Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 2196
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hai người đi thêm được một đoạn. Nhưng... phía trước vẫn là khu rừng trải dài vô tận! Tần Minh Nguyệt dừng lại, lặng lẽ chờ đợi. Hả? Trương Minh Vũ sững sờ. Sau đó đứng bên cạnh Tần Minh Nguyệt. Vẻ mặt đầy hoang mang. Tại sao lại đứng lại vậy? Tần Minh Nguyệt nghi ngờ hỏi: “Anh thấy màu gì chưa?” Lại thế nữa rồi... Trương Minh Vũ hung dữ liếc mắt. Không thèm quan tâm! Ánh sáng bên trong đôi mắt của Tần Minh Nguyệt càng đậm hơn. Thật lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Anh tự tìm đi, nói cho anh một tin tốt, không bao lâu nữa là chúng ta đã có thể ra ngoài”. Hả? Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: “Cái gì?” Tần Minh Nguyệt ngẩng đầu lên, nói: “Chúng ta đã bắt đầu đi xuống dốc, đến chân núi chắc chắn sẽ không có khe núi”. “Ngay cả khi có, các khe núi cũng thấp hơn rất nhiều”. Nghe thấy vậy mắt của Trương Minh Vũ ngay lập tức lóe sáng! Nhìn kỹ hơn... Đúng là đang đi xuống dốc! Trương Minh Vũ cười toe toét nói: “Vậy thì chờ gì nữa? Đi nhanh lên nào!” Dứt lời, anh đi nhanh về phía trước! Anh bắt đầu cảm thấy phấn khích trong lòng! Sắp được ra ngoài rồi! Đột nhiên, giọng nói lạnh lùng của Tần Minh Nguyệt vang lên: "Chờ đã”. Hả? Trương Minh Vũ đứng lại. Tần Minh Nguyệt bước đôi chân dài của mình lên, nói: “Tôi đi trước”. Nói xong, cô ta im lặng đi lên trước mặt của Trương Minh Vũ. Đôi mắt của Trương Minh Vũ đầy vẻ bất lực. Cái tật xấu này... Sau đó, hai người tiếp tục đi về phía trước, rừng cây xung quanh vẫn không hề thay đổi. Cây cối rậm rạp. Trương Minh Vũ không còn nhìn thấy độ cao của khe núi bên cạnh nữa. Cảnh vật xung quanh yên tĩnh hơn. Trương Minh Vũ nghĩ tới những gì Tần Minh Nguyệt đã nói. Màu sắc? Rốt cuộc đó là màu gì? Suy nghĩ lâu vậy mà Trương Minh Vũ vẫn không thể nghĩ ra. Cuối cùng chỉ có thể lắc đầu. Tần Minh Nguyệt đi ở phía trước, gương mặt xinh đẹp tràn đầy sự bất lực. Người này rốt cuộc có phải là đàn ông không vậy? Khóe môi của Tần Minh Nguyệt từ từ nở nụ cười quyến rũ. Dù sao cũng sắp đi ra ngoài rồi... Tần Minh Nguyệt cười tinh nghịch, dừng chân lại. Trương Minh Vũ mờ mịt hỏi: “Lại sao nữa vậy?” Tần Minh Nguyệt xoay người lại, đứng thẳng tắp, trên mặt không có biểu cảm gì cả. Trương Minh Vũ hoang mang hỏi: “Cô... muốn làm gì?”
Hai người đi thêm được một đoạn.
Nhưng... phía trước vẫn là khu rừng trải dài vô tận!
Tần Minh Nguyệt dừng lại, lặng lẽ chờ đợi.
Hả?
Trương Minh Vũ sững sờ.
Sau đó đứng bên cạnh Tần Minh Nguyệt.
Vẻ mặt đầy hoang mang.
Tại sao lại đứng lại vậy?
Tần Minh Nguyệt nghi ngờ hỏi: “Anh thấy màu gì chưa?”
Lại thế nữa rồi...
Trương Minh Vũ hung dữ liếc mắt.
Không thèm quan tâm!
Ánh sáng bên trong đôi mắt của Tần Minh Nguyệt càng đậm hơn.
Thật lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Anh tự tìm đi, nói cho anh một tin tốt, không bao lâu nữa là chúng ta đã có thể ra ngoài”.
Hả?
Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: “Cái gì?”
Tần Minh Nguyệt ngẩng đầu lên, nói: “Chúng ta đã bắt đầu đi xuống dốc, đến chân núi chắc chắn sẽ không có khe núi”.
“Ngay cả khi có, các khe núi cũng thấp hơn rất nhiều”.
Nghe thấy vậy mắt của Trương Minh Vũ ngay lập tức lóe sáng!
Nhìn kỹ hơn...
Đúng là đang đi xuống dốc!
Trương Minh Vũ cười toe toét nói: “Vậy thì chờ gì nữa? Đi nhanh lên nào!”
Dứt lời, anh đi nhanh về phía trước!
Anh bắt đầu cảm thấy phấn khích trong lòng!
Sắp được ra ngoài rồi!
Đột nhiên, giọng nói lạnh lùng của Tần Minh Nguyệt vang lên: "Chờ đã”.
Hả?
Trương Minh Vũ đứng lại.
Tần Minh Nguyệt bước đôi chân dài của mình lên, nói: “Tôi đi trước”.
Nói xong, cô ta im lặng đi lên trước mặt của Trương Minh Vũ.
Đôi mắt của Trương Minh Vũ đầy vẻ bất lực.
Cái tật xấu này...
Sau đó, hai người tiếp tục đi về phía trước, rừng cây xung quanh vẫn không hề thay đổi.
Cây cối rậm rạp.
Trương Minh Vũ không còn nhìn thấy độ cao của khe núi bên cạnh nữa.
Cảnh vật xung quanh yên tĩnh hơn.
Trương Minh Vũ nghĩ tới những gì Tần Minh Nguyệt đã nói.
Màu sắc?
Rốt cuộc đó là màu gì?
Suy nghĩ lâu vậy mà Trương Minh Vũ vẫn không thể nghĩ ra.
Cuối cùng chỉ có thể lắc đầu.
Tần Minh Nguyệt đi ở phía trước, gương mặt xinh đẹp tràn đầy sự bất lực.
Người này rốt cuộc có phải là đàn ông không vậy?
Khóe môi của Tần Minh Nguyệt từ từ nở nụ cười quyến rũ.
Dù sao cũng sắp đi ra ngoài rồi...
Tần Minh Nguyệt cười tinh nghịch, dừng chân lại.
Trương Minh Vũ mờ mịt hỏi: “Lại sao nữa vậy?”
Tần Minh Nguyệt xoay người lại, đứng thẳng tắp, trên mặt không có biểu cảm gì cả.
Trương Minh Vũ hoang mang hỏi: “Cô... muốn làm gì?”
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hai người đi thêm được một đoạn. Nhưng... phía trước vẫn là khu rừng trải dài vô tận! Tần Minh Nguyệt dừng lại, lặng lẽ chờ đợi. Hả? Trương Minh Vũ sững sờ. Sau đó đứng bên cạnh Tần Minh Nguyệt. Vẻ mặt đầy hoang mang. Tại sao lại đứng lại vậy? Tần Minh Nguyệt nghi ngờ hỏi: “Anh thấy màu gì chưa?” Lại thế nữa rồi... Trương Minh Vũ hung dữ liếc mắt. Không thèm quan tâm! Ánh sáng bên trong đôi mắt của Tần Minh Nguyệt càng đậm hơn. Thật lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Anh tự tìm đi, nói cho anh một tin tốt, không bao lâu nữa là chúng ta đã có thể ra ngoài”. Hả? Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: “Cái gì?” Tần Minh Nguyệt ngẩng đầu lên, nói: “Chúng ta đã bắt đầu đi xuống dốc, đến chân núi chắc chắn sẽ không có khe núi”. “Ngay cả khi có, các khe núi cũng thấp hơn rất nhiều”. Nghe thấy vậy mắt của Trương Minh Vũ ngay lập tức lóe sáng! Nhìn kỹ hơn... Đúng là đang đi xuống dốc! Trương Minh Vũ cười toe toét nói: “Vậy thì chờ gì nữa? Đi nhanh lên nào!” Dứt lời, anh đi nhanh về phía trước! Anh bắt đầu cảm thấy phấn khích trong lòng! Sắp được ra ngoài rồi! Đột nhiên, giọng nói lạnh lùng của Tần Minh Nguyệt vang lên: "Chờ đã”. Hả? Trương Minh Vũ đứng lại. Tần Minh Nguyệt bước đôi chân dài của mình lên, nói: “Tôi đi trước”. Nói xong, cô ta im lặng đi lên trước mặt của Trương Minh Vũ. Đôi mắt của Trương Minh Vũ đầy vẻ bất lực. Cái tật xấu này... Sau đó, hai người tiếp tục đi về phía trước, rừng cây xung quanh vẫn không hề thay đổi. Cây cối rậm rạp. Trương Minh Vũ không còn nhìn thấy độ cao của khe núi bên cạnh nữa. Cảnh vật xung quanh yên tĩnh hơn. Trương Minh Vũ nghĩ tới những gì Tần Minh Nguyệt đã nói. Màu sắc? Rốt cuộc đó là màu gì? Suy nghĩ lâu vậy mà Trương Minh Vũ vẫn không thể nghĩ ra. Cuối cùng chỉ có thể lắc đầu. Tần Minh Nguyệt đi ở phía trước, gương mặt xinh đẹp tràn đầy sự bất lực. Người này rốt cuộc có phải là đàn ông không vậy? Khóe môi của Tần Minh Nguyệt từ từ nở nụ cười quyến rũ. Dù sao cũng sắp đi ra ngoài rồi... Tần Minh Nguyệt cười tinh nghịch, dừng chân lại. Trương Minh Vũ mờ mịt hỏi: “Lại sao nữa vậy?” Tần Minh Nguyệt xoay người lại, đứng thẳng tắp, trên mặt không có biểu cảm gì cả. Trương Minh Vũ hoang mang hỏi: “Cô... muốn làm gì?”