Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 566
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 566Cô gái đỏ mặt: “Không …!tất cả những gì họ nghĩ đến là tiền, chỉ là không nghe lời thi sẽ đánh em” “Em tên gì? Đúng rồi, ở độ tuổi này.Đáng lẽ em còn đang đi học, tại sao lại muốn chạy ra ngoài tìm việc?” LâmVân hỏi.Trước đây Lâm Vân đã nghe cô gái kể rằng chính người bạn đồng hương đã giới thiệu công việc cho cô và lừa cô đến đây.“Anh, anh có thể gọi em là Liễu Diệp.Ở nhà không có tiền cho em đi học, chỉ có thể ra ngoài làm việc, Cô gái nhỏ cúi đầu.“Không có tiền sao?” Lâm Vân lẩm bẩm một câu.Có vẻ như đây cũng là một cô gái mệnh khổ.“Anh Vân, con đường phía trước bị chặn rồi!”Người lái xe đột ngột nói.“Ơ?”Lâm Vân nhìn về phía trước.Chắc chắn, ở con đường phía trước, hai chiếc SUV băng chắn ngang đường, cả đoạn đường hoàn toàn bị chặn đứng.Chẳng hiểu sao lại có xe sang chắn ngang đường.Điều này làm cho Lâm Vân cảm thấy có cái gì không đúng, khiến Lâm Vân có dự cảm không lành.“Lên đi!”Lúc này, rất đông người dân tràn ra hai bên đường, hò hét ầm ĩ, hết sức rầm rộ.“Chuyện …!chuyện gì đang xảy ra vậy?”Lý Ánh Hồng ngồi trên xe,Lý Khánh Duy và cô gái nhỏ đều xanh mặt vì sợ hãi.Bọn họ chưa từng nhìn thấy trận chiến nào như thế này?Lâm Vân cũng nhíu mày.Bởi vì Lâm Vân liếc mắt nhìn, đối phương ít cũng là ba bốn trăm người, hơn nữa trong đó có rất nhiều vũ khí như mã tấu, dao găm.Dù Bạch Hổ và cả chục con người đều rất lợi hại.Nhưng khoảng cách về con số này là quá lớn.Dù họ có thể chiến đấu như thế nào thì cũng bọn họ cũng chỉ có mười mấy người! “Những người này là ai? Lẽ nào là thổ phỉ muốn chặn đường ăn cướp sao?”Bạch Hổ nói.Lâm Vân lắc đầu: “Tôi thấy không giống, có thể liên quan tới việc chúng ta đến chỗ đường dây đa cấp để cứu người.” “Vậy …cậu Vân chúng ta nên làm gì đây? Chúng ta xuống xe liều mạng chứ?” Bạch Hổ hỏi.“Đừng vội, trước tiên chúng ta hãy xuống xe gặp những người này.Thật sự nếu không được.Tôi sẽ dùng thân phận của mình, có lẽ có thể giải quyết được.”Lâm Vân nói.Rốt cuộc bên kia có quá nhiều người, nếu thật sự khiêu chiến, Lâm Vân không thể tưởng tượng được hậu quả, hiện tại bị nhóm người bao vây, đường đi cũng bị chặn đứng.Trong tình huống này, nếu có thể giải quyết trong hòa bình, đương nhiên là tốt nhất.Mặc dù Hải Phòng này không phải là phạm vi ảnh hưởng của Lâm Vân, nhưng ông ngoại của anh Lê ChíThành có ảnh hưởng đáng kể trong toàn tỉnh này.
Chương 566
Cô gái đỏ mặt: “Không …!tất cả những gì họ nghĩ đến là tiền, chỉ là không nghe lời thi sẽ đánh em” “Em tên gì? Đúng rồi, ở độ tuổi này.
Đáng lẽ em còn đang đi học, tại sao lại muốn chạy ra ngoài tìm việc?” Lâm
Vân hỏi.
Trước đây Lâm Vân đã nghe cô gái kể rằng chính người bạn đồng hương đã giới thiệu công việc cho cô và lừa cô đến đây.
“Anh, anh có thể gọi em là Liễu Diệp.
Ở nhà không có tiền cho em đi học, chỉ có thể ra ngoài làm việc, Cô gái nhỏ cúi đầu.
“Không có tiền sao?” Lâm Vân lẩm bẩm một câu.
Có vẻ như đây cũng là một cô gái mệnh khổ.
“Anh Vân, con đường phía trước bị chặn rồi!”Người lái xe đột ngột nói.
“Ơ?”
Lâm Vân nhìn về phía trước.
Chắc chắn, ở con đường phía trước, hai chiếc SUV băng chắn ngang đường, cả đoạn đường hoàn toàn bị chặn đứng.
Chẳng hiểu sao lại có xe sang chắn ngang đường.
Điều này làm cho Lâm Vân cảm thấy có cái gì không đúng, khiến Lâm Vân có dự cảm không lành.
“Lên đi!”
Lúc này, rất đông người dân tràn ra hai bên đường, hò hét ầm ĩ, hết sức rầm rộ.
“Chuyện …!chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Lý Ánh Hồng ngồi trên xe,Lý Khánh Duy và cô gái nhỏ đều xanh mặt vì sợ hãi.
Bọn họ chưa từng nhìn thấy trận chiến nào như thế này?
Lâm Vân cũng nhíu mày.
Bởi vì Lâm Vân liếc mắt nhìn, đối phương ít cũng là ba bốn trăm người, hơn nữa trong đó có rất nhiều vũ khí như mã tấu, dao găm.
Dù Bạch Hổ và cả chục con người đều rất lợi hại.
Nhưng khoảng cách về con số này là quá lớn.
Dù họ có thể chiến đấu như thế nào thì cũng bọn họ cũng chỉ có mười mấy người! “Những người này là ai? Lẽ nào là thổ phỉ muốn chặn đường ăn cướp sao?”Bạch Hổ nói.
Lâm Vân lắc đầu: “Tôi thấy không giống, có thể liên quan tới việc chúng ta đến chỗ đường dây đa cấp để cứu người.” “Vậy …cậu Vân chúng ta nên làm gì đây? Chúng ta xuống xe liều mạng chứ?” Bạch Hổ hỏi.
“Đừng vội, trước tiên chúng ta hãy xuống xe gặp những người này.
Thật sự nếu không được.
Tôi sẽ dùng thân phận của mình, có lẽ có thể giải quyết được.”Lâm Vân nói.
Rốt cuộc bên kia có quá nhiều người, nếu thật sự khiêu chiến, Lâm Vân không thể tưởng tượng được hậu quả, hiện tại bị nhóm người bao vây, đường đi cũng bị chặn đứng.
Trong tình huống này, nếu có thể giải quyết trong hòa bình, đương nhiên là tốt nhất.
Mặc dù Hải Phòng này không phải là phạm vi ảnh hưởng của Lâm Vân, nhưng ông ngoại của anh Lê Chí
Thành có ảnh hưởng đáng kể trong toàn tỉnh này.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 566Cô gái đỏ mặt: “Không …!tất cả những gì họ nghĩ đến là tiền, chỉ là không nghe lời thi sẽ đánh em” “Em tên gì? Đúng rồi, ở độ tuổi này.Đáng lẽ em còn đang đi học, tại sao lại muốn chạy ra ngoài tìm việc?” LâmVân hỏi.Trước đây Lâm Vân đã nghe cô gái kể rằng chính người bạn đồng hương đã giới thiệu công việc cho cô và lừa cô đến đây.“Anh, anh có thể gọi em là Liễu Diệp.Ở nhà không có tiền cho em đi học, chỉ có thể ra ngoài làm việc, Cô gái nhỏ cúi đầu.“Không có tiền sao?” Lâm Vân lẩm bẩm một câu.Có vẻ như đây cũng là một cô gái mệnh khổ.“Anh Vân, con đường phía trước bị chặn rồi!”Người lái xe đột ngột nói.“Ơ?”Lâm Vân nhìn về phía trước.Chắc chắn, ở con đường phía trước, hai chiếc SUV băng chắn ngang đường, cả đoạn đường hoàn toàn bị chặn đứng.Chẳng hiểu sao lại có xe sang chắn ngang đường.Điều này làm cho Lâm Vân cảm thấy có cái gì không đúng, khiến Lâm Vân có dự cảm không lành.“Lên đi!”Lúc này, rất đông người dân tràn ra hai bên đường, hò hét ầm ĩ, hết sức rầm rộ.“Chuyện …!chuyện gì đang xảy ra vậy?”Lý Ánh Hồng ngồi trên xe,Lý Khánh Duy và cô gái nhỏ đều xanh mặt vì sợ hãi.Bọn họ chưa từng nhìn thấy trận chiến nào như thế này?Lâm Vân cũng nhíu mày.Bởi vì Lâm Vân liếc mắt nhìn, đối phương ít cũng là ba bốn trăm người, hơn nữa trong đó có rất nhiều vũ khí như mã tấu, dao găm.Dù Bạch Hổ và cả chục con người đều rất lợi hại.Nhưng khoảng cách về con số này là quá lớn.Dù họ có thể chiến đấu như thế nào thì cũng bọn họ cũng chỉ có mười mấy người! “Những người này là ai? Lẽ nào là thổ phỉ muốn chặn đường ăn cướp sao?”Bạch Hổ nói.Lâm Vân lắc đầu: “Tôi thấy không giống, có thể liên quan tới việc chúng ta đến chỗ đường dây đa cấp để cứu người.” “Vậy …cậu Vân chúng ta nên làm gì đây? Chúng ta xuống xe liều mạng chứ?” Bạch Hổ hỏi.“Đừng vội, trước tiên chúng ta hãy xuống xe gặp những người này.Thật sự nếu không được.Tôi sẽ dùng thân phận của mình, có lẽ có thể giải quyết được.”Lâm Vân nói.Rốt cuộc bên kia có quá nhiều người, nếu thật sự khiêu chiến, Lâm Vân không thể tưởng tượng được hậu quả, hiện tại bị nhóm người bao vây, đường đi cũng bị chặn đứng.Trong tình huống này, nếu có thể giải quyết trong hòa bình, đương nhiên là tốt nhất.Mặc dù Hải Phòng này không phải là phạm vi ảnh hưởng của Lâm Vân, nhưng ông ngoại của anh Lê ChíThành có ảnh hưởng đáng kể trong toàn tỉnh này.