Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời…
Chương 39: Khiêu khích
Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời… Cô ngồi trong phòng chờ hồi hộp, lo lắng nhưng không kém sự vui mừng. Cửa phòng được nhẹ nhàng mở ra, Phan Lâm mặc r bộ vét đen sang trọng. Anh liền bước đến nói với giọng oán trách :- Buổi chiều hôm đó em không tới thì ra là có chồng quên anh.Chết, lúc đó do bắt cóc rồi Hàn Phong bị thương nên quên bén luôn. - Anh hai yêu dấu ~~~ - Còn nhớ anh là anh hai em à ! - Sao em quên được ~~ - Vậy bữa đó sao không tới ?? - Tại...tại...tại. Thôi mà anh hai~~ hôm nay đám cưới em mà anh ác thế . [email protected]@@ - Vâng, giờ cô đám cưới rồi bỏ rơi tôi luôn chứ gì !! - Vậy để bữa nào em bù cho mà > .......~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Ở đại sảnh, mọi người cười nói vui vẻ chúc phúc cho Hàn Phong. Hắn cũng mỉm cười kính rượu. Đang nói chuyện thì có một bóng lao đến ôm chầm lấy hắn : - Anh Phong!!!! - Hân Nhi ? - Chị dâu đâu cho em xem đi ~~ - Lát nữa sẽ cho em xem . - Không chịu mà. - Gia Hân lắc lắc tay hắn. - Cô ấy đang trong phòng chờ ngồi nghỉ đó em vào chơi đi. - hắn đành chịu thua vẻ mắt của Gia Hân. - Dạ ~~ Gia Hân liền đi vào phòng chờ xem cô. Vừa vào thấy hai anh em trò chuyện cô ta liền nói : - Chị dâu đây đúng không ? - Em là .... - Anh Phong không nhắc em với chị sao ? Em là Mẫn Gia Hân. - Chào em. - cô mỉm cười lịch sự. - Hai chị em mình trò chuyện chút được không ? - Gia Hân cố tình liếc qua Phan Lâm dáng vẻ ngại. - Thôi anh đi ra để hai em nói chuyện thoải mái. - như thấy vẻ ngại khi mình ở đây nên hắn nhanh chóng đi. Thấy Phan Lâm đã đi khuất bóng thì Gia Hân mỉm cười ngồi xuống nói chuyện với cô : - Chị không biết đấy thôi, lúc trước anh Phong đi đâu cũng chiều em hết. Vậy mà giờ anh ấy ít để ý em lắm. Nên chắc chị không biết em! - Gia Hân đáng thương kể lại. - Em thích anh ấy lắm, lúc trước hai tụi em dính sát nhau như hình với bóng, mẹ em còn muốn gả em cho anh ấy.!! Chớp mắt cái anh ấy đã cưới vợ. - Ý em là....- cô có cảm giác như lời nói đó muốn khiêu khích cô rồi tố cáo cô là người thứ ba. - Chị còn không rõ sao ? - Bộ mặt thật hiện ra. - Tôi và Hàn Phong vốn là thanh mai trúc mã từ nhỏ mà bị kẻ thứ ba như chị chen chân vào. Hừ ! Nhìn chị chẳng có gì gọi là xứng với anh ấy. - Xứng hay không, không cần người ngoài nói. - Chị chắc Hàn Phong yêu chị thật lòng ? Hay là do..Đột nhiên cửa phòng mở ra, Hàn Phong nhẹ nhàng bảo : - Sắp tới giờ rồi em mau chuẩn bị đi, Hân nhi em thế. Nói xong Hàn Phong ra ngoài, Bích Ngọc liền hỏi Gia Hân : - do gì ? - Cứ từ từ cô sẽ biết. Tình yêu cô sẽ chẳng còn gì.
Cô ngồi trong phòng chờ hồi hộp, lo lắng nhưng không kém sự vui mừng. Cửa phòng được nhẹ nhàng mở ra, Phan Lâm mặc r bộ vét đen sang trọng. Anh liền bước đến nói với giọng oán trách :
- Buổi chiều hôm đó em không tới thì ra là có chồng quên anh.
Chết, lúc đó do bắt cóc rồi Hàn Phong bị thương nên quên bén luôn.
- Anh hai yêu dấu ~~~
- Còn nhớ anh là anh hai em à !
- Sao em quên được ~~
- Vậy bữa đó sao không tới ??
- Tại...tại...tại. Thôi mà anh hai~~ hôm nay đám cưới em mà anh ác thế . [email protected]@@
- Vâng, giờ cô đám cưới rồi bỏ rơi tôi luôn chứ gì !!
- Vậy để bữa nào em bù cho mà >
.......
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ở đại sảnh, mọi người cười nói vui vẻ chúc phúc cho Hàn Phong. Hắn cũng mỉm cười kính rượu. Đang nói chuyện thì có một bóng lao đến ôm chầm lấy hắn :
- Anh Phong!!!!
- Hân Nhi ?
- Chị dâu đâu cho em xem đi ~~
- Lát nữa sẽ cho em xem .
- Không chịu mà. - Gia Hân lắc lắc tay hắn.
- Cô ấy đang trong phòng chờ ngồi nghỉ đó em vào chơi đi. - hắn đành chịu thua vẻ mắt của Gia Hân.
- Dạ ~~
Gia Hân liền đi vào phòng chờ xem cô. Vừa vào thấy hai anh em trò chuyện cô ta liền nói :
- Chị dâu đây đúng không ?
- Em là ....
- Anh Phong không nhắc em với chị sao ? Em là Mẫn Gia Hân.
- Chào em. - cô mỉm cười lịch sự.
- Hai chị em mình trò chuyện chút được không ? - Gia Hân cố tình liếc qua Phan Lâm dáng vẻ ngại.
- Thôi anh đi ra để hai em nói chuyện thoải mái. - như thấy vẻ ngại khi mình ở đây nên hắn nhanh chóng đi.
Thấy Phan Lâm đã đi khuất bóng thì Gia Hân mỉm cười ngồi xuống nói chuyện với cô :
- Chị không biết đấy thôi, lúc trước anh Phong đi đâu cũng chiều em hết. Vậy mà giờ anh ấy ít để ý em lắm. Nên chắc chị không biết em! - Gia Hân đáng thương kể lại.
- Em thích anh ấy lắm, lúc trước hai tụi em dính sát nhau như hình với bóng, mẹ em còn muốn gả em cho anh ấy.!! Chớp mắt cái anh ấy đã cưới vợ.
- Ý em là....- cô có cảm giác như lời nói đó muốn khiêu khích cô rồi tố cáo cô là người thứ ba.
- Chị còn không rõ sao ? - Bộ mặt thật hiện ra. - Tôi và Hàn Phong vốn là thanh mai trúc mã từ nhỏ mà bị kẻ thứ ba như chị chen chân vào. Hừ ! Nhìn chị chẳng có gì gọi là xứng với anh ấy.
- Xứng hay không, không cần người ngoài nói.
- Chị chắc Hàn Phong yêu chị thật lòng ? Hay là do..
Đột nhiên cửa phòng mở ra, Hàn Phong nhẹ nhàng bảo :
- Sắp tới giờ rồi em mau chuẩn bị đi, Hân nhi em thế.
Nói xong Hàn Phong ra ngoài, Bích Ngọc liền hỏi Gia Hân :
- do gì ?
- Cứ từ từ cô sẽ biết. Tình yêu cô sẽ chẳng còn gì.
Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời… Cô ngồi trong phòng chờ hồi hộp, lo lắng nhưng không kém sự vui mừng. Cửa phòng được nhẹ nhàng mở ra, Phan Lâm mặc r bộ vét đen sang trọng. Anh liền bước đến nói với giọng oán trách :- Buổi chiều hôm đó em không tới thì ra là có chồng quên anh.Chết, lúc đó do bắt cóc rồi Hàn Phong bị thương nên quên bén luôn. - Anh hai yêu dấu ~~~ - Còn nhớ anh là anh hai em à ! - Sao em quên được ~~ - Vậy bữa đó sao không tới ?? - Tại...tại...tại. Thôi mà anh hai~~ hôm nay đám cưới em mà anh ác thế . [email protected]@@ - Vâng, giờ cô đám cưới rồi bỏ rơi tôi luôn chứ gì !! - Vậy để bữa nào em bù cho mà > .......~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Ở đại sảnh, mọi người cười nói vui vẻ chúc phúc cho Hàn Phong. Hắn cũng mỉm cười kính rượu. Đang nói chuyện thì có một bóng lao đến ôm chầm lấy hắn : - Anh Phong!!!! - Hân Nhi ? - Chị dâu đâu cho em xem đi ~~ - Lát nữa sẽ cho em xem . - Không chịu mà. - Gia Hân lắc lắc tay hắn. - Cô ấy đang trong phòng chờ ngồi nghỉ đó em vào chơi đi. - hắn đành chịu thua vẻ mắt của Gia Hân. - Dạ ~~ Gia Hân liền đi vào phòng chờ xem cô. Vừa vào thấy hai anh em trò chuyện cô ta liền nói : - Chị dâu đây đúng không ? - Em là .... - Anh Phong không nhắc em với chị sao ? Em là Mẫn Gia Hân. - Chào em. - cô mỉm cười lịch sự. - Hai chị em mình trò chuyện chút được không ? - Gia Hân cố tình liếc qua Phan Lâm dáng vẻ ngại. - Thôi anh đi ra để hai em nói chuyện thoải mái. - như thấy vẻ ngại khi mình ở đây nên hắn nhanh chóng đi. Thấy Phan Lâm đã đi khuất bóng thì Gia Hân mỉm cười ngồi xuống nói chuyện với cô : - Chị không biết đấy thôi, lúc trước anh Phong đi đâu cũng chiều em hết. Vậy mà giờ anh ấy ít để ý em lắm. Nên chắc chị không biết em! - Gia Hân đáng thương kể lại. - Em thích anh ấy lắm, lúc trước hai tụi em dính sát nhau như hình với bóng, mẹ em còn muốn gả em cho anh ấy.!! Chớp mắt cái anh ấy đã cưới vợ. - Ý em là....- cô có cảm giác như lời nói đó muốn khiêu khích cô rồi tố cáo cô là người thứ ba. - Chị còn không rõ sao ? - Bộ mặt thật hiện ra. - Tôi và Hàn Phong vốn là thanh mai trúc mã từ nhỏ mà bị kẻ thứ ba như chị chen chân vào. Hừ ! Nhìn chị chẳng có gì gọi là xứng với anh ấy. - Xứng hay không, không cần người ngoài nói. - Chị chắc Hàn Phong yêu chị thật lòng ? Hay là do..Đột nhiên cửa phòng mở ra, Hàn Phong nhẹ nhàng bảo : - Sắp tới giờ rồi em mau chuẩn bị đi, Hân nhi em thế. Nói xong Hàn Phong ra ngoài, Bích Ngọc liền hỏi Gia Hân : - do gì ? - Cứ từ từ cô sẽ biết. Tình yêu cô sẽ chẳng còn gì.