“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…
Chương 74: Chương 74
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Cô luôn cảm thấy anh ta cố hết sức thêm hai chữ “một mình”, lạilà một loại thăm dò đối với cô.Kỳ Hàn Lâm vừa đi, Bắc Bắc lập tức đem cửa khóa trái.“Dọa chết tôi rồi, đáng tiếc chăn của tôi.” Bắc Bắc thở dài như ông cụ non, chẳng qua rất nhanh cậu bé liền nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, “Em gái, mẹ, chúng ta ăn cơm đi!”Đây thế nhưng là người một nhà thật chỉnh tề ở bên nhau, lần đầu tiên ăn cơm!Lâm Mạn hoàn hồn, nhìn Bắc Bắc bận rộn thân hình nho nhỏ, trong lòng rất hụt hẫng.Bắc Bắc nhận ra được tầm mắt của cô, lè lưỡi làm mặt quỷ, đem một miếng pizza nhường đến trước mặt cô: “Mẹ, mẹ đừng nhìn Bắc Bắc, ăn cơm nhé.”” Được.” Lâm Mạn nhận lấy pizza.Sức ăn của hai tên nhóc không ngờ là lợi hại, càn quét không ít thức ăn, nếu không có Lâm Mạn ờ một bên nhìn, khống chế, sợ là không ăn hết một bàn sẽ không dừng lại.Chẳng qua, so với Bắc Bắc kiểu ăn pháp tiêu diệt hết, tiểu MộTuyết lịch sự hơn nhiều.Toàn bộ quá trình Bắc Bắc luôn luôn liền sẽ cùng cô nói chuyện, nhưng cô chỉ có thỉnh thoảng đáp lại.Sau khi ăn xong.Lâm Mạn lau miệng cho tiểu Mộ Tuyết, mang cô bé trờ về phòng ngủ, chờ lúc cô quay lại trở về phòng ngủ, Bắc Bắc đã đem người tắm rửa tắm xong rồi, thay quần áo sạch sẽ.“Bắc Bắc, mẹ phải đi tìm một chút…”“Đi tìm bố.” Bắc Bắc tiếng Ồm Ồm cướp lời đáp trả lại.Lâm Mạn bật cười, gật đầu một cái: “Chăn con làm bần, liền ngủ ờ trên giường mẹ, có được hay không?”“Con có chăn nhỏ dự bị, mẹ cũng đừng lo lắng cho Bắc Bắc, sớm một chút trở lại.” Bắc Bắc vừa nói từ trong cái rương nhỏ, lôi ra một cái chăn nhỏ mới tinh.Cùng trước đây thế mà không lớn bao nhiêu, nhưng màu không giống.Lâm Mạn sửng sốt một chút, cô cũng không nhớ lúc nào, đã chuẩn bị cho Bắc Bắc hai tấm chăn nhỏ.Có thể là rất lâu trước đây rồi.Xem ra phải tranh thủ đi ra ngoài, mua thêm cho Bắc Bắc một cái chăn nhỏ.“Mẹ, con ngủ đây, ngủ ngon.” Bắc Bắc đưa tay ôm cồ cô, để hôn ngủ ngon.“Bảo bối ngủ ngon.”Lâm Mạn che chở Bắc Bắc trờ lạitrên giường nhỏ của cậu bé, mới xoay người rời đi.Trước phòng sách.Lâm Mạn cúi đầu tựa vào góc, nhìn cái chìa khóa trong tay.Cô đang do dự, là cầm chìa khóa mở cửa đi vào, hay là gõ cửa chờ Kỳ Hàn Lâm mở.Nếu như cô mở cửa đi vào, Kỳ Hàn Lâm cũng không có ở bên trong, há chẳng phải là không nói được?Nhưng mà.Ngay tại lúc cô xoắn xuýt.Một cái bàn tay xuất hiện ở trước mắt cô, cô muốn quay đầu, bả vai lại bị người ta ấn lên.Bóng người tỏa ra mãnh liệt hoóc-môn phái nam, đem cô toàn bộ bao phủ.“Kỳ… A…” Cô cảm giác được anh gần sát sau cổ.Da thịt ấm áp bị môi lạnh như băng bao trùm.Lâm Mạn hung hăng rùng mình một cái.“Làm sao không mờ cửa đi vào?” Kỳ Hàn Lâm thanh âm mờ ám giọng khàn từ tính, ở góc độ mờ tối chật hẹp như vậy, càng mê người.Lâm Mạn nuốt nước miếng, hai tay nắm chặt vạt áo.Thanh âm của anh mê hoặc.“… Tôi bây giờ mở cửa.”Lâm Mạn di chuyển một chút, phát hiện Kỳ Hàn Lâm cũngkhông có ý buông ra, ngược lại dán càng chặt hơn.Chết tiệt..
Cô luôn cảm thấy anh ta cố hết sức thêm hai chữ “một mình”, lại
là một loại thăm dò đối với cô.
Kỳ Hàn Lâm vừa đi, Bắc Bắc lập tức đem cửa khóa trái.
“Dọa chết tôi rồi, đáng tiếc chăn của tôi.
” Bắc Bắc thở dài như ông cụ non, chẳng qua rất nhanh cậu bé liền nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, “Em gái, mẹ, chúng ta ăn cơm đi!”
Đây thế nhưng là người một nhà thật chỉnh tề ở bên nhau, lần đầu tiên ăn cơm!
Lâm Mạn hoàn hồn, nhìn Bắc Bắc bận rộn thân hình nho nhỏ, trong lòng rất hụt hẫng.
Bắc Bắc nhận ra được tầm mắt của cô, lè lưỡi làm mặt quỷ, đem một miếng pizza nhường đến trước mặt cô: “Mẹ, mẹ đừng nhìn Bắc Bắc, ăn cơm nhé.
”
” Được.
” Lâm Mạn nhận lấy pizza.
Sức ăn của hai tên nhóc không ngờ là lợi hại, càn quét không ít thức ăn, nếu không có Lâm Mạn ờ một bên nhìn, khống chế, sợ là không ăn hết một bàn sẽ không dừng lại.
Chẳng qua, so với Bắc Bắc kiểu ăn pháp tiêu diệt hết, tiểu Mộ
Tuyết lịch sự hơn nhiều.
Toàn bộ quá trình Bắc Bắc luôn luôn liền sẽ cùng cô nói chuyện, nhưng cô chỉ có thỉnh thoảng đáp lại.
Sau khi ăn xong.
Lâm Mạn lau miệng cho tiểu Mộ Tuyết, mang cô bé trờ về phòng ngủ, chờ lúc cô quay lại trở về phòng ngủ, Bắc Bắc đã đem người tắm rửa tắm xong rồi, thay quần áo sạch sẽ.
“Bắc Bắc, mẹ phải đi tìm một chút…”
“Đi tìm bố.
” Bắc Bắc tiếng Ồm Ồm cướp lời đáp trả lại.
Lâm Mạn bật cười, gật đầu một cái: “Chăn con làm bần, liền ngủ ờ trên giường mẹ, có được hay không?”
“Con có chăn nhỏ dự bị, mẹ cũng đừng lo lắng cho Bắc Bắc, sớm một chút trở lại.
” Bắc Bắc vừa nói từ trong cái rương nhỏ, lôi ra một cái chăn nhỏ mới tinh.
Cùng trước đây thế mà không lớn bao nhiêu, nhưng màu không giống.
Lâm Mạn sửng sốt một chút, cô cũng không nhớ lúc nào, đã chuẩn bị cho Bắc Bắc hai tấm chăn nhỏ.
Có thể là rất lâu trước đây rồi.
Xem ra phải tranh thủ đi ra ngoài, mua thêm cho Bắc Bắc một cái chăn nhỏ.
“Mẹ, con ngủ đây, ngủ ngon.
” Bắc Bắc đưa tay ôm cồ cô, để hôn ngủ ngon.
“Bảo bối ngủ ngon.
”
Lâm Mạn che chở Bắc Bắc trờ lại
trên giường nhỏ của cậu bé, mới xoay người rời đi.
Trước phòng sách.
Lâm Mạn cúi đầu tựa vào góc, nhìn cái chìa khóa trong tay.
Cô đang do dự, là cầm chìa khóa mở cửa đi vào, hay là gõ cửa chờ Kỳ Hàn Lâm mở.
Nếu như cô mở cửa đi vào, Kỳ Hàn Lâm cũng không có ở bên trong, há chẳng phải là không nói được?
Nhưng mà.
Ngay tại lúc cô xoắn xuýt.
Một cái bàn tay xuất hiện ở trước mắt cô, cô muốn quay đầu, bả vai lại bị người ta ấn lên.
Bóng người tỏa ra mãnh liệt hoóc-môn phái nam, đem cô toàn bộ bao phủ.
“Kỳ… A…” Cô cảm giác được anh gần sát sau cổ.
Da thịt ấm áp bị môi lạnh như băng bao trùm.
Lâm Mạn hung hăng rùng mình một cái.
“Làm sao không mờ cửa đi vào?” Kỳ Hàn Lâm thanh âm mờ ám giọng khàn từ tính, ở góc độ mờ tối chật hẹp như vậy, càng mê người.
Lâm Mạn nuốt nước miếng, hai tay nắm chặt vạt áo.
Thanh âm của anh mê hoặc.
“… Tôi bây giờ mở cửa.
”
Lâm Mạn di chuyển một chút, phát hiện Kỳ Hàn Lâm cũng
không có ý buông ra, ngược lại dán càng chặt hơn.
Chết tiệt.
.
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Cô luôn cảm thấy anh ta cố hết sức thêm hai chữ “một mình”, lạilà một loại thăm dò đối với cô.Kỳ Hàn Lâm vừa đi, Bắc Bắc lập tức đem cửa khóa trái.“Dọa chết tôi rồi, đáng tiếc chăn của tôi.” Bắc Bắc thở dài như ông cụ non, chẳng qua rất nhanh cậu bé liền nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, “Em gái, mẹ, chúng ta ăn cơm đi!”Đây thế nhưng là người một nhà thật chỉnh tề ở bên nhau, lần đầu tiên ăn cơm!Lâm Mạn hoàn hồn, nhìn Bắc Bắc bận rộn thân hình nho nhỏ, trong lòng rất hụt hẫng.Bắc Bắc nhận ra được tầm mắt của cô, lè lưỡi làm mặt quỷ, đem một miếng pizza nhường đến trước mặt cô: “Mẹ, mẹ đừng nhìn Bắc Bắc, ăn cơm nhé.”” Được.” Lâm Mạn nhận lấy pizza.Sức ăn của hai tên nhóc không ngờ là lợi hại, càn quét không ít thức ăn, nếu không có Lâm Mạn ờ một bên nhìn, khống chế, sợ là không ăn hết một bàn sẽ không dừng lại.Chẳng qua, so với Bắc Bắc kiểu ăn pháp tiêu diệt hết, tiểu MộTuyết lịch sự hơn nhiều.Toàn bộ quá trình Bắc Bắc luôn luôn liền sẽ cùng cô nói chuyện, nhưng cô chỉ có thỉnh thoảng đáp lại.Sau khi ăn xong.Lâm Mạn lau miệng cho tiểu Mộ Tuyết, mang cô bé trờ về phòng ngủ, chờ lúc cô quay lại trở về phòng ngủ, Bắc Bắc đã đem người tắm rửa tắm xong rồi, thay quần áo sạch sẽ.“Bắc Bắc, mẹ phải đi tìm một chút…”“Đi tìm bố.” Bắc Bắc tiếng Ồm Ồm cướp lời đáp trả lại.Lâm Mạn bật cười, gật đầu một cái: “Chăn con làm bần, liền ngủ ờ trên giường mẹ, có được hay không?”“Con có chăn nhỏ dự bị, mẹ cũng đừng lo lắng cho Bắc Bắc, sớm một chút trở lại.” Bắc Bắc vừa nói từ trong cái rương nhỏ, lôi ra một cái chăn nhỏ mới tinh.Cùng trước đây thế mà không lớn bao nhiêu, nhưng màu không giống.Lâm Mạn sửng sốt một chút, cô cũng không nhớ lúc nào, đã chuẩn bị cho Bắc Bắc hai tấm chăn nhỏ.Có thể là rất lâu trước đây rồi.Xem ra phải tranh thủ đi ra ngoài, mua thêm cho Bắc Bắc một cái chăn nhỏ.“Mẹ, con ngủ đây, ngủ ngon.” Bắc Bắc đưa tay ôm cồ cô, để hôn ngủ ngon.“Bảo bối ngủ ngon.”Lâm Mạn che chở Bắc Bắc trờ lạitrên giường nhỏ của cậu bé, mới xoay người rời đi.Trước phòng sách.Lâm Mạn cúi đầu tựa vào góc, nhìn cái chìa khóa trong tay.Cô đang do dự, là cầm chìa khóa mở cửa đi vào, hay là gõ cửa chờ Kỳ Hàn Lâm mở.Nếu như cô mở cửa đi vào, Kỳ Hàn Lâm cũng không có ở bên trong, há chẳng phải là không nói được?Nhưng mà.Ngay tại lúc cô xoắn xuýt.Một cái bàn tay xuất hiện ở trước mắt cô, cô muốn quay đầu, bả vai lại bị người ta ấn lên.Bóng người tỏa ra mãnh liệt hoóc-môn phái nam, đem cô toàn bộ bao phủ.“Kỳ… A…” Cô cảm giác được anh gần sát sau cổ.Da thịt ấm áp bị môi lạnh như băng bao trùm.Lâm Mạn hung hăng rùng mình một cái.“Làm sao không mờ cửa đi vào?” Kỳ Hàn Lâm thanh âm mờ ám giọng khàn từ tính, ở góc độ mờ tối chật hẹp như vậy, càng mê người.Lâm Mạn nuốt nước miếng, hai tay nắm chặt vạt áo.Thanh âm của anh mê hoặc.“… Tôi bây giờ mở cửa.”Lâm Mạn di chuyển một chút, phát hiện Kỳ Hàn Lâm cũngkhông có ý buông ra, ngược lại dán càng chặt hơn.Chết tiệt..