Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 565

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 565Họ thầm thở dài rằng Lâm Vân thật hào phóng.Đồng thời, trong lòng cũng thầm hạ quyết tâm, sau này sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ cho Lâm Vân.“Được rồi, chúng ta đi thôi!” Lâm Vân vẫy tay dẫn mọi người đi ra ngoài.Lối vào của 4 tòa nhà.Ngay khi Lâm Vân bước ra khỏi tòa nhà, liền nhìn thấy trước mặt có khoảng 30, 40 người đàn ông, tay cầm gậy vung vẩy, hùng hổ đi tới.Nhìn tư thế của bọn họ, rõ ràng là đang tiến về phía Lâm Vân.“Nhiều người như vậy, làm…làm sao đây!” Lý Ảnh Hồng có vẻ lo lắng sốt ruột không yên.Lý Ánh Hồng chỉ là một cô gái bình thường, cô ấy làm sao đã được chứng kiến cảnh tượng như thế này?Ngay cả Lý Khánh Duy cũng có vẻ lo lắng, dù sao đối diện cũng là ba bốn mươi người, bọn họ cũng chỉ có hơn mười người “Đừng sợ, tuy rằng bọn họ có rất nhiều người, nhưng xét về chất lượng, chúng ta vẫn cao hơn rất nhiều!” Lâm Vân tự tin nói.Sau đó, Lâm Vân xua tay.“Lên! Đánh nhanh thắng nhanh!”Bạch Hổ dẫn đầu đám đông và lao thẳng vào.Bạch Hổ thân thủ tốt như vậy, bọn khốn kiếp bình thường này làm sao có thể chống đỡ được? Chỉ như con sói và đàn cừu thôi.Hơn nữa hơn chục người vệ sĩ tinh anh tiến đến, đều rất mạnh! “Bùm bùm bùm bùm!”Sau một phút hỗn loạn, hơn hai mươi người đã bị đánh gục xuống đất.“Quái, những người này sao lại mạnh như vậy, chạy! Chay! Chay!”Khoảng hơn chục người còn lại, đã sợ hãi trước sự hung dữ của Bạch Hổ, quay đầu bỏ chạy, không dám đánh lai.“Lâm Vân, người này cậu đem theo, thật lợi hại!” LýẢnh Hồng kinh ngạc mở to hai mắt.Lâm Vân nở nụ cười: “Không đem theo những người lợi hại như thế, làm sao tôi dám tới đây? Được rồi, đi tiếp đi Ngay sau đó, mọi người nhanh chóng bước ra khỏi tiểu khu, không bị bất cứ thứ gì cản trởSau khi rời khỏi tiểu khu “Chắc là an toàn rồi, mau lên xe đi.Trở về thành phố Bảo Thạnh!” Lâm Vân thở phào nhẹ nhõm.Theo như các nhìn của Lâm Vân, lần giải cứu em trai của Lý Ánh Hồng này đã thành công.Đáng tiếc Lâm Vân lúc này không biết rằng, nguy hiểm thực sự, vẫn chưa tới…!Ngay sau đó, mọi người lần lượt lên ba chiếc xe thương mại, rồi phóng xe về phía thành phố Bảo Thạnh.Bên trong chiếc xe đầu tiên.“Anh, cảm ơn anh, nếu không có anh, em không biết còn có bao lâu nữa mới có thể rời khỏi cái địa ngục ấy.Anh chính là đại ân nhân của em!”Cô gái trẻ mới mười sáu mười bảy tuổi đó chân thành cảm ơn Lâm Vân.“Em ở trong đó.Không bị những tên khốn đó xâm hại chứ?” Lâm Vân quan tâm hỏi.Cô gái này vốn đã xinh đẹp lại có khí chất ngây thơ trong sáng, tạo cho người ta một cảm giác rất dễ thương đáng yêu, vì vậy Lâm Vân lo lắng cô bé sẽ bị xâm hại ở đó.

Chương 565

Họ thầm thở dài rằng Lâm Vân thật hào phóng.

Đồng thời, trong lòng cũng thầm hạ quyết tâm, sau này sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ cho Lâm Vân.

“Được rồi, chúng ta đi thôi!” Lâm Vân vẫy tay dẫn mọi người đi ra ngoài.

Lối vào của 4 tòa nhà.

Ngay khi Lâm Vân bước ra khỏi tòa nhà, liền nhìn thấy trước mặt có khoảng 30, 40 người đàn ông, tay cầm gậy vung vẩy, hùng hổ đi tới.

Nhìn tư thế của bọn họ, rõ ràng là đang tiến về phía Lâm Vân.

“Nhiều người như vậy, làm…làm sao đây!” Lý Ảnh Hồng có vẻ lo lắng sốt ruột không yên.

Lý Ánh Hồng chỉ là một cô gái bình thường, cô ấy làm sao đã được chứng kiến cảnh tượng như thế này?

Ngay cả Lý Khánh Duy cũng có vẻ lo lắng, dù sao đối diện cũng là ba bốn mươi người, bọn họ cũng chỉ có hơn mười người “Đừng sợ, tuy rằng bọn họ có rất nhiều người, nhưng xét về chất lượng, chúng ta vẫn cao hơn rất nhiều!” Lâm Vân tự tin nói.

Sau đó, Lâm Vân xua tay.

“Lên! Đánh nhanh thắng nhanh!”

Bạch Hổ dẫn đầu đám đông và lao thẳng vào.

Bạch Hổ thân thủ tốt như vậy, bọn khốn kiếp bình thường này làm sao có thể chống đỡ được? Chỉ như con sói và đàn cừu thôi.

Hơn nữa hơn chục người vệ sĩ tinh anh tiến đến, đều rất mạnh! “Bùm bùm bùm bùm!”

Sau một phút hỗn loạn, hơn hai mươi người đã bị đánh gục xuống đất.

“Quái, những người này sao lại mạnh như vậy, chạy! Chay! Chay!”

Khoảng hơn chục người còn lại, đã sợ hãi trước sự hung dữ của Bạch Hổ, quay đầu bỏ chạy, không dám đánh lai.

“Lâm Vân, người này cậu đem theo, thật lợi hại!” Lý

Ảnh Hồng kinh ngạc mở to hai mắt.

Lâm Vân nở nụ cười: “Không đem theo những người lợi hại như thế, làm sao tôi dám tới đây? Được rồi, đi tiếp đi Ngay sau đó, mọi người nhanh chóng bước ra khỏi tiểu khu, không bị bất cứ thứ gì cản trở

Sau khi rời khỏi tiểu khu “Chắc là an toàn rồi, mau lên xe đi.

Trở về thành phố Bảo Thạnh!” Lâm Vân thở phào nhẹ nhõm.

Theo như các nhìn của Lâm Vân, lần giải cứu em trai của Lý Ánh Hồng này đã thành công.

Đáng tiếc Lâm Vân lúc này không biết rằng, nguy hiểm thực sự, vẫn chưa tới…!

Ngay sau đó, mọi người lần lượt lên ba chiếc xe thương mại, rồi phóng xe về phía thành phố Bảo Thạnh.

Bên trong chiếc xe đầu tiên.

“Anh, cảm ơn anh, nếu không có anh, em không biết còn có bao lâu nữa mới có thể rời khỏi cái địa ngục ấy.

Anh chính là đại ân nhân của em!”

Cô gái trẻ mới mười sáu mười bảy tuổi đó chân thành cảm ơn Lâm Vân.

“Em ở trong đó.

Không bị những tên khốn đó xâm hại chứ?” Lâm Vân quan tâm hỏi.

Cô gái này vốn đã xinh đẹp lại có khí chất ngây thơ trong sáng, tạo cho người ta một cảm giác rất dễ thương đáng yêu, vì vậy Lâm Vân lo lắng cô bé sẽ bị xâm hại ở đó.

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 565Họ thầm thở dài rằng Lâm Vân thật hào phóng.Đồng thời, trong lòng cũng thầm hạ quyết tâm, sau này sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ cho Lâm Vân.“Được rồi, chúng ta đi thôi!” Lâm Vân vẫy tay dẫn mọi người đi ra ngoài.Lối vào của 4 tòa nhà.Ngay khi Lâm Vân bước ra khỏi tòa nhà, liền nhìn thấy trước mặt có khoảng 30, 40 người đàn ông, tay cầm gậy vung vẩy, hùng hổ đi tới.Nhìn tư thế của bọn họ, rõ ràng là đang tiến về phía Lâm Vân.“Nhiều người như vậy, làm…làm sao đây!” Lý Ảnh Hồng có vẻ lo lắng sốt ruột không yên.Lý Ánh Hồng chỉ là một cô gái bình thường, cô ấy làm sao đã được chứng kiến cảnh tượng như thế này?Ngay cả Lý Khánh Duy cũng có vẻ lo lắng, dù sao đối diện cũng là ba bốn mươi người, bọn họ cũng chỉ có hơn mười người “Đừng sợ, tuy rằng bọn họ có rất nhiều người, nhưng xét về chất lượng, chúng ta vẫn cao hơn rất nhiều!” Lâm Vân tự tin nói.Sau đó, Lâm Vân xua tay.“Lên! Đánh nhanh thắng nhanh!”Bạch Hổ dẫn đầu đám đông và lao thẳng vào.Bạch Hổ thân thủ tốt như vậy, bọn khốn kiếp bình thường này làm sao có thể chống đỡ được? Chỉ như con sói và đàn cừu thôi.Hơn nữa hơn chục người vệ sĩ tinh anh tiến đến, đều rất mạnh! “Bùm bùm bùm bùm!”Sau một phút hỗn loạn, hơn hai mươi người đã bị đánh gục xuống đất.“Quái, những người này sao lại mạnh như vậy, chạy! Chay! Chay!”Khoảng hơn chục người còn lại, đã sợ hãi trước sự hung dữ của Bạch Hổ, quay đầu bỏ chạy, không dám đánh lai.“Lâm Vân, người này cậu đem theo, thật lợi hại!” LýẢnh Hồng kinh ngạc mở to hai mắt.Lâm Vân nở nụ cười: “Không đem theo những người lợi hại như thế, làm sao tôi dám tới đây? Được rồi, đi tiếp đi Ngay sau đó, mọi người nhanh chóng bước ra khỏi tiểu khu, không bị bất cứ thứ gì cản trởSau khi rời khỏi tiểu khu “Chắc là an toàn rồi, mau lên xe đi.Trở về thành phố Bảo Thạnh!” Lâm Vân thở phào nhẹ nhõm.Theo như các nhìn của Lâm Vân, lần giải cứu em trai của Lý Ánh Hồng này đã thành công.Đáng tiếc Lâm Vân lúc này không biết rằng, nguy hiểm thực sự, vẫn chưa tới…!Ngay sau đó, mọi người lần lượt lên ba chiếc xe thương mại, rồi phóng xe về phía thành phố Bảo Thạnh.Bên trong chiếc xe đầu tiên.“Anh, cảm ơn anh, nếu không có anh, em không biết còn có bao lâu nữa mới có thể rời khỏi cái địa ngục ấy.Anh chính là đại ân nhân của em!”Cô gái trẻ mới mười sáu mười bảy tuổi đó chân thành cảm ơn Lâm Vân.“Em ở trong đó.Không bị những tên khốn đó xâm hại chứ?” Lâm Vân quan tâm hỏi.Cô gái này vốn đã xinh đẹp lại có khí chất ngây thơ trong sáng, tạo cho người ta một cảm giác rất dễ thương đáng yêu, vì vậy Lâm Vân lo lắng cô bé sẽ bị xâm hại ở đó.

Chương 565