Tác giả:

    Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh .       Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn .          Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ            Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng .       ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời…

Chương 40: Tình củm

Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình    Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh .       Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn .          Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ            Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng .       ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời…       Lòng cô bỗng dâng lên nỗi bất an, và sau đó bỗng nhận ra điều - tình địch cô nhiều quá mức. Haizz. Cô chán bản thở dài.    Cửa hội trường mở rộng ra, do không có người thân nên Phan Lâm là người dắt tay cô vào. Hắn đứng trên bục tuyên thệ nhẹ nhàng mỉm cười.Lòng cô dao động mạnh, tim đập thình thích cứ như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Phan Lâm nhẹ nhàng cô trấn anMọi người vỗ tay chúc phúc, Phan Lâm đặt tay cô lên tay hắn. Hắn dịu dàng nắm lấy tay cô cười hạnh phúc.-......... ( lượt bớt đi nha )- Con đồng ý. - Hàn Phong cưng chiều nhìn cô trả lời-.........- Con đồng ý . - Bích Ngọc mỉm cười ngọt ngào- Hai con hãy trao nhẫn cho nhau.Cặp nhân kim cương đơn giản nhưng không mất đi sự cao quý của nó. Hắn cầm tay cô lên đeo chiếc nhẫn vào cho cô rồi. Cô cũng đeo nhẫn cho hắn. Mọi người vỗ tay :- Hôn đi ! Hôn đi .Hắn còn sợ cô ngại nên chủ động ôm eo cô định cúi xuống hôn thì cô nhanh hơn một bước nhóm lên hôn hắn. Khá bất ngờ nhưng nhanh chóng cuốn hút vào nụ hôn nồng cháy. Tay hắn đè sau gáy cô để nụ hôn càng thêm sâu.Một lúc sau hắn mới bỏ cô ra, thiếu dưỡng khí trầm trọng khiến mặt cô đỏ bừng. Nhanh chóng hô hấp.Mọi người bắt đầu nhập tiệc, hắn dìu cô xuống một chỗ khá khuất để nghỉ ngơi.Hắn vòng tay kéo cô lên đùi mình rồi cúi xuống,  hơi thở nam tính cứ thổi lên tai cô, do tai là điểm nhạy cảm khiến cô liền cảm thấy nhột. Bỗng hắn nói nhỏ vào tai cô :- Tối nay anh sẽ ~~- Em đang mang thai. - chưa để hắn nói xong cô đã cắt lời- ....- Cũng do anh thôi, ai kêu giờ nhịn đi.- Haizz - hắn chán nản thở dài- Bã xã chỉ cần qua ba tháng đầu thôi!! Sau đó anh sẽ.... bắt em đền bù cho anh ^^  . - hắn cười ám mụi- Anh...anh vô sỉ - cô đỏ mặt- Giờ em mới biết có quá muộn không ? - hắn cười phúc hắc- Muộn thiệt rồi-.-Nhìn hai người ôm ấp, cười nói. Vẻ trêu chọc của hắn rồi vẻ thẹn thùng đỏ mặt của cô đều thu hết vào mắt một người. Người đó nở một nụ cười nhếch môi :- Bích Ngọc!! Cứ sống trong hạnh phúc nhất thời đi. Cuộc sống sau này còn dài.Người đó quay lưng bỏ đi. ~~@@@@@@@@@@@@@@@@@@

      Lòng cô bỗng dâng lên nỗi bất an, và sau đó bỗng nhận ra điều - tình địch cô nhiều quá mức. Haizz. Cô chán bản thở dài.

    Cửa hội trường mở rộng ra, do không có người thân nên Phan Lâm là người dắt tay cô vào. Hắn đứng trên bục tuyên thệ nhẹ nhàng mỉm cười.

Lòng cô dao động mạnh, tim đập thình thích cứ như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Phan Lâm nhẹ nhàng cô trấn an

Mọi người vỗ tay chúc phúc, Phan Lâm đặt tay cô lên tay hắn. Hắn dịu dàng nắm lấy tay cô cười hạnh phúc.

-......... ( lượt bớt đi nha )

- Con đồng ý. - Hàn Phong cưng chiều nhìn cô trả lời

-.........

- Con đồng ý . - Bích Ngọc mỉm cười ngọt ngào

- Hai con hãy trao nhẫn cho nhau.

Cặp nhân kim cương đơn giản nhưng không mất đi sự cao quý của nó. Hắn cầm tay cô lên đeo chiếc nhẫn vào cho cô rồi. Cô cũng đeo nhẫn cho hắn. Mọi người vỗ tay :

- Hôn đi ! Hôn đi .

Hắn còn sợ cô ngại nên chủ động ôm eo cô định cúi xuống hôn thì cô nhanh hơn một bước nhóm lên hôn hắn. Khá bất ngờ nhưng nhanh chóng cuốn hút vào nụ hôn nồng cháy. Tay hắn đè sau gáy cô để nụ hôn càng thêm sâu.

Một lúc sau hắn mới bỏ cô ra, thiếu dưỡng khí trầm trọng khiến mặt cô đỏ bừng. Nhanh chóng hô hấp.

Mọi người bắt đầu nhập tiệc, hắn dìu cô xuống một chỗ khá khuất để nghỉ ngơi.

Hắn vòng tay kéo cô lên đùi mình rồi cúi xuống,  hơi thở nam tính cứ thổi lên tai cô, do tai là điểm nhạy cảm khiến cô liền cảm thấy nhột. Bỗng hắn nói nhỏ vào tai cô :

- Tối nay anh sẽ ~~

- Em đang mang thai. - chưa để hắn nói xong cô đã cắt lời

- ....

- Cũng do anh thôi, ai kêu giờ nhịn đi.

- Haizz - hắn chán nản thở dài

- Bã xã chỉ cần qua ba tháng đầu thôi!! Sau đó anh sẽ.... bắt em đền bù cho anh ^^  . - hắn cười ám mụi

- Anh...anh vô sỉ - cô đỏ mặt

- Giờ em mới biết có quá muộn không ? - hắn cười phúc hắc

- Muộn thiệt rồi-.-

Nhìn hai người ôm ấp, cười nói. Vẻ trêu chọc của hắn rồi vẻ thẹn thùng đỏ mặt của cô đều thu hết vào mắt một người. Người đó nở một nụ cười nhếch môi :

- Bích Ngọc!! Cứ sống trong hạnh phúc nhất thời đi. Cuộc sống sau này còn dài.

Người đó quay lưng bỏ đi. ~~

@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình    Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh .       Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn .          Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ            Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng .       ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời…       Lòng cô bỗng dâng lên nỗi bất an, và sau đó bỗng nhận ra điều - tình địch cô nhiều quá mức. Haizz. Cô chán bản thở dài.    Cửa hội trường mở rộng ra, do không có người thân nên Phan Lâm là người dắt tay cô vào. Hắn đứng trên bục tuyên thệ nhẹ nhàng mỉm cười.Lòng cô dao động mạnh, tim đập thình thích cứ như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Phan Lâm nhẹ nhàng cô trấn anMọi người vỗ tay chúc phúc, Phan Lâm đặt tay cô lên tay hắn. Hắn dịu dàng nắm lấy tay cô cười hạnh phúc.-......... ( lượt bớt đi nha )- Con đồng ý. - Hàn Phong cưng chiều nhìn cô trả lời-.........- Con đồng ý . - Bích Ngọc mỉm cười ngọt ngào- Hai con hãy trao nhẫn cho nhau.Cặp nhân kim cương đơn giản nhưng không mất đi sự cao quý của nó. Hắn cầm tay cô lên đeo chiếc nhẫn vào cho cô rồi. Cô cũng đeo nhẫn cho hắn. Mọi người vỗ tay :- Hôn đi ! Hôn đi .Hắn còn sợ cô ngại nên chủ động ôm eo cô định cúi xuống hôn thì cô nhanh hơn một bước nhóm lên hôn hắn. Khá bất ngờ nhưng nhanh chóng cuốn hút vào nụ hôn nồng cháy. Tay hắn đè sau gáy cô để nụ hôn càng thêm sâu.Một lúc sau hắn mới bỏ cô ra, thiếu dưỡng khí trầm trọng khiến mặt cô đỏ bừng. Nhanh chóng hô hấp.Mọi người bắt đầu nhập tiệc, hắn dìu cô xuống một chỗ khá khuất để nghỉ ngơi.Hắn vòng tay kéo cô lên đùi mình rồi cúi xuống,  hơi thở nam tính cứ thổi lên tai cô, do tai là điểm nhạy cảm khiến cô liền cảm thấy nhột. Bỗng hắn nói nhỏ vào tai cô :- Tối nay anh sẽ ~~- Em đang mang thai. - chưa để hắn nói xong cô đã cắt lời- ....- Cũng do anh thôi, ai kêu giờ nhịn đi.- Haizz - hắn chán nản thở dài- Bã xã chỉ cần qua ba tháng đầu thôi!! Sau đó anh sẽ.... bắt em đền bù cho anh ^^  . - hắn cười ám mụi- Anh...anh vô sỉ - cô đỏ mặt- Giờ em mới biết có quá muộn không ? - hắn cười phúc hắc- Muộn thiệt rồi-.-Nhìn hai người ôm ấp, cười nói. Vẻ trêu chọc của hắn rồi vẻ thẹn thùng đỏ mặt của cô đều thu hết vào mắt một người. Người đó nở một nụ cười nhếch môi :- Bích Ngọc!! Cứ sống trong hạnh phúc nhất thời đi. Cuộc sống sau này còn dài.Người đó quay lưng bỏ đi. ~~@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Chương 40: Tình củm