“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…
Chương 142: Chương 142
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… “Xin lỗi.”“Không sao.” Hai tay Lâm Mạn chống trên gò má, khóe môi giương lên, hiện ra một nụ cười thật tươi: “Cái loại tính cách của Kỳ Hàn Lâm sẽ cô độc sống quãng đời còn lại đấy.”“Cho nên thật ra, khi cậu ta khi dễ cô, sẽ khiến cô rất phức tạp sao?”“Đình Tứ, tôi không cần anh giúp tôi bênh vực kẻ yếu, tôi sẽ nghĩ biện pháp tự mình giải quyết, nếu khônggiải quyết được…Nếu chỉ có thể dùng phương thức này, đổi lại cô vẫn ở bên cạnh Mộ Tuyết chăm sóc cô bé.Cái kia cô cũng nguyện ý.Dù sao, năm năm trước cô cũng đã bị ‘Khi dễ’ qua.Lâm Mạn cười đến sáng lạn: “Tôi đây coi như là bị chó cắn.”“Nếu như tôi nói, tôi có thể giúp cô tìm công việc tốt hơn thì sao?”“Vậy Mộ Tuyết làm sao bây giờ?”Lâm Mạn theo bản năng hỏi.“Dịch Thanh Vũ đã tới, có mẹ bé làm bạn, cô bé sẽ dần dần hồi phục.”Nụ cười của Lâm Mạn có chút cứng lại.Cô cúi đầu ‘ừ’ một tiếng.“Nhưng tôi vẫn còn muốn ở cạnh con bé.”Âm thanh cô nhẹ nhàng, giống như gió thổi qua sẽ bay đi.Vì Mộ Tuyết, cô lại hy sinh đến mức này sao?Đình Tử khổ sở nở nụ cười: “Thật tôi càng hy vọng, cô có mưu đồ gì với Kỳ Hàn Lâm, như vậy ít nhất cô không phải không có lỗi thoát.Nhưng mà cô lại vì…”Vì để ý đứa bé kia.Cô nguyện ý hy sinh như thế, chỉ là vì một đứa bé.Thiên hạ này, tình thương của mẹ thật sao vĩ đại như thế sao?“Đương nhiên tôi cũng có ý đồ với tiền.” Lâm Mạn ra vẻ thoải mái mànói: “Năm mươi vạn một tháng đấy, huống chi ở nơi này ăn ngon ngủ ngon ở tốt, đi chỗ khác kiếm đâu ra.”Lúc này đây, đổi lại Đình Tứ sờ đầu Lâm Mạn.Âm thanh của anh ta trầm thấp mà ôn hòa: “Côn cũng nên tin, luôn có người cái gì cũng không ngại yêu cô, sau đó cho cô và Bắc Bắc một ngôi nhà, để cho cô không cần phải rời khỏi Mộ Tuyết, không cần lo lắng về sinh kế.”“Vâng, A Tứ thiếu gia, tôi nhớ kỹ.”“Phốc…” Đình Tứ bật cười: “Được rồi, tôi về đây, sau khi cô dùng qua thuốc mỡ, nhớ rõ báo lại một chút về tinhhuống cho tôi, nếu có tình huống mẫn cảm cũng phải nói cho tôi.”“Được.”Đình Tứ rời đi, nháy mắt cửa đóng lại, Lâm Mạn đột nhiên cảm thấy có chút mất mác.Cô biết chính mình ở trước mặt Đình Tứ và Kỳ Hàn Lâm không có gì ưu điểm, Kỳ Hàn Lâm tiếp cận cô là bởi vì anh ta bị bệnh thần kinh cho rằng cô ‘Rất thú vi’, vậy thì Đình Tử tiếp cận là…Cô đã không phải là cô gái trẻ..
“Xin lỗi.
”
“Không sao.
” Hai tay Lâm Mạn chống trên gò má, khóe môi giương lên, hiện ra một nụ cười thật tươi: “Cái loại tính cách của Kỳ Hàn Lâm sẽ cô độc sống quãng đời còn lại đấy.
”
“Cho nên thật ra, khi cậu ta khi dễ cô, sẽ khiến cô rất phức tạp sao?”
“Đình Tứ, tôi không cần anh giúp tôi bênh vực kẻ yếu, tôi sẽ nghĩ biện pháp tự mình giải quyết, nếu không
giải quyết được…
Nếu chỉ có thể dùng phương thức này, đổi lại cô vẫn ở bên cạnh Mộ Tuyết chăm sóc cô bé.
Cái kia cô cũng nguyện ý.
Dù sao, năm năm trước cô cũng đã bị ‘Khi dễ’ qua.
Lâm Mạn cười đến sáng lạn: “Tôi đây coi như là bị chó cắn.
”
“Nếu như tôi nói, tôi có thể giúp cô tìm công việc tốt hơn thì sao?”
“Vậy Mộ Tuyết làm sao bây giờ?”
Lâm Mạn theo bản năng hỏi.
“Dịch Thanh Vũ đã tới, có mẹ bé làm bạn, cô bé sẽ dần dần hồi phục.
”
Nụ cười của Lâm Mạn có chút cứng lại.
Cô cúi đầu ‘ừ’ một tiếng.
“Nhưng tôi vẫn còn muốn ở cạnh con bé.
”
Âm thanh cô nhẹ nhàng, giống như gió thổi qua sẽ bay đi.
Vì Mộ Tuyết, cô lại hy sinh đến mức này sao?
Đình Tử khổ sở nở nụ cười: “Thật tôi càng hy vọng, cô có mưu đồ gì với Kỳ Hàn Lâm, như vậy ít nhất cô không phải không có lỗi thoát.
Nhưng mà cô lại vì…”
Vì để ý đứa bé kia.
Cô nguyện ý hy sinh như thế, chỉ là vì một đứa bé.
Thiên hạ này, tình thương của mẹ thật sao vĩ đại như thế sao?
“Đương nhiên tôi cũng có ý đồ với tiền.
” Lâm Mạn ra vẻ thoải mái mà
nói: “Năm mươi vạn một tháng đấy, huống chi ở nơi này ăn ngon ngủ ngon ở tốt, đi chỗ khác kiếm đâu ra.
”
Lúc này đây, đổi lại Đình Tứ sờ đầu Lâm Mạn.
Âm thanh của anh ta trầm thấp mà ôn hòa: “Côn cũng nên tin, luôn có người cái gì cũng không ngại yêu cô, sau đó cho cô và Bắc Bắc một ngôi nhà, để cho cô không cần phải rời khỏi Mộ Tuyết, không cần lo lắng về sinh kế.
”
“Vâng, A Tứ thiếu gia, tôi nhớ kỹ.
”
“Phốc…” Đình Tứ bật cười: “Được rồi, tôi về đây, sau khi cô dùng qua thuốc mỡ, nhớ rõ báo lại một chút về tinh
huống cho tôi, nếu có tình huống mẫn cảm cũng phải nói cho tôi.
”
“Được.
”
Đình Tứ rời đi, nháy mắt cửa đóng lại, Lâm Mạn đột nhiên cảm thấy có chút mất mác.
Cô biết chính mình ở trước mặt Đình Tứ và Kỳ Hàn Lâm không có gì ưu điểm, Kỳ Hàn Lâm tiếp cận cô là bởi vì anh ta bị bệnh thần kinh cho rằng cô ‘Rất thú vi’, vậy thì Đình Tử tiếp cận là…
Cô đã không phải là cô gái trẻ.
.
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… “Xin lỗi.”“Không sao.” Hai tay Lâm Mạn chống trên gò má, khóe môi giương lên, hiện ra một nụ cười thật tươi: “Cái loại tính cách của Kỳ Hàn Lâm sẽ cô độc sống quãng đời còn lại đấy.”“Cho nên thật ra, khi cậu ta khi dễ cô, sẽ khiến cô rất phức tạp sao?”“Đình Tứ, tôi không cần anh giúp tôi bênh vực kẻ yếu, tôi sẽ nghĩ biện pháp tự mình giải quyết, nếu khônggiải quyết được…Nếu chỉ có thể dùng phương thức này, đổi lại cô vẫn ở bên cạnh Mộ Tuyết chăm sóc cô bé.Cái kia cô cũng nguyện ý.Dù sao, năm năm trước cô cũng đã bị ‘Khi dễ’ qua.Lâm Mạn cười đến sáng lạn: “Tôi đây coi như là bị chó cắn.”“Nếu như tôi nói, tôi có thể giúp cô tìm công việc tốt hơn thì sao?”“Vậy Mộ Tuyết làm sao bây giờ?”Lâm Mạn theo bản năng hỏi.“Dịch Thanh Vũ đã tới, có mẹ bé làm bạn, cô bé sẽ dần dần hồi phục.”Nụ cười của Lâm Mạn có chút cứng lại.Cô cúi đầu ‘ừ’ một tiếng.“Nhưng tôi vẫn còn muốn ở cạnh con bé.”Âm thanh cô nhẹ nhàng, giống như gió thổi qua sẽ bay đi.Vì Mộ Tuyết, cô lại hy sinh đến mức này sao?Đình Tử khổ sở nở nụ cười: “Thật tôi càng hy vọng, cô có mưu đồ gì với Kỳ Hàn Lâm, như vậy ít nhất cô không phải không có lỗi thoát.Nhưng mà cô lại vì…”Vì để ý đứa bé kia.Cô nguyện ý hy sinh như thế, chỉ là vì một đứa bé.Thiên hạ này, tình thương của mẹ thật sao vĩ đại như thế sao?“Đương nhiên tôi cũng có ý đồ với tiền.” Lâm Mạn ra vẻ thoải mái mànói: “Năm mươi vạn một tháng đấy, huống chi ở nơi này ăn ngon ngủ ngon ở tốt, đi chỗ khác kiếm đâu ra.”Lúc này đây, đổi lại Đình Tứ sờ đầu Lâm Mạn.Âm thanh của anh ta trầm thấp mà ôn hòa: “Côn cũng nên tin, luôn có người cái gì cũng không ngại yêu cô, sau đó cho cô và Bắc Bắc một ngôi nhà, để cho cô không cần phải rời khỏi Mộ Tuyết, không cần lo lắng về sinh kế.”“Vâng, A Tứ thiếu gia, tôi nhớ kỹ.”“Phốc…” Đình Tứ bật cười: “Được rồi, tôi về đây, sau khi cô dùng qua thuốc mỡ, nhớ rõ báo lại một chút về tinhhuống cho tôi, nếu có tình huống mẫn cảm cũng phải nói cho tôi.”“Được.”Đình Tứ rời đi, nháy mắt cửa đóng lại, Lâm Mạn đột nhiên cảm thấy có chút mất mác.Cô biết chính mình ở trước mặt Đình Tứ và Kỳ Hàn Lâm không có gì ưu điểm, Kỳ Hàn Lâm tiếp cận cô là bởi vì anh ta bị bệnh thần kinh cho rằng cô ‘Rất thú vi’, vậy thì Đình Tử tiếp cận là…Cô đã không phải là cô gái trẻ..