngay sau đó, người đàn ông kia vung quyền xông lên.  

Trương Minh Vũ lập tức bỏ những suy nghĩ tạp nham sang một bên.  

Người này có thực lực cực mạnh, không thể coi thường!  

Nắm tay đã vung tới trước mặt!  

Trương Minh Vũ nhanh nhẹn né tránh, thân mình liên tục lùi lại phía sau.  

Không được!  

Thời gian quá cấp bách!  

Nhỡ bị Dạ Thập Nhị phát hiện, việc này sẽ càng khó giải quyết.  

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi.  

Khi anh ngẩng đầu lên, nắm tay kia lại lần nữa lao tới.  

Anh vươn tay chộp lấy!  

Trúng rồi!  

Đáy mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia hưng phấn.  

Tay anh dồn sức siết!  

Trời!  

Người đàn ông kia hít mạnh một hơi.  

Cánh tay lập tức tê dại!  

Đây là thủ đoạn gì vậy?  

Hắn trợn mắt kinh ngạc.  

Trương Minh Vũ nhân cơ hội này tung chân đá tới.  

Đồng thời, tay anh lại lần nữa dồn sức siết chặt.  

Người đàn ông nọ cố sức né đòn.  

Tuy th*n d*** né được cú đá nhưng hắn có cảm giác cánh tay mình đã sắp đứt lìa.  

Trương Minh Vũ cười lạnh một tiếng.  

Tay anh lại lần nữa tăng sức bóp chặt.  

Rắc!  

Một âm thanh giòn giã vang lên.  

"A!"  

Người đàn ông kia đau đớn gào thảm một tiếng.  

Tay hắn đã trật khớp.  

Sơ ý quá rồi!  

Trương Minh Vũ vội dồn sức tung một cước trúng giữa bụng đối thủ.  

Huỵch!  

Hắn lập tức bay ngược ra ngoài.  

Giây lát sau, thân thể hắn rớt bịch xuống đất.  

Cố gượng dậy, người đàn ông nọ nhìn về phía Trương Minh Vũ, sắc mặt âm trầm tột cùng.  

Đây là lần đầu tiên hắn được biết thủ đoạn như thế này.  

Khinh địch quá rồi! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Sao bọn họ lại biết mình sẽ tới?  Ngay sau đó, người đàn ông kia vung quyền xông lên.  Trương Minh Vũ lập tức bỏ những suy nghĩ tạp nham sang một bên.  Người này có thực lực cực mạnh, không thể coi thường!  Nắm tay đã vung tới trước mặt!  Trương Minh Vũ nhanh nhẹn né tránh, thân mình liên tục lùi lại phía sau.  Không được!  Thời gian quá cấp bách!  Nhỡ bị Dạ Thập Nhị phát hiện, việc này sẽ càng khó giải quyết.  Trương Minh Vũ hít sâu một hơi.  Khi anh ngẩng đầu lên, nắm tay kia lại lần nữa lao tới.  Anh vươn tay chộp lấy!  Trúng rồi!  Đáy mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia hưng phấn.  Tay anh dồn sức siết!  Trời!  Người đàn ông kia hít mạnh một hơi.  Cánh tay lập tức tê dại!  Đây là thủ đoạn gì vậy?  Hắn trợn mắt kinh ngạc.  Trương Minh Vũ nhân cơ hội này tung chân đá tới.  Đồng thời, tay anh lại lần nữa dồn sức siết chặt.  Người đàn ông nọ cố sức né đòn.  Tuy th*n d*** né được cú đá nhưng hắn có cảm giác cánh tay mình đã sắp đứt lìa.  Trương Minh Vũ cười lạnh một tiếng.  Tay anh lại lần nữa tăng sức bóp chặt.  Rắc!  Một âm thanh giòn giã vang lên.  "A!"  Người đàn ông kia đau đớn gào thảm một tiếng.  Tay hắn đã trật khớp.  Sơ ý quá rồi!  Trương Minh Vũ vội dồn sức tung một cước trúng giữa bụng đối thủ.  Huỵch!  Hắn lập tức bay ngược ra ngoài.  Giây lát sau, thân thể hắn rớt bịch xuống đất.  Cố gượng dậy, người đàn ông nọ nhìn về phía Trương Minh Vũ, sắc mặt âm trầm tột cùng.  Đây là lần đầu tiên hắn được biết thủ đoạn như thế này.  Khinh địch quá rồi! 

Chương 1393