Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời…
Chương 50: Anh không nỡ
Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời… Lúc này nhà Quan Tĩnh Du, năm chiếc Maybach đứng trước cổng. Một người đàn ông bước ra cùng mấy tên vệ sĩ. Bọn họ không thèm gõ cửa mà phá cửa đi thẳng vào.Quan Tĩnh Du cùng Bích Ngọc đang nói chuyện vui vẻ thì bị tiếng phá cửa lôi kéo sự chú ý. Chốc lát, họ bị một đám áo đen đó bao vây. Người đàn ông từ phía sau đi đến chậm rãi nói : - Em về nhà cho anh ! - Ồ tưởng ai cư nhiên xông vào đây thì ra là Hàn thiếu. - Bích Ngọc nóiTừ Hàn Thiếu cứ phát ra từ miệng Bích Ngọc khiến Hàn Phong cảm thấy khó chịu. - Về nhà đi ! - thấy thái độ của cô là không chịu về, Hàn Phong đành xuống nước dịu đang nói. - Không về. - Bích Ngọc nhất quyết không chịu. - Đừng ép anh, Bích Ngọc. - Hàn Phong bắt đầu tức giận. - Em muốn ở đây thì coi chừng căn nhà này bị phá nát đó. - Hàn Phong tiếp tục uy h**p - Căn nhà bà đây, các mi muốn làm gi thì biến. - Nghe thấy Hàn Phong muốn phá nhà mình, Phong Tĩnh Du liền quát. - Tôi thích ở đâu là quyền của tôi, anh có quyền gì ép. - Bích Ngọc tức giận - anh là chồng em . - Ha. Nghe mà phát cười. - Muốn nhẹ nhàng hay mạnh bạo em tự chọn. - Hàn Phong uy h**p tiếp Biết tối nay chắc chắn sẽ bị bắt về cô không có đường trốn , bực bội đứng lên nói : - Về thì về. Ai sợ aiQuan Tĩnh Du nhìn hai người " Đây có phải nhà tôi không ? Tôi là ma sao ? " 😂 Theo thói quen, Hàn Phong kéo cô vào lòng. Cô nhanh chóng né người qua tránh rồi nói : - Hàn Thiếu xin tự trọng.Biết lúc này cô vẫn còn giận, Hàn Phong bất đắc dĩ nhìn cô im lặng cùng về. Về đến biệt thự, cô không nói gì đi thẳng lên phòng thay đồ. Tối nay cô không chịu ngủ chung với hắn mà bỏ xuống phòng ngủ cho khách.Hắn nhìn bóng dáng cô bỏ xuống dưới lầu rồi nhìn xấp tài liệu trên chiếc bàn thì cười khổ.Cô bỏ xuống phòng dành cho khách, chui vào chăn nhớ lại nguyên ngày hôm nay. Hôm nay đối với cô như một cơn ác mộng. Nước mắt không kìm được rơi xuống. Đau! Cô đau lắm chứ! Tại sao hắn lại đối với cô như vậy.....Lúc hắn xuống xem cô thì cô đã ngủ. Chậm rãi bước vào, ngồi kế bên giường vuốt gò má của cô. Nhìn thấy lông mi cô còn đọng lại vết nước mắt, tim hắn rất đau.Cười đau khổ, hắn và cô thật sự không thể ở bên nhau sao ? Lúc này hắn ước gì bí mật đó mãi chôn vùi đi. Hắn hối hận khi đã đọc xấp tài liệu đó. Hôn nhẹ xuống đôi môi cô rồi cười chua chát, nói thầm :" Anh đã sai rồi sao, sai từ đầu đến cuối ! Sai khi đã kéo em vào con đường không ánh sáng này. Bích Ngọc anh có nên thả em đi không? .......Anh không nỡ ! "Ngồi ngắm cô thêm một lúc rồi hắn quay về phong mình.
Lúc này nhà Quan Tĩnh Du, năm chiếc Maybach đứng trước cổng. Một người đàn ông bước ra cùng mấy tên vệ sĩ. Bọn họ không thèm gõ cửa mà phá cửa đi thẳng vào.
Quan Tĩnh Du cùng Bích Ngọc đang nói chuyện vui vẻ thì bị tiếng phá cửa lôi kéo sự chú ý. Chốc lát, họ bị một đám áo đen đó bao vây. Người đàn ông từ phía sau đi đến chậm rãi nói :
- Em về nhà cho anh !
- Ồ tưởng ai cư nhiên xông vào đây thì ra là Hàn thiếu. - Bích Ngọc nói
Từ Hàn Thiếu cứ phát ra từ miệng Bích Ngọc khiến Hàn Phong cảm thấy khó chịu.
- Về nhà đi ! - thấy thái độ của cô là không chịu về, Hàn Phong đành xuống nước dịu đang nói.
- Không về. - Bích Ngọc nhất quyết không chịu.
- Đừng ép anh, Bích Ngọc. - Hàn Phong bắt đầu tức giận. - Em muốn ở đây thì coi chừng căn nhà này bị phá nát đó. - Hàn Phong tiếp tục uy h**p
- Căn nhà bà đây, các mi muốn làm gi thì biến. - Nghe thấy Hàn Phong muốn phá nhà mình, Phong Tĩnh Du liền quát.
- Tôi thích ở đâu là quyền của tôi, anh có quyền gì ép. - Bích Ngọc tức giận
- anh là chồng em .
- Ha. Nghe mà phát cười.
- Muốn nhẹ nhàng hay mạnh bạo em tự chọn. - Hàn Phong uy h**p tiếp
Biết tối nay chắc chắn sẽ bị bắt về cô không có đường trốn , bực bội đứng lên nói :
- Về thì về. Ai sợ ai
Quan Tĩnh Du nhìn hai người " Đây có phải nhà tôi không ? Tôi là ma sao ? " 😂
Theo thói quen, Hàn Phong kéo cô vào lòng. Cô nhanh chóng né người qua tránh rồi nói :
- Hàn Thiếu xin tự trọng.
Biết lúc này cô vẫn còn giận, Hàn Phong bất đắc dĩ nhìn cô im lặng cùng về. Về đến biệt thự, cô không nói gì đi thẳng lên phòng thay đồ. Tối nay cô không chịu ngủ chung với hắn mà bỏ xuống phòng ngủ cho khách.
Hắn nhìn bóng dáng cô bỏ xuống dưới lầu rồi nhìn xấp tài liệu trên chiếc bàn thì cười khổ.
Cô bỏ xuống phòng dành cho khách, chui vào chăn nhớ lại nguyên ngày hôm nay. Hôm nay đối với cô như một cơn ác mộng. Nước mắt không kìm được rơi xuống. Đau! Cô đau lắm chứ! Tại sao hắn lại đối với cô như vậy.....
Lúc hắn xuống xem cô thì cô đã ngủ. Chậm rãi bước vào, ngồi kế bên giường vuốt gò má của cô. Nhìn thấy lông mi cô còn đọng lại vết nước mắt, tim hắn rất đau.
Cười đau khổ, hắn và cô thật sự không thể ở bên nhau sao ? Lúc này hắn ước gì bí mật đó mãi chôn vùi đi. Hắn hối hận khi đã đọc xấp tài liệu đó. Hôn nhẹ xuống đôi môi cô rồi cười chua chát, nói thầm :
" Anh đã sai rồi sao, sai từ đầu đến cuối ! Sai khi đã kéo em vào con đường không ánh sáng này. Bích Ngọc anh có nên thả em đi không? .......Anh không nỡ ! "
Ngồi ngắm cô thêm một lúc rồi hắn quay về phong mình.
Bà Xã Đại Nhân Của Tổng Tài Thê NôTác giả: Jenny29Truyện Ngôn Tình Trời đã dần tối , mưa đã bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước thi nhau rơi xuống. Trong một căn hẻm , một bóng hình đang chạy hối hả, đó là một cô gái với chiếc đầm màu vàng nhạt đã thấm ướt cùng mái tóc dài xoã bồng bềnh . Đang chạy cô vô tình đâm vào một bức tường thịt lớn, một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, một người đàn ông cao lớn, gương mặt tái nhợt, chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu thấm ướt một mảng lớn . Cô hoảng hốt đứng dậy đỡ hắn , chưa kịp nói gì hắn đã ngất lịm đi. Ko còn cách nào khác , cô đành phải đưa hắn về nhà. Trong mưa thân hình nhỏ bé đang chật vật vác một thân hình to con tạo nên một bức tranh thật lạ lùng . 😂😂 bí từ Về đến nhà cô chậm rãi đỡ hắn lên lầu , khó khăn lắm mới đặt được hắn lên giường . Người cô và hắn đều ướt sủng . ( Giới thiệu tí ^^ nhà cô khá rộng rãi , gồm 1 lầu , dưới nhà là 1 bộ sofa cùng một cái Tivi, phía sau là một phòng bếp nhỏ gọn, lầu một có 2 phòng : 1 phòng để ngủ và học , phòng còn lại để cô thiết kế thời… Lúc này nhà Quan Tĩnh Du, năm chiếc Maybach đứng trước cổng. Một người đàn ông bước ra cùng mấy tên vệ sĩ. Bọn họ không thèm gõ cửa mà phá cửa đi thẳng vào.Quan Tĩnh Du cùng Bích Ngọc đang nói chuyện vui vẻ thì bị tiếng phá cửa lôi kéo sự chú ý. Chốc lát, họ bị một đám áo đen đó bao vây. Người đàn ông từ phía sau đi đến chậm rãi nói : - Em về nhà cho anh ! - Ồ tưởng ai cư nhiên xông vào đây thì ra là Hàn thiếu. - Bích Ngọc nóiTừ Hàn Thiếu cứ phát ra từ miệng Bích Ngọc khiến Hàn Phong cảm thấy khó chịu. - Về nhà đi ! - thấy thái độ của cô là không chịu về, Hàn Phong đành xuống nước dịu đang nói. - Không về. - Bích Ngọc nhất quyết không chịu. - Đừng ép anh, Bích Ngọc. - Hàn Phong bắt đầu tức giận. - Em muốn ở đây thì coi chừng căn nhà này bị phá nát đó. - Hàn Phong tiếp tục uy h**p - Căn nhà bà đây, các mi muốn làm gi thì biến. - Nghe thấy Hàn Phong muốn phá nhà mình, Phong Tĩnh Du liền quát. - Tôi thích ở đâu là quyền của tôi, anh có quyền gì ép. - Bích Ngọc tức giận - anh là chồng em . - Ha. Nghe mà phát cười. - Muốn nhẹ nhàng hay mạnh bạo em tự chọn. - Hàn Phong uy h**p tiếp Biết tối nay chắc chắn sẽ bị bắt về cô không có đường trốn , bực bội đứng lên nói : - Về thì về. Ai sợ aiQuan Tĩnh Du nhìn hai người " Đây có phải nhà tôi không ? Tôi là ma sao ? " 😂 Theo thói quen, Hàn Phong kéo cô vào lòng. Cô nhanh chóng né người qua tránh rồi nói : - Hàn Thiếu xin tự trọng.Biết lúc này cô vẫn còn giận, Hàn Phong bất đắc dĩ nhìn cô im lặng cùng về. Về đến biệt thự, cô không nói gì đi thẳng lên phòng thay đồ. Tối nay cô không chịu ngủ chung với hắn mà bỏ xuống phòng ngủ cho khách.Hắn nhìn bóng dáng cô bỏ xuống dưới lầu rồi nhìn xấp tài liệu trên chiếc bàn thì cười khổ.Cô bỏ xuống phòng dành cho khách, chui vào chăn nhớ lại nguyên ngày hôm nay. Hôm nay đối với cô như một cơn ác mộng. Nước mắt không kìm được rơi xuống. Đau! Cô đau lắm chứ! Tại sao hắn lại đối với cô như vậy.....Lúc hắn xuống xem cô thì cô đã ngủ. Chậm rãi bước vào, ngồi kế bên giường vuốt gò má của cô. Nhìn thấy lông mi cô còn đọng lại vết nước mắt, tim hắn rất đau.Cười đau khổ, hắn và cô thật sự không thể ở bên nhau sao ? Lúc này hắn ước gì bí mật đó mãi chôn vùi đi. Hắn hối hận khi đã đọc xấp tài liệu đó. Hôn nhẹ xuống đôi môi cô rồi cười chua chát, nói thầm :" Anh đã sai rồi sao, sai từ đầu đến cuối ! Sai khi đã kéo em vào con đường không ánh sáng này. Bích Ngọc anh có nên thả em đi không? .......Anh không nỡ ! "Ngồi ngắm cô thêm một lúc rồi hắn quay về phong mình.