Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời…
Chương 49: Ở nhờ
Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời… Nhìn thái độ của hắn cô cười chua xót. Cắn chặt môi dưới đến bật máu để cố không có mình khóc. Cười nói :- Ha. Tôi nói đúng không Hàn Thiếu ?- Anh...anh.... - nhìn nụ cười chế giễu của cô hắn chẳng biết nói gì.- Hàn Thiếu có thể làm thế thì chắc sẽ nghĩ đến hậu quả. Vậy thì li hôn đi!- Cho dù thế nào anh cũng sẽ không li hôn! - hắn kiên quyết.- Vì tình cảm không đáng một đồng của chúng ta hay vì đứa bé trong bụng tôi ? - cô cười hỏi- Không đáng một đồng ? Em xem tình cảm chúng ta như thế ? - hắn tức giận gặn hỏi- Nếu tình cảm sâu sắc thì cũng chẳng có tình trạng này . Đúng không Hàn thiếu ?- Em...em....Hắn tức giận đứng dậy bỏ lên phòng. Cô lòng đau nhói, mắt đã phủ một tần sương. Tay run run cầm lấy chiếc điện thoại gọi.- Đến quán cũ với muội ! - cô nói xong liền tắt máy mặc kệ đầu dây bên kia có đồng ý hay không. Cô tự bắt taxi đến chỗ đó trước.Chốc lát có một chiếc Ferrira đỗ trước một quán ăn Pháp. Một người con trai và một người con gái bước vào. Thấy cô người con gái liền cười nói :- Sao hôm nay có nhã hứng gọi cho tỷ vậy ?- Chán - Bích Ngọc chán nản- Không phải kết hôn rồi sao ? Có con luôn rồi! Vậy chồng muội đâu mà ngồi chán ở đây ? - Quan Tĩnh Du tiếp tục hỏi.- Đừng nhắc nữa ! Ngồi xuống ăn một bữa nào đại sư huynh, nhị sư tỷ ! - Bích Ngọc nói- Muội mời à ? - Quan Tĩnh Du cười nói- Nếu muội có tiền muội sẽ mời. Nhưng đáng tiếc bây giờ thì không có tiền ! - Bích Ngọc thản nhiên nói.- Ặc, vậy kêu bọn ta đến đây trả tiền thay sao ? Tin ta đạp chết người không hả Quan Mị. - Quan sư tỷ trợn mắt nhìn nàngNgười sư huynh nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng :- Hắn làm gì muội ? Muốn về tổ chức không ? -.....- cô im lặngĐại sư huynh rất trầm, ít nói. Huynh ấy tên Quan Lăng còn nhị sư tỷ tên Quan Tĩnh Du. Còn cô trong tổ chức tên là Quan Mị. Ba người cùng lớn lên với nhau trong tổ chức. Nhưng sau khi sư phụ mất- người nhận nuôi cô nắm đó. Cô bỏ mặt tất cả mọi thứ mà rời tổ chức.Thấy bầu không khí ngột ngạt Quan Tĩnh Du liền cười bảo :- Gọi món đi !Bầu không khí thoải mái hơn. Sau khi ba người chọn món xong, cô liền nói :- Sư huynh, huynh giúp muội điều tra một thứ được không ?- Gì ? - Quan Lăng ngước mắt lên hỏi- Huynh điều tra về chuyện năm đó đi. - cô nghiêm túc. Tuy không nói rõ ràng nhưng Quan Lăng vẫn hiểu ý Bích Ngọc.- Được .- À còn nữa ~~ Nhị sư tỷ ~~~ cho muội ở nhờ nhà tỷ đi ~~- Biến cho bà - Quan Tĩnh Du không suy nghĩ phũ phàng nói luôn- Tỷ tỷ ~~~~ - cô tỏ vẻ tội nghiệp- Hừ ! Bà đây không chứa chấp mi .- Huhu ~~ Tỷ ác quá vậy !! Mấy ngày thôi !!- Coi tâm trạng bà đây tốt không đã .- Yêu tỷ quá ~~~ - Biết Quan Tĩnh Du đã đồng ý Bích Ngọc liền hò reo.Đồ ăn cũng được mang lên, cả ba bắt đầu ăn uống.Ăn xong, cô không về nhà mà qua ở nhờ nhà Quan Tĩnh Du. Nhưng cô đâu biết đâu lúc này ở một nơi có một chuyện lớn xảy ra......❤️❤️❤️❤️❤️💟❤️💟❤️❤️❤️❤️❤️❤️🌟🌟🌟🌟🌟💙⭐️💙🌟🌟🌟🌟🌟🌟
Nhìn thái độ của hắn cô cười chua xót. Cắn chặt môi dưới đến bật máu để cố không có mình khóc. Cười nói :
- Ha. Tôi nói đúng không Hàn Thiếu ?
- Anh...anh.... - nhìn nụ cười chế giễu của cô hắn chẳng biết nói gì.
- Hàn Thiếu có thể làm thế thì chắc sẽ nghĩ đến hậu quả. Vậy thì li hôn đi!
- Cho dù thế nào anh cũng sẽ không li hôn! - hắn kiên quyết.
- Vì tình cảm không đáng một đồng của chúng ta hay vì đứa bé trong bụng tôi ? - cô cười hỏi
- Không đáng một đồng ? Em xem tình cảm chúng ta như thế ? - hắn tức giận gặn hỏi
- Nếu tình cảm sâu sắc thì cũng chẳng có tình trạng này . Đúng không Hàn thiếu ?
- Em...em....
Hắn tức giận đứng dậy bỏ lên phòng. Cô lòng đau nhói, mắt đã phủ một tần sương. Tay run run cầm lấy chiếc điện thoại gọi.
- Đến quán cũ với muội ! - cô nói xong liền tắt máy mặc kệ đầu dây bên kia có đồng ý hay không. Cô tự bắt taxi đến chỗ đó trước.
Chốc lát có một chiếc Ferrira đỗ trước một quán ăn Pháp. Một người con trai và một người con gái bước vào. Thấy cô người con gái liền cười nói :
- Sao hôm nay có nhã hứng gọi cho tỷ vậy ?
- Chán - Bích Ngọc chán nản
- Không phải kết hôn rồi sao ? Có con luôn rồi! Vậy chồng muội đâu mà ngồi chán ở đây ? - Quan Tĩnh Du tiếp tục hỏi.
- Đừng nhắc nữa ! Ngồi xuống ăn một bữa nào đại sư huynh, nhị sư tỷ ! - Bích Ngọc nói
- Muội mời à ? - Quan Tĩnh Du cười nói
- Nếu muội có tiền muội sẽ mời. Nhưng đáng tiếc bây giờ thì không có tiền ! - Bích Ngọc thản nhiên nói.
- Ặc, vậy kêu bọn ta đến đây trả tiền thay sao ? Tin ta đạp chết người không hả Quan Mị. - Quan sư tỷ trợn mắt nhìn nàng
Người sư huynh nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng :
- Hắn làm gì muội ? Muốn về tổ chức không ?
-.....- cô im lặng
Đại sư huynh rất trầm, ít nói. Huynh ấy tên Quan Lăng còn nhị sư tỷ tên Quan Tĩnh Du. Còn cô trong tổ chức tên là Quan Mị. Ba người cùng lớn lên với nhau trong tổ chức. Nhưng sau khi sư phụ mất- người nhận nuôi cô nắm đó. Cô bỏ mặt tất cả mọi thứ mà rời tổ chức.
Thấy bầu không khí ngột ngạt Quan Tĩnh Du liền cười bảo :
- Gọi món đi !
Bầu không khí thoải mái hơn. Sau khi ba người chọn món xong, cô liền nói :
- Sư huynh, huynh giúp muội điều tra một thứ được không ?
- Gì ? - Quan Lăng ngước mắt lên hỏi
- Huynh điều tra về chuyện năm đó đi. - cô nghiêm túc. Tuy không nói rõ ràng nhưng Quan Lăng vẫn hiểu ý Bích Ngọc.
- Được .
- À còn nữa ~~ Nhị sư tỷ ~~~ cho muội ở nhờ nhà tỷ đi ~~
- Biến cho bà - Quan Tĩnh Du không suy nghĩ phũ phàng nói luôn
- Tỷ tỷ ~~~~ - cô tỏ vẻ tội nghiệp
- Hừ ! Bà đây không chứa chấp mi .
- Huhu ~~ Tỷ ác quá vậy !! Mấy ngày thôi !!
- Coi tâm trạng bà đây tốt không đã .
- Yêu tỷ quá ~~~ - Biết Quan Tĩnh Du đã đồng ý Bích Ngọc liền hò reo.
Đồ ăn cũng được mang lên, cả ba bắt đầu ăn uống.
Ăn xong, cô không về nhà mà qua ở nhờ nhà Quan Tĩnh Du. Nhưng cô đâu biết đâu lúc này ở một nơi có một chuyện lớn xảy ra......
❤️❤️❤️❤️❤️💟❤️💟❤️❤️❤️❤️❤️❤️
🌟🌟🌟🌟🌟💙⭐️💙🌟🌟🌟🌟🌟🌟
Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời… Nhìn thái độ của hắn cô cười chua xót. Cắn chặt môi dưới đến bật máu để cố không có mình khóc. Cười nói :- Ha. Tôi nói đúng không Hàn Thiếu ?- Anh...anh.... - nhìn nụ cười chế giễu của cô hắn chẳng biết nói gì.- Hàn Thiếu có thể làm thế thì chắc sẽ nghĩ đến hậu quả. Vậy thì li hôn đi!- Cho dù thế nào anh cũng sẽ không li hôn! - hắn kiên quyết.- Vì tình cảm không đáng một đồng của chúng ta hay vì đứa bé trong bụng tôi ? - cô cười hỏi- Không đáng một đồng ? Em xem tình cảm chúng ta như thế ? - hắn tức giận gặn hỏi- Nếu tình cảm sâu sắc thì cũng chẳng có tình trạng này . Đúng không Hàn thiếu ?- Em...em....Hắn tức giận đứng dậy bỏ lên phòng. Cô lòng đau nhói, mắt đã phủ một tần sương. Tay run run cầm lấy chiếc điện thoại gọi.- Đến quán cũ với muội ! - cô nói xong liền tắt máy mặc kệ đầu dây bên kia có đồng ý hay không. Cô tự bắt taxi đến chỗ đó trước.Chốc lát có một chiếc Ferrira đỗ trước một quán ăn Pháp. Một người con trai và một người con gái bước vào. Thấy cô người con gái liền cười nói :- Sao hôm nay có nhã hứng gọi cho tỷ vậy ?- Chán - Bích Ngọc chán nản- Không phải kết hôn rồi sao ? Có con luôn rồi! Vậy chồng muội đâu mà ngồi chán ở đây ? - Quan Tĩnh Du tiếp tục hỏi.- Đừng nhắc nữa ! Ngồi xuống ăn một bữa nào đại sư huynh, nhị sư tỷ ! - Bích Ngọc nói- Muội mời à ? - Quan Tĩnh Du cười nói- Nếu muội có tiền muội sẽ mời. Nhưng đáng tiếc bây giờ thì không có tiền ! - Bích Ngọc thản nhiên nói.- Ặc, vậy kêu bọn ta đến đây trả tiền thay sao ? Tin ta đạp chết người không hả Quan Mị. - Quan sư tỷ trợn mắt nhìn nàngNgười sư huynh nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng :- Hắn làm gì muội ? Muốn về tổ chức không ? -.....- cô im lặngĐại sư huynh rất trầm, ít nói. Huynh ấy tên Quan Lăng còn nhị sư tỷ tên Quan Tĩnh Du. Còn cô trong tổ chức tên là Quan Mị. Ba người cùng lớn lên với nhau trong tổ chức. Nhưng sau khi sư phụ mất- người nhận nuôi cô nắm đó. Cô bỏ mặt tất cả mọi thứ mà rời tổ chức.Thấy bầu không khí ngột ngạt Quan Tĩnh Du liền cười bảo :- Gọi món đi !Bầu không khí thoải mái hơn. Sau khi ba người chọn món xong, cô liền nói :- Sư huynh, huynh giúp muội điều tra một thứ được không ?- Gì ? - Quan Lăng ngước mắt lên hỏi- Huynh điều tra về chuyện năm đó đi. - cô nghiêm túc. Tuy không nói rõ ràng nhưng Quan Lăng vẫn hiểu ý Bích Ngọc.- Được .- À còn nữa ~~ Nhị sư tỷ ~~~ cho muội ở nhờ nhà tỷ đi ~~- Biến cho bà - Quan Tĩnh Du không suy nghĩ phũ phàng nói luôn- Tỷ tỷ ~~~~ - cô tỏ vẻ tội nghiệp- Hừ ! Bà đây không chứa chấp mi .- Huhu ~~ Tỷ ác quá vậy !! Mấy ngày thôi !!- Coi tâm trạng bà đây tốt không đã .- Yêu tỷ quá ~~~ - Biết Quan Tĩnh Du đã đồng ý Bích Ngọc liền hò reo.Đồ ăn cũng được mang lên, cả ba bắt đầu ăn uống.Ăn xong, cô không về nhà mà qua ở nhờ nhà Quan Tĩnh Du. Nhưng cô đâu biết đâu lúc này ở một nơi có một chuyện lớn xảy ra......❤️❤️❤️❤️❤️💟❤️💟❤️❤️❤️❤️❤️❤️🌟🌟🌟🌟🌟💙⭐️💙🌟🌟🌟🌟🌟🌟