Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 67: 67: Đây Là… Đồng Ý Rồi Sao

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… “Tôi đã nghe bảo vệ báo cáo chi tiết rồi.Tài trợ cho hoạt động của trường học cũng là một chuyện tốt.Đối với công ty chúng tôi thì hai vạn cũng không phải là nhiều, cho nên tôi quyết định tài trợ!”Lưu Ba trực tiếp nói.Vương Tuyết nghe xong những lời này liền sững sờ.Cô vẫn chưa lên tiếng, mà vị tồng giám đốc này đã bàn về chuyệnnay roi.Đây là… đồng ý rồi sao?Dễ dàng như vậy sao?Phải khó như lên trời mới đúng chứ!“Lâm Vân, tôi… tôi đang nằm mơ có phải không?” Vương Tuyết ngây người nói.“Không phải cậu nằm mơ, chúng ta đã kiếm được nhà tài trợ rồi.” Lâm Vân cười nói.Mười phút sau, Lâm Vân và Vương Tuyết cùng nhau bước ra cổng tập đoàn Hoa Đỉnh.Trên tay họ có thêm một chiếc vali, bên trong có hai vạn tiền mặt.Ngoài ra, còn có giấy chứng nhận đồng ý tài trợ của tập đoàn Hoa Đỉnh cho ngày hội thể thao mùa Đông của đại học Thanh Dương, với con dấu đỏ chính thức của tập đoàn Hoa Đỉnh.“Thật tuyệt! Lâm Vân, thật tuyệt! Chúng ta thật sự nhận được tài trợ rồi, mà còn là tập đoàn HoaĐỉnh nữa chứ!”Vừa bước ra khỏi cổng, Vương Tuyết vui mừng nhảy dựng lên, ôm chầm lấy Lâm Vân.Mùi hương nhàn nhạt của Vương Tuyết lập tức chui vào trong mũi của Lâm Vân.“ừm…”Cái ôm đột ngột này khiến Lâm Vân có chút xấu hổ, nói thật, Lâm Vân rất ít khi tiếp xúc thân thể với con gái, huống chi là một cô gái xinh đẹp như Vương Tuyết.Sau khi Lâm Vân bị Vương Tuyết ôm, có lẽ là do căng thẳng, thân thể Lâm Vân cứng đờ.Thành thật mà nói, Lâm Vân vẫn còn là một chàng trai tơ, dù đã hẹn hò với bạn gái cũ Phỉ Phỉ được hai năm nhưng chưa bao giờ hôn chứ đừng nói gì đến chuyện khác.Lúc này Vương Tuyết cũng đã phản ứng lại.“A!”Vương Tuyết xấu hổ hét lên một tiếng, sau đó nhanh chóng buôngLâm Vân ra, ngay lập tức mặt đỏ bừng.“ừm… tôi… vừa rồi tôi vui quá, nên… mới vậy…”Vương Tuyết đỏ bừng mặt muốn giải thích nhưng cô lại lắp bắp không giải thích rõ.“Uh, tại vì vui quá thôi, mình hiểu mà.” Lâm Vân cười khan một tiếng.“ừ, thật sự không ngờ lại dễ dàng nhận được tài trợ của tập đoàn Hoa Đỉnh như vậy.Đến bây giờ tôi vẫn như còn đang mơvậy.” Vương Tuyết nở nụ cười đẹp rung động lòng người..

“Tôi đã nghe bảo vệ báo cáo chi tiết rồi.

Tài trợ cho hoạt động của trường học cũng là một chuyện tốt.

Đối với công ty chúng tôi thì hai vạn cũng không phải là nhiều, cho nên tôi quyết định tài trợ!”

Lưu Ba trực tiếp nói.

Vương Tuyết nghe xong những lời này liền sững sờ.

Cô vẫn chưa lên tiếng, mà vị tồng giám đốc này đã bàn về chuyện

nay roi.

Đây là… đồng ý rồi sao?

Dễ dàng như vậy sao?

Phải khó như lên trời mới đúng chứ!

“Lâm Vân, tôi… tôi đang nằm mơ có phải không?” Vương Tuyết ngây người nói.

“Không phải cậu nằm mơ, chúng ta đã kiếm được nhà tài trợ rồi.

” Lâm Vân cười nói.

Mười phút sau, Lâm Vân và Vương Tuyết cùng nhau bước ra cổng tập đoàn Hoa Đỉnh.

Trên tay họ có thêm một chiếc vali, bên trong có hai vạn tiền mặt.

Ngoài ra, còn có giấy chứng nhận đồng ý tài trợ của tập đoàn Hoa Đỉnh cho ngày hội thể thao mùa Đông của đại học Thanh Dương, với con dấu đỏ chính thức của tập đoàn Hoa Đỉnh.

“Thật tuyệt! Lâm Vân, thật tuyệt! Chúng ta thật sự nhận được tài trợ rồi, mà còn là tập đoàn Hoa

Đỉnh nữa chứ!”

Vừa bước ra khỏi cổng, Vương Tuyết vui mừng nhảy dựng lên, ôm chầm lấy Lâm Vân.

Mùi hương nhàn nhạt của Vương Tuyết lập tức chui vào trong mũi của Lâm Vân.

“ừm…”

Cái ôm đột ngột này khiến Lâm Vân có chút xấu hổ, nói thật, Lâm Vân rất ít khi tiếp xúc thân thể với con gái, huống chi là một cô gái xinh đẹp như Vương Tuyết.

Sau khi Lâm Vân bị Vương Tuyết ôm, có lẽ là do căng thẳng, thân thể Lâm Vân cứng đờ.

Thành thật mà nói, Lâm Vân vẫn còn là một chàng trai tơ, dù đã hẹn hò với bạn gái cũ Phỉ Phỉ được hai năm nhưng chưa bao giờ hôn chứ đừng nói gì đến chuyện khác.

Lúc này Vương Tuyết cũng đã phản ứng lại.

“A!”

Vương Tuyết xấu hổ hét lên một tiếng, sau đó nhanh chóng buông

Lâm Vân ra, ngay lập tức mặt đỏ bừng.

“ừm… tôi… vừa rồi tôi vui quá, nên… mới vậy…”

Vương Tuyết đỏ bừng mặt muốn giải thích nhưng cô lại lắp bắp không giải thích rõ.

“Uh, tại vì vui quá thôi, mình hiểu mà.

” Lâm Vân cười khan một tiếng.

“ừ, thật sự không ngờ lại dễ dàng nhận được tài trợ của tập đoàn Hoa Đỉnh như vậy.

Đến bây giờ tôi vẫn như còn đang mơ

vậy.

” Vương Tuyết nở nụ cười đẹp rung động lòng người.

.

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… “Tôi đã nghe bảo vệ báo cáo chi tiết rồi.Tài trợ cho hoạt động của trường học cũng là một chuyện tốt.Đối với công ty chúng tôi thì hai vạn cũng không phải là nhiều, cho nên tôi quyết định tài trợ!”Lưu Ba trực tiếp nói.Vương Tuyết nghe xong những lời này liền sững sờ.Cô vẫn chưa lên tiếng, mà vị tồng giám đốc này đã bàn về chuyệnnay roi.Đây là… đồng ý rồi sao?Dễ dàng như vậy sao?Phải khó như lên trời mới đúng chứ!“Lâm Vân, tôi… tôi đang nằm mơ có phải không?” Vương Tuyết ngây người nói.“Không phải cậu nằm mơ, chúng ta đã kiếm được nhà tài trợ rồi.” Lâm Vân cười nói.Mười phút sau, Lâm Vân và Vương Tuyết cùng nhau bước ra cổng tập đoàn Hoa Đỉnh.Trên tay họ có thêm một chiếc vali, bên trong có hai vạn tiền mặt.Ngoài ra, còn có giấy chứng nhận đồng ý tài trợ của tập đoàn Hoa Đỉnh cho ngày hội thể thao mùa Đông của đại học Thanh Dương, với con dấu đỏ chính thức của tập đoàn Hoa Đỉnh.“Thật tuyệt! Lâm Vân, thật tuyệt! Chúng ta thật sự nhận được tài trợ rồi, mà còn là tập đoàn HoaĐỉnh nữa chứ!”Vừa bước ra khỏi cổng, Vương Tuyết vui mừng nhảy dựng lên, ôm chầm lấy Lâm Vân.Mùi hương nhàn nhạt của Vương Tuyết lập tức chui vào trong mũi của Lâm Vân.“ừm…”Cái ôm đột ngột này khiến Lâm Vân có chút xấu hổ, nói thật, Lâm Vân rất ít khi tiếp xúc thân thể với con gái, huống chi là một cô gái xinh đẹp như Vương Tuyết.Sau khi Lâm Vân bị Vương Tuyết ôm, có lẽ là do căng thẳng, thân thể Lâm Vân cứng đờ.Thành thật mà nói, Lâm Vân vẫn còn là một chàng trai tơ, dù đã hẹn hò với bạn gái cũ Phỉ Phỉ được hai năm nhưng chưa bao giờ hôn chứ đừng nói gì đến chuyện khác.Lúc này Vương Tuyết cũng đã phản ứng lại.“A!”Vương Tuyết xấu hổ hét lên một tiếng, sau đó nhanh chóng buôngLâm Vân ra, ngay lập tức mặt đỏ bừng.“ừm… tôi… vừa rồi tôi vui quá, nên… mới vậy…”Vương Tuyết đỏ bừng mặt muốn giải thích nhưng cô lại lắp bắp không giải thích rõ.“Uh, tại vì vui quá thôi, mình hiểu mà.” Lâm Vân cười khan một tiếng.“ừ, thật sự không ngờ lại dễ dàng nhận được tài trợ của tập đoàn Hoa Đỉnh như vậy.Đến bây giờ tôi vẫn như còn đang mơvậy.” Vương Tuyết nở nụ cười đẹp rung động lòng người..

Chương 67: 67: Đây Là… Đồng Ý Rồi Sao