Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 68: 68: Không Thành Vấn Đề

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Cũng không biết tại sao, khi Lâm Vân nhìn thấy Vương Tuyết vui vẻ như vậy, trong lòng cũng rất vui vẻ.“Không phải tôi đã nói rồi sao, không khó như đã nghĩ đâu.” Lâm Vân cười nói.Đương nhiên không khó, bởi vì tất cả chuyện này đều do Lâm Vân sắp xếp hết.Nếu không, nếu Lâm Vân vẫn là cậu bé con nhà nghèo, anh vàVương Tuyết, ngay đến cửa công ty cũng sẽ không vào được nữa là.Lúc này Vương Tuyết đột nhiên nghiêm túc nhìn Lâm Vân, hỏi: “Lâm Vân, tôi cứ cảm mọi việc quá mức thuận lợi, không bình thường, thuận lợi như vậy, không phải… có liên quan gì đến cậu đó chứ?”Vương Tuyết, với tư cách là cán bộ của ban đối ngoại Hội Sinh Viên, cô đã đi kêu gọi tài trợ mấy lần, cô biết việc kêu gọi tài trợ khó khăn như thế nào, dù là mấy chục ngàn đồng cũng phải vôcùng cực khổ.Trừ khi dùng thân thể để đổi lấy tiền tài trợ, cái này thì dễ dàng, một số cô gái ban đối ngoại thì sẽ làm cách này để nhận được tài trợđương nhiên Vương Tuyết chắc chắn sẽ không làm vậyNhưng lần kêu gọi tiền tài trợ này, dễ hơn là dùng thân thể để đổi lấy phí tài trự rất nhiều, chưa kể tập đoàn Hoa Đỉnh lại là một tập đoàn đẳng cấp như vậy nữa chứ.Vì vậy, Vương Tuyết nghĩ tới Lâm Vân.Cô đang nghĩ, chuyện đến tập đoàn Hoa Đỉnh cũng là do Lâm Vân đề cập, vậy thì nhận được tài trợ dễ dàng như vậy thì có liên quan gì đến Lâm Vân không?“Sao có thể liên quan đến tôi được chứ? Cậu nhìn tôi thế này, làm như tôi có liên quan gì đến tập đoàn Hoa Đỉnh không bằng?” Lâm Vân cười nói.“Đúng ha.”Vương Tuyết gật đầu, cô suynghĩ kỹ càng, với hoàn cảnh gia đình của Lâm Vân, quả thực không có khả năng có liên quan gì tới tập đoàn Hoa Đỉnh, có lẽ cô đã lo lắng quá nhiều.Ngay sau đó, Vương Tuyết ngẩng đầu nhìn Lâm Vân, như chim nhỏ nép vào người nói:“Lâm Vân, dù sao tôi cũng cảm ơn cậu! Nếu không có cậu, tôi cũng không bao giờ có dũng khí đến tập đoàn Hoa Đỉnh xin tài trợ, càng không thể nhận được sự tài trợ của họ.”“Nếu câu muốn cám ơn tôi, chỉ cần mời tôi đi ăn cơm là được.”Lâm Vân cười nhẹ.“Không thành vấn đề.” Vương Tuyết cười gật đầu.“Thôi, chúng ta về trường đi, đến lúc tính sổ với Trịnh Hải rồi.” Lâm Vân nở nụ cười tinh nghịch.“Chắc chắn anh ta sẽ không ngờ được chúng ta lại kiếm được phí tài trợ nhanh như vậy, mà còn là tập đoàn Hoa Đỉnh làm nhà tài trợ nữa chứ!” Vương Tuyết có chút hưng phấn.“Đây chính là hiệu quả mà tôi muốn.” Nụ cười trên mặt LâmVân càng ngày càng đậm.Đại học Thanh Dương.Ký túc xá 415 dành cho nam sinh.Ký túc xá này là nơi Trịnh Hải, hội trưởng của ban đối ngoại ở.Trước cửa ký túc xá, ngoài Lâm Vân và Vương Tuyết, còn cỏ Mập..

Cũng không biết tại sao, khi Lâm Vân nhìn thấy Vương Tuyết vui vẻ như vậy, trong lòng cũng rất vui vẻ.

“Không phải tôi đã nói rồi sao, không khó như đã nghĩ đâu.

” Lâm Vân cười nói.

Đương nhiên không khó, bởi vì tất cả chuyện này đều do Lâm Vân sắp xếp hết.

Nếu không, nếu Lâm Vân vẫn là cậu bé con nhà nghèo, anh và

Vương Tuyết, ngay đến cửa công ty cũng sẽ không vào được nữa là.

Lúc này Vương Tuyết đột nhiên nghiêm túc nhìn Lâm Vân, hỏi: “Lâm Vân, tôi cứ cảm mọi việc quá mức thuận lợi, không bình thường, thuận lợi như vậy, không phải… có liên quan gì đến cậu đó chứ?”

Vương Tuyết, với tư cách là cán bộ của ban đối ngoại Hội Sinh Viên, cô đã đi kêu gọi tài trợ mấy lần, cô biết việc kêu gọi tài trợ khó khăn như thế nào, dù là mấy chục ngàn đồng cũng phải vô

cùng cực khổ.

Trừ khi dùng thân thể để đổi lấy tiền tài trợ, cái này thì dễ dàng, một số cô gái ban đối ngoại thì sẽ làm cách này để nhận được tài trợ

đương nhiên Vương Tuyết chắc chắn sẽ không làm vậy

Nhưng lần kêu gọi tiền tài trợ này, dễ hơn là dùng thân thể để đổi lấy phí tài trự rất nhiều, chưa kể tập đoàn Hoa Đỉnh lại là một tập đoàn đẳng cấp như vậy nữa chứ.

Vì vậy, Vương Tuyết nghĩ tới Lâm Vân.

Cô đang nghĩ, chuyện đến tập đoàn Hoa Đỉnh cũng là do Lâm Vân đề cập, vậy thì nhận được tài trợ dễ dàng như vậy thì có liên quan gì đến Lâm Vân không?

“Sao có thể liên quan đến tôi được chứ? Cậu nhìn tôi thế này, làm như tôi có liên quan gì đến tập đoàn Hoa Đỉnh không bằng?” Lâm Vân cười nói.

“Đúng ha.

Vương Tuyết gật đầu, cô suy

nghĩ kỹ càng, với hoàn cảnh gia đình của Lâm Vân, quả thực không có khả năng có liên quan gì tới tập đoàn Hoa Đỉnh, có lẽ cô đã lo lắng quá nhiều.

Ngay sau đó, Vương Tuyết ngẩng đầu nhìn Lâm Vân, như chim nhỏ nép vào người nói:

“Lâm Vân, dù sao tôi cũng cảm ơn cậu! Nếu không có cậu, tôi cũng không bao giờ có dũng khí đến tập đoàn Hoa Đỉnh xin tài trợ, càng không thể nhận được sự tài trợ của họ.

“Nếu câu muốn cám ơn tôi, chỉ cần mời tôi đi ăn cơm là được.

Lâm Vân cười nhẹ.

“Không thành vấn đề.

” Vương Tuyết cười gật đầu.

“Thôi, chúng ta về trường đi, đến lúc tính sổ với Trịnh Hải rồi.

” Lâm Vân nở nụ cười tinh nghịch.

“Chắc chắn anh ta sẽ không ngờ được chúng ta lại kiếm được phí tài trợ nhanh như vậy, mà còn là tập đoàn Hoa Đỉnh làm nhà tài trợ nữa chứ!” Vương Tuyết có chút hưng phấn.

“Đây chính là hiệu quả mà tôi muốn.

” Nụ cười trên mặt Lâm

Vân càng ngày càng đậm.

Đại học Thanh Dương.

Ký túc xá 415 dành cho nam sinh.

Ký túc xá này là nơi Trịnh Hải, hội trưởng của ban đối ngoại ở.

Trước cửa ký túc xá, ngoài Lâm Vân và Vương Tuyết, còn cỏ Mập.

.

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Cũng không biết tại sao, khi Lâm Vân nhìn thấy Vương Tuyết vui vẻ như vậy, trong lòng cũng rất vui vẻ.“Không phải tôi đã nói rồi sao, không khó như đã nghĩ đâu.” Lâm Vân cười nói.Đương nhiên không khó, bởi vì tất cả chuyện này đều do Lâm Vân sắp xếp hết.Nếu không, nếu Lâm Vân vẫn là cậu bé con nhà nghèo, anh vàVương Tuyết, ngay đến cửa công ty cũng sẽ không vào được nữa là.Lúc này Vương Tuyết đột nhiên nghiêm túc nhìn Lâm Vân, hỏi: “Lâm Vân, tôi cứ cảm mọi việc quá mức thuận lợi, không bình thường, thuận lợi như vậy, không phải… có liên quan gì đến cậu đó chứ?”Vương Tuyết, với tư cách là cán bộ của ban đối ngoại Hội Sinh Viên, cô đã đi kêu gọi tài trợ mấy lần, cô biết việc kêu gọi tài trợ khó khăn như thế nào, dù là mấy chục ngàn đồng cũng phải vôcùng cực khổ.Trừ khi dùng thân thể để đổi lấy tiền tài trợ, cái này thì dễ dàng, một số cô gái ban đối ngoại thì sẽ làm cách này để nhận được tài trợđương nhiên Vương Tuyết chắc chắn sẽ không làm vậyNhưng lần kêu gọi tiền tài trợ này, dễ hơn là dùng thân thể để đổi lấy phí tài trự rất nhiều, chưa kể tập đoàn Hoa Đỉnh lại là một tập đoàn đẳng cấp như vậy nữa chứ.Vì vậy, Vương Tuyết nghĩ tới Lâm Vân.Cô đang nghĩ, chuyện đến tập đoàn Hoa Đỉnh cũng là do Lâm Vân đề cập, vậy thì nhận được tài trợ dễ dàng như vậy thì có liên quan gì đến Lâm Vân không?“Sao có thể liên quan đến tôi được chứ? Cậu nhìn tôi thế này, làm như tôi có liên quan gì đến tập đoàn Hoa Đỉnh không bằng?” Lâm Vân cười nói.“Đúng ha.”Vương Tuyết gật đầu, cô suynghĩ kỹ càng, với hoàn cảnh gia đình của Lâm Vân, quả thực không có khả năng có liên quan gì tới tập đoàn Hoa Đỉnh, có lẽ cô đã lo lắng quá nhiều.Ngay sau đó, Vương Tuyết ngẩng đầu nhìn Lâm Vân, như chim nhỏ nép vào người nói:“Lâm Vân, dù sao tôi cũng cảm ơn cậu! Nếu không có cậu, tôi cũng không bao giờ có dũng khí đến tập đoàn Hoa Đỉnh xin tài trợ, càng không thể nhận được sự tài trợ của họ.”“Nếu câu muốn cám ơn tôi, chỉ cần mời tôi đi ăn cơm là được.”Lâm Vân cười nhẹ.“Không thành vấn đề.” Vương Tuyết cười gật đầu.“Thôi, chúng ta về trường đi, đến lúc tính sổ với Trịnh Hải rồi.” Lâm Vân nở nụ cười tinh nghịch.“Chắc chắn anh ta sẽ không ngờ được chúng ta lại kiếm được phí tài trợ nhanh như vậy, mà còn là tập đoàn Hoa Đỉnh làm nhà tài trợ nữa chứ!” Vương Tuyết có chút hưng phấn.“Đây chính là hiệu quả mà tôi muốn.” Nụ cười trên mặt LâmVân càng ngày càng đậm.Đại học Thanh Dương.Ký túc xá 415 dành cho nam sinh.Ký túc xá này là nơi Trịnh Hải, hội trưởng của ban đối ngoại ở.Trước cửa ký túc xá, ngoài Lâm Vân và Vương Tuyết, còn cỏ Mập..

Chương 68: 68: Không Thành Vấn Đề