“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…
Chương 143: Chương 143
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Sẽ không còn tình yêu tràn ngậpbong bóng màu hồng, không thực tế lại lãng mạn.Nhưng mà.Khi Đình Tứ ôn nhu sờ đầu cô, cô vẫn cảm nhận được sự yêu thương của người khác.Biết rõ anh ta tiếp cận cô là có mục đích, lại vẫn là không nhịn được hưởng thụ một khắc kia.Thật ra trong lòng cô hy vọng, có người có thể thiên vị cô nhiều một chút không?Giống như Vân Vi được Vân Lương chiều chuộng vậy.Giống như Dịch Thanh Vũ được thương che chở vậy.“Kỳ lạ, tại sao mình lại muốn những thứ này.” Lâm Mạn dùng sức ấn một cái vào huyệt Thái Dương.Đừng nằm mơ nữa.Cách sinh tồn của người làm công thìchỉ có bốn chữ—-siêng năng làmviệc.Sau bữa cơm chiều.Lâm Mạn dẫn Tiểu Mộ Tuyết về phòng.Tiểu Mộ Tuyết lay cổ áo cô, cái mũi nhỏ cọ vào sau gáy cô.“Làm sao vậy?”“… Thơm.” Tay Tiểu Mộ Tuyết tiếp tục lay.“Hôm nay cô bôi thuốc mỡ, là trị thương, nếu như con thích, về này bảo bác sĩ Đình Tứ điều mùi vị hương vào kem cho con bôi, được không?”Tiểu Mộ Tuyết ‘Ồ’ một tiếng, dừng động tác, nhưng mà đầu mũi nhỏ vẫn cứ ngửi tới ngửi lui, vô cùng đáng yêu.Lâm Mạn thả Tiểu Mộ Tuyết lêngiường, cô kể chuyện xưa dỗ cô bé ngủ.Vừa ra khỏi phòng ngủ của Tiểu Mộ Tuyết, điện thoại Lâm Mạn đặt trong túi liền rung lên.Cô lấy ra nhìn, quả nhiên là Kỳ Hàn Lâm.“Đồ vật này nọ nằm ở cửa phòng ngủ, cho cô ba mươi phút để lại đây.”Ba mươi phút.Làm sao đủ để cô tắm rửa đốt hương.Lâm Mạn nhấp mím môi, thả điệnthoại vào lại trong túi, không quan tâm đến anh nữa.Cô chậm rãi tắm rửa một cái, bôi thuốc mỡ lên gáy.“Cái cô Lâm Mạn thật đúng là không biết xấu hổ.”Hử?Lâm Mạn vừa định đi, chợt nghe thấy tên mình..
Sẽ không còn tình yêu tràn ngập
bong bóng màu hồng, không thực tế lại lãng mạn.
Nhưng mà.
Khi Đình Tứ ôn nhu sờ đầu cô, cô vẫn cảm nhận được sự yêu thương của người khác.
Biết rõ anh ta tiếp cận cô là có mục đích, lại vẫn là không nhịn được hưởng thụ một khắc kia.
Thật ra trong lòng cô hy vọng, có người có thể thiên vị cô nhiều một chút không?
Giống như Vân Vi được Vân Lương chiều chuộng vậy.
Giống như Dịch Thanh Vũ được thương che chở vậy.
“Kỳ lạ, tại sao mình lại muốn những thứ này.
” Lâm Mạn dùng sức ấn một cái vào huyệt Thái Dương.
Đừng nằm mơ nữa.
Cách sinh tồn của người làm công thì
chỉ có bốn chữ—-siêng năng làm
việc.
Sau bữa cơm chiều.
Lâm Mạn dẫn Tiểu Mộ Tuyết về phòng.
Tiểu Mộ Tuyết lay cổ áo cô, cái mũi nhỏ cọ vào sau gáy cô.
“Làm sao vậy?”
“… Thơm.
” Tay Tiểu Mộ Tuyết tiếp tục lay.
“Hôm nay cô bôi thuốc mỡ, là trị thương, nếu như con thích, về này bảo bác sĩ Đình Tứ điều mùi vị hương vào kem cho con bôi, được không?”
Tiểu Mộ Tuyết ‘Ồ’ một tiếng, dừng động tác, nhưng mà đầu mũi nhỏ vẫn cứ ngửi tới ngửi lui, vô cùng đáng yêu.
Lâm Mạn thả Tiểu Mộ Tuyết lên
giường, cô kể chuyện xưa dỗ cô bé ngủ.
Vừa ra khỏi phòng ngủ của Tiểu Mộ Tuyết, điện thoại Lâm Mạn đặt trong túi liền rung lên.
Cô lấy ra nhìn, quả nhiên là Kỳ Hàn Lâm.
“Đồ vật này nọ nằm ở cửa phòng ngủ, cho cô ba mươi phút để lại đây.
”
Ba mươi phút.
Làm sao đủ để cô tắm rửa đốt hương.
Lâm Mạn nhấp mím môi, thả điện
thoại vào lại trong túi, không quan tâm đến anh nữa.
Cô chậm rãi tắm rửa một cái, bôi thuốc mỡ lên gáy.
“Cái cô Lâm Mạn thật đúng là không biết xấu hổ.
”
Hử?
Lâm Mạn vừa định đi, chợt nghe thấy tên mình.
.
Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Sẽ không còn tình yêu tràn ngậpbong bóng màu hồng, không thực tế lại lãng mạn.Nhưng mà.Khi Đình Tứ ôn nhu sờ đầu cô, cô vẫn cảm nhận được sự yêu thương của người khác.Biết rõ anh ta tiếp cận cô là có mục đích, lại vẫn là không nhịn được hưởng thụ một khắc kia.Thật ra trong lòng cô hy vọng, có người có thể thiên vị cô nhiều một chút không?Giống như Vân Vi được Vân Lương chiều chuộng vậy.Giống như Dịch Thanh Vũ được thương che chở vậy.“Kỳ lạ, tại sao mình lại muốn những thứ này.” Lâm Mạn dùng sức ấn một cái vào huyệt Thái Dương.Đừng nằm mơ nữa.Cách sinh tồn của người làm công thìchỉ có bốn chữ—-siêng năng làmviệc.Sau bữa cơm chiều.Lâm Mạn dẫn Tiểu Mộ Tuyết về phòng.Tiểu Mộ Tuyết lay cổ áo cô, cái mũi nhỏ cọ vào sau gáy cô.“Làm sao vậy?”“… Thơm.” Tay Tiểu Mộ Tuyết tiếp tục lay.“Hôm nay cô bôi thuốc mỡ, là trị thương, nếu như con thích, về này bảo bác sĩ Đình Tứ điều mùi vị hương vào kem cho con bôi, được không?”Tiểu Mộ Tuyết ‘Ồ’ một tiếng, dừng động tác, nhưng mà đầu mũi nhỏ vẫn cứ ngửi tới ngửi lui, vô cùng đáng yêu.Lâm Mạn thả Tiểu Mộ Tuyết lêngiường, cô kể chuyện xưa dỗ cô bé ngủ.Vừa ra khỏi phòng ngủ của Tiểu Mộ Tuyết, điện thoại Lâm Mạn đặt trong túi liền rung lên.Cô lấy ra nhìn, quả nhiên là Kỳ Hàn Lâm.“Đồ vật này nọ nằm ở cửa phòng ngủ, cho cô ba mươi phút để lại đây.”Ba mươi phút.Làm sao đủ để cô tắm rửa đốt hương.Lâm Mạn nhấp mím môi, thả điệnthoại vào lại trong túi, không quan tâm đến anh nữa.Cô chậm rãi tắm rửa một cái, bôi thuốc mỡ lên gáy.“Cái cô Lâm Mạn thật đúng là không biết xấu hổ.”Hử?Lâm Mạn vừa định đi, chợt nghe thấy tên mình..