Tác giả:

“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp…

Chương 146: Chương 146

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Lâm Mạn cũng tính là hiểu được, tại sao lúc nãy vừa vào phòng, ánh mắt Kỳ Hàn Lâm nhìn cô lại lạnh lẽo như vậy, hóa ra là vì chuyện cái trâm cài.“Cái này … Chẳng lẽ là tôi làm rơi ở chỗ nào đấy? Kỳ gia, ngài tìm thấy ở đâu vậy?” Lâm Mạn nhanh chóng ngồi xổm xuống nhặt trâm cài lên, rất binh thường mà bỏ vào trong túi.“Thùng rác.Lâm Mạn hoàn toàn không có lời để nói.Khóe miệng cô rứng lại, ngay cả khí lực để cười cũng không có.Kỳ Hàn Lâm vén mền lên, đứng dậy đi đến trước mặt cô mặt, gắt gao nắm lấy cằm cô.“Cô đem bán nó còn tốt hơn là vứt.”“Kỳ gia, nếu tôi nói không phải tôi vứt, anh tin tôi sao?” Lâm Mạn căn bản không biết nên giải thích với anh như thế nào, ánh mắt có vài phần ủy khuất, lông mi trên dưới khẽ động,càng thêm đáng thương.Kỳ Hàn Lâm cười lạnh: “Tin, tôi sao lại không tin.”Giọng điệu này của anh không giống như sẽ tin.Còn có ánh mắt này.Cả người Lâm Mạn không được tự nhiên.Đúng lúc này.“Anh Hàn Lâm, anh ngủ rồi sao? Em có thể vào không?” Âm thanh của Dịch Thanh Vũ ở bên ngoài vang lên.Tôi trốn đi một chút.” Lâm Mạn trực tiếp rớt kéo cửa phòng tắm ra, né vào.Kỳ Hàn Lâm nhíu mày.Cô trốn cái gì?Nhưng mà, bây giờ là buổi tối, nếu như bị người khác thấy cô ở trong phòng anh, xác thực cũng không ổn.“Vào đi.” Kỳ Hàn Lâm gọi người với giọng điệu không tốt.“Anh Hàn Lâm, đây là thuốc em đã giúp anh hâm nóng, nhân lúc còn nóng anh uống đi, được không?” Dịch Thanh Vũ cong mày, đưa chén thuốcđưa trước người Kỳ Hàn Lâm.Kỳ Hàn Lâm vuốt cằm, chỉ chỉ bàn trà.Dịch Thanh Vũ nũng nịu nói: “Không muốn đâu, lần trước mang thuốc cho anh, rất lâu anh cũng không uống, em đút anh uống được không?”Âm thanh của cô ta ôn hòa mềm mại, trong mắt tràn đầy dáng vẻ cầu xin khiến người khác khó có thể cự tuyệt.Kỳ Hàn Lâm vốn muốn cự tuyệt, nhưng nghĩ tới trong phòng của anh còn đang giấu một người.Muốn để cho cô gái nhỏ trốn trong kia đút anh uống thuốc thì phải lừa phảigạt, mà người ở trước mặt này…Môi mỏng của Kỳ Hàn Lâm cong lên một cái.Để cho cô gái nhỏ kia học hỏi một chút rằng những người khác đút anh thuốc thuốc là như thế nào đi.“Cũng được.” Kỳ Hàn Lâm dứt lời, cố ý tìm người bên trong phòng tắm có thể nhìn thấy được, ngồi xuống.Dịch Thanh Vũ nửa cúi người, hai tay chống trên bàn trà, cố ý lộ ra vai, từng muỗng từng muỗng đút Kỳ Hàn Lâm uống thuốc.Lâm Mạn trốn ở trong phòng tắm cóthể từ trong gương thấy mà thấy một màn như vậy..

Lâm Mạn cũng tính là hiểu được, tại sao lúc nãy vừa vào phòng, ánh mắt Kỳ Hàn Lâm nhìn cô lại lạnh lẽo như vậy, hóa ra là vì chuyện cái trâm cài.

“Cái này … Chẳng lẽ là tôi làm rơi ở chỗ nào đấy? Kỳ gia, ngài tìm thấy ở đâu vậy?” Lâm Mạn nhanh chóng ngồi xổm xuống nhặt trâm cài lên, rất binh thường mà bỏ vào trong túi.

“Thùng rác.

Lâm Mạn hoàn toàn không có lời để nói.

Khóe miệng cô rứng lại, ngay cả khí lực để cười cũng không có.

Kỳ Hàn Lâm vén mền lên, đứng dậy đi đến trước mặt cô mặt, gắt gao nắm lấy cằm cô.

“Cô đem bán nó còn tốt hơn là vứt.

“Kỳ gia, nếu tôi nói không phải tôi vứt, anh tin tôi sao?” Lâm Mạn căn bản không biết nên giải thích với anh như thế nào, ánh mắt có vài phần ủy khuất, lông mi trên dưới khẽ động,

càng thêm đáng thương.

Kỳ Hàn Lâm cười lạnh: “Tin, tôi sao lại không tin.

Giọng điệu này của anh không giống như sẽ tin.

Còn có ánh mắt này.

Cả người Lâm Mạn không được tự nhiên.

Đúng lúc này.

“Anh Hàn Lâm, anh ngủ rồi sao? Em có thể vào không?” Âm thanh của Dịch Thanh Vũ ở bên ngoài vang lên.

Tôi trốn đi một chút.

” Lâm Mạn trực tiếp rớt kéo cửa phòng tắm ra, né vào.

Kỳ Hàn Lâm nhíu mày.

Cô trốn cái gì?

Nhưng mà, bây giờ là buổi tối, nếu như bị người khác thấy cô ở trong phòng anh, xác thực cũng không ổn.

“Vào đi.

” Kỳ Hàn Lâm gọi người với giọng điệu không tốt.

“Anh Hàn Lâm, đây là thuốc em đã giúp anh hâm nóng, nhân lúc còn nóng anh uống đi, được không?” Dịch Thanh Vũ cong mày, đưa chén thuốc

đưa trước người Kỳ Hàn Lâm.

Kỳ Hàn Lâm vuốt cằm, chỉ chỉ bàn trà.

Dịch Thanh Vũ nũng nịu nói: “Không muốn đâu, lần trước mang thuốc cho anh, rất lâu anh cũng không uống, em đút anh uống được không?”

Âm thanh của cô ta ôn hòa mềm mại, trong mắt tràn đầy dáng vẻ cầu xin khiến người khác khó có thể cự tuyệt.

Kỳ Hàn Lâm vốn muốn cự tuyệt, nhưng nghĩ tới trong phòng của anh còn đang giấu một người.

Muốn để cho cô gái nhỏ trốn trong kia đút anh uống thuốc thì phải lừa phải

gạt, mà người ở trước mặt này…

Môi mỏng của Kỳ Hàn Lâm cong lên một cái.

Để cho cô gái nhỏ kia học hỏi một chút rằng những người khác đút anh thuốc thuốc là như thế nào đi.

“Cũng được.

” Kỳ Hàn Lâm dứt lời, cố ý tìm người bên trong phòng tắm có thể nhìn thấy được, ngồi xuống.

Dịch Thanh Vũ nửa cúi người, hai tay chống trên bàn trà, cố ý lộ ra vai, từng muỗng từng muỗng đút Kỳ Hàn Lâm uống thuốc.

Lâm Mạn trốn ở trong phòng tắm có

thể từ trong gương thấy mà thấy một màn như vậy.

.

Một Thai Hai Bảo Tổng Tài Truy Bắt Cô Vợ Bỏ TrốnTác giả: Tiểu ÁiTruyện Ngôn Tình“c** q**n xuống, nằɱ yên trên giường. ” Thanh âɱ công thức hóa vang lên ở bên tai Lâɱ ɱạn. Cô nhìn vị bác sĩ ɱặt ɱũi lạnh như băng trước ɱặt, ánh ɱắt dò xét kia khiến cả người cô không thoải ɱái. Lâɱ ɱạn chết lặng từ từ c** q**n, nằɱ trên giường. “Chuẩn bị thuốc ɱê. ” Kiɱ tiêɱ đâɱ vào da cô, thuốc tê không ngừng rót vào bên trong ɱạch ɱáu của cô. Lâɱ ɱạn nhắɱ hai ɱắt lại, cả người phát run. Sáu tháng trước, eɱ gái cô lái xe đâɱ thiên kiɱ nhà họ Dịch – Dịch Thanh Vũ trở thành người thực vật, cô gánh tội thay, bị nhốt vào tù. Kỳ Hàn Lâɱ, vị hôn phu của Dịch Thanh Vũ. Hôn lễ của hai người sắp diễn ra thì Dịch Thanh Vũ gặp tai nạn xe bị thương nặng, trở thành người thực vật. ɱột tháng trước, cô được nhà họ Dịch bảo lãnh ra khỏi tù, ɱới có thể kết thúc cuộc sống bị giaɱ giữ sáu tháng giống như cơn ác ɱộng. Sau đó, cô liền chuyển vào trong ngôi biệt thự này, nhà họ Dịch cho cô hai lựa chọn. Hoặc là, nhà họ Dịch kiện cô, đưa cô trở lại trong ngục tù tối tăɱ không có ánh sáng ɱặt trời, tiếp… Lâm Mạn cũng tính là hiểu được, tại sao lúc nãy vừa vào phòng, ánh mắt Kỳ Hàn Lâm nhìn cô lại lạnh lẽo như vậy, hóa ra là vì chuyện cái trâm cài.“Cái này … Chẳng lẽ là tôi làm rơi ở chỗ nào đấy? Kỳ gia, ngài tìm thấy ở đâu vậy?” Lâm Mạn nhanh chóng ngồi xổm xuống nhặt trâm cài lên, rất binh thường mà bỏ vào trong túi.“Thùng rác.Lâm Mạn hoàn toàn không có lời để nói.Khóe miệng cô rứng lại, ngay cả khí lực để cười cũng không có.Kỳ Hàn Lâm vén mền lên, đứng dậy đi đến trước mặt cô mặt, gắt gao nắm lấy cằm cô.“Cô đem bán nó còn tốt hơn là vứt.”“Kỳ gia, nếu tôi nói không phải tôi vứt, anh tin tôi sao?” Lâm Mạn căn bản không biết nên giải thích với anh như thế nào, ánh mắt có vài phần ủy khuất, lông mi trên dưới khẽ động,càng thêm đáng thương.Kỳ Hàn Lâm cười lạnh: “Tin, tôi sao lại không tin.”Giọng điệu này của anh không giống như sẽ tin.Còn có ánh mắt này.Cả người Lâm Mạn không được tự nhiên.Đúng lúc này.“Anh Hàn Lâm, anh ngủ rồi sao? Em có thể vào không?” Âm thanh của Dịch Thanh Vũ ở bên ngoài vang lên.Tôi trốn đi một chút.” Lâm Mạn trực tiếp rớt kéo cửa phòng tắm ra, né vào.Kỳ Hàn Lâm nhíu mày.Cô trốn cái gì?Nhưng mà, bây giờ là buổi tối, nếu như bị người khác thấy cô ở trong phòng anh, xác thực cũng không ổn.“Vào đi.” Kỳ Hàn Lâm gọi người với giọng điệu không tốt.“Anh Hàn Lâm, đây là thuốc em đã giúp anh hâm nóng, nhân lúc còn nóng anh uống đi, được không?” Dịch Thanh Vũ cong mày, đưa chén thuốcđưa trước người Kỳ Hàn Lâm.Kỳ Hàn Lâm vuốt cằm, chỉ chỉ bàn trà.Dịch Thanh Vũ nũng nịu nói: “Không muốn đâu, lần trước mang thuốc cho anh, rất lâu anh cũng không uống, em đút anh uống được không?”Âm thanh của cô ta ôn hòa mềm mại, trong mắt tràn đầy dáng vẻ cầu xin khiến người khác khó có thể cự tuyệt.Kỳ Hàn Lâm vốn muốn cự tuyệt, nhưng nghĩ tới trong phòng của anh còn đang giấu một người.Muốn để cho cô gái nhỏ trốn trong kia đút anh uống thuốc thì phải lừa phảigạt, mà người ở trước mặt này…Môi mỏng của Kỳ Hàn Lâm cong lên một cái.Để cho cô gái nhỏ kia học hỏi một chút rằng những người khác đút anh thuốc thuốc là như thế nào đi.“Cũng được.” Kỳ Hàn Lâm dứt lời, cố ý tìm người bên trong phòng tắm có thể nhìn thấy được, ngồi xuống.Dịch Thanh Vũ nửa cúi người, hai tay chống trên bàn trà, cố ý lộ ra vai, từng muỗng từng muỗng đút Kỳ Hàn Lâm uống thuốc.Lâm Mạn trốn ở trong phòng tắm cóthể từ trong gương thấy mà thấy một màn như vậy..

Chương 146: Chương 146