Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 1394

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng sự việc bên này đã thu hút sự chú ý của Dạ Thập Nhị.  Dạ Thập Nhị định quay đầu trở lại.  Tần Minh Kiệt vô cùng mừng rỡ.  Anh ta vội xông tới, chặn đường lui của Dạ Thập Nhị.  Hai người lại lần nữa lao vào chiến đấu.  Tình hình bên kia, không ai còn phân tâm chú ý được nữa.  Trương Minh Vũ cũng không có tâm trạng nghĩ nhiều.  Đến lúc rồi!  Ngay lúc người đàn ông kia bị đánh ngã, Trương Minh Vũ đã xông ngay tới chiếc xe cảnh sát nhốt Tần Minh Nguyệt.  Két!  Cửa xe mở ra.  Cảnh tượng trong xe ập vào mắt Trương Minh Vũ.  Giây lát sau, con ngươi anh co rút lại.  Tần Minh Nguyệt bị trói gô, đặt chính giữa ghế.  Miệng cô ta bị nhét khăn kín mít.  Điểm quan trọng nhất là... Còn có một bàn tay đang bịt miệng Tần Minh Nguyệt.  Bên cạnh cô ta còn có hai gã đàn ông mặc com lê.  Tình thế này...  Trương Minh Vũ ngây người.  Ánh mắt Tần Minh Nguyệt cực kì quyết liệt, nhưng không thể phát ra bất kì âm thanh nào.  Ực!  Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước miếng.  Bởi vì lúc này, một gã đàn ông trong xe đã giơ súng lên.  Trời!  Trương Minh Vũ hít mạnh một hơi.  Ngay lập tức, anh nhào người sang một bên.  Đoàng đoàng!  Tiếng súng inh tai vang lên.  Trương Minh Vũ đã kịp trốn ra sau xe, trán ướt mồ hôi lạnh.  Suýt chút nữa thì...  Suýt nữa thì tiêu đời!  Nhịp tim anh đã tăng đến cực hạn.  Cạch cạch!  Lại có mấy âm thanh giòn giã vang lên.  Lòng Trương Minh Vũ càng thêm căng thẳng.  Phía trước mặt, gã đàn ông kia đã đứng lên.  Cánh tay hắn... ổn rồi?  Hắn đáng sợ đến thế sao? 

Nhưng sự việc bên này đã thu hút sự chú ý của Dạ Thập Nhị.  

Dạ Thập Nhị định quay đầu trở lại.  

Tần Minh Kiệt vô cùng mừng rỡ.  

Anh ta vội xông tới, chặn đường lui của Dạ Thập Nhị.  

Hai người lại lần nữa lao vào chiến đấu.  

Tình hình bên kia, không ai còn phân tâm chú ý được nữa.  

Trương Minh Vũ cũng không có tâm trạng nghĩ nhiều.  

Đến lúc rồi!  

Ngay lúc người đàn ông kia bị đánh ngã, Trương Minh Vũ đã xông ngay tới chiếc xe cảnh sát nhốt Tần Minh Nguyệt.  

Két!  

Cửa xe mở ra.  

Cảnh tượng trong xe ập vào mắt Trương Minh Vũ.  

Giây lát sau, con ngươi anh co rút lại.  

Tần Minh Nguyệt bị trói gô, đặt chính giữa ghế.  

Miệng cô ta bị nhét khăn kín mít.  

Điểm quan trọng nhất là... Còn có một bàn tay đang bịt miệng Tần Minh Nguyệt.  

Bên cạnh cô ta còn có hai gã đàn ông mặc com lê.  

Tình thế này...  

Trương Minh Vũ ngây người.  

Ánh mắt Tần Minh Nguyệt cực kì quyết liệt, nhưng không thể phát ra bất kì âm thanh nào.  

Ực!  

Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước miếng.  

Bởi vì lúc này, một gã đàn ông trong xe đã giơ súng lên.  

Trời!  

Trương Minh Vũ hít mạnh một hơi.  

Ngay lập tức, anh nhào người sang một bên.  

Đoàng đoàng!  

Tiếng súng inh tai vang lên.  

Trương Minh Vũ đã kịp trốn ra sau xe, trán ướt mồ hôi lạnh.  

Suýt chút nữa thì...  

Suýt nữa thì tiêu đời!  

Nhịp tim anh đã tăng đến cực hạn.  

Cạch cạch!  

Lại có mấy âm thanh giòn giã vang lên.  

Lòng Trương Minh Vũ càng thêm căng thẳng.  

Phía trước mặt, gã đàn ông kia đã đứng lên.  

Cánh tay hắn... ổn rồi?  

Hắn đáng sợ đến thế sao? 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng sự việc bên này đã thu hút sự chú ý của Dạ Thập Nhị.  Dạ Thập Nhị định quay đầu trở lại.  Tần Minh Kiệt vô cùng mừng rỡ.  Anh ta vội xông tới, chặn đường lui của Dạ Thập Nhị.  Hai người lại lần nữa lao vào chiến đấu.  Tình hình bên kia, không ai còn phân tâm chú ý được nữa.  Trương Minh Vũ cũng không có tâm trạng nghĩ nhiều.  Đến lúc rồi!  Ngay lúc người đàn ông kia bị đánh ngã, Trương Minh Vũ đã xông ngay tới chiếc xe cảnh sát nhốt Tần Minh Nguyệt.  Két!  Cửa xe mở ra.  Cảnh tượng trong xe ập vào mắt Trương Minh Vũ.  Giây lát sau, con ngươi anh co rút lại.  Tần Minh Nguyệt bị trói gô, đặt chính giữa ghế.  Miệng cô ta bị nhét khăn kín mít.  Điểm quan trọng nhất là... Còn có một bàn tay đang bịt miệng Tần Minh Nguyệt.  Bên cạnh cô ta còn có hai gã đàn ông mặc com lê.  Tình thế này...  Trương Minh Vũ ngây người.  Ánh mắt Tần Minh Nguyệt cực kì quyết liệt, nhưng không thể phát ra bất kì âm thanh nào.  Ực!  Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước miếng.  Bởi vì lúc này, một gã đàn ông trong xe đã giơ súng lên.  Trời!  Trương Minh Vũ hít mạnh một hơi.  Ngay lập tức, anh nhào người sang một bên.  Đoàng đoàng!  Tiếng súng inh tai vang lên.  Trương Minh Vũ đã kịp trốn ra sau xe, trán ướt mồ hôi lạnh.  Suýt chút nữa thì...  Suýt nữa thì tiêu đời!  Nhịp tim anh đã tăng đến cực hạn.  Cạch cạch!  Lại có mấy âm thanh giòn giã vang lên.  Lòng Trương Minh Vũ càng thêm căng thẳng.  Phía trước mặt, gã đàn ông kia đã đứng lên.  Cánh tay hắn... ổn rồi?  Hắn đáng sợ đến thế sao? 

Chương 1394