Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 601
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… “Ầm ầm ầm.Trong nháy mắt, hai người giao thủ với nhau, bỗng chốc cũng đã cùng Bạch Hổ đấu được hơn mười mấy chiêu thức.“Thế mà anh cũng có chút bản lĩnh đấy?”Tiểu đạo sĩ tỏ vẻ rất kinh ngạc, cậu ta vốn cho rằng Bạch Hổ chỉ là một vệ sĩ bình thường, nhưng kết quả lại vượt quá dự đoán của cậu ta.Bạch Hổ cũng nói: “Cậu tuổi còn nhỏ như vậy mà đã có thân thủ này, tôi cũng rất bất ngờ đấy.Nhất thời hai người vẫn chưa phân biệt được cao thấp.“Không ngờ một tiểu đạo sĩ lại có thân thủ như vậy, xem ra quán chủ của đạo quán Vân Nam này, đúng là có chút bản lĩnh.” Lâm Vân nói.Thạch Hàn cũng gật đầu: “Không sai, theo tình hình hiện tại, hai người này đánh trong một trăm chiêu thức cũng e là khó mà phân biệt được thắng thua, về phần ai sẽ giành chiến thắng sau một trăm chiêu thức đó thì hơi khó nói, nhưng tôi cảm thấy Bạch Hổ có lợi thế hơn, bởi vì kinh nghiệm thực chiến của Bạch Hổ nhiều hơn, sau một trăm chiêu thức đó, tầm quan trọng của kinh nghiệm chiến đấu thực tế sẽ được thể hiện lên tất cả” “Dừng tay.”Đúng vào lúc này, một giọng nói từ trong đại điện truyền đến, Lâm Vân ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy một người đàn ông trung niên để râu và mặc áo đạo sĩ, người đàn ông trung niên này cho người ta cảm giác có dáng vẻ phong thái của thần tiên.Lâm Vân đoán rằng ông ta hẳn chính là quán chủ của đạo quán này rồi.Tiểu đạo sĩ nhanh chóng dừng tay, Bạch Hổ cũng lập tức dừng lại.“Sư phụ.”Sau khi tiểu đạo sĩ dừng tay, cậu ta liền nhanh chóng chạy đến trước mặt quán chủ.“Ai cho con ra tay hả?” Quán chủ lạnh lùng dò hỏi.“Sư phụ, con con…!Tiểu đạo sĩ ngập ngừng ấp úng, tỏ vẻ rất nhút nhát sợ hãi.“Được rồi, lui xuống đi” Quán chủ xua tay với cậu ta.“Sư phụ, thế còn những người đó.” Tiểu đạo sĩ nhìn Lâm Vân ba người họ.“Con không cần hỏi nhiều, đi chuẩn bị trà đi? Quán chủ chậm rãi nói.“Vâng” Sau khi tiểu đạo sĩ đáp lời xong liền xoay người rời đi.Lâm Vân thấy vậy, liền dẫn theo Bạch Hổ và Thạch Hàn hai người trực tiếp đi tới trước đại điện, đi tới phía trước quán chủ này.“Đạo trưởng, lúc nãy người của tôi đã hành động thất lễ rồi, mong hãy thứ lỗi.” Lâm Vân lễ phép nói.“Nếu như thủ hạ của cậu có thể đánh với đệ tử của tôi mà không phân biệt được cao thấp, cậu cũng có tư cách gặp tôi, mời vào đi.Đạo trưởng đưa ra hành động mời.Sau khi vào đại điện của đạo quán, Lâm Vân ngồi vào chỗ.Lúc này, tiểu đạo sĩ bưng trà lên.“Để tôi”
“Ầm ầm ầm.
Trong nháy mắt, hai người giao thủ với nhau, bỗng chốc cũng đã cùng Bạch Hổ đấu được hơn mười mấy chiêu thức.
“Thế mà anh cũng có chút bản lĩnh đấy?”
Tiểu đạo sĩ tỏ vẻ rất kinh ngạc, cậu ta vốn cho rằng Bạch Hổ chỉ là một vệ sĩ bình thường, nhưng kết quả lại vượt quá dự đoán của cậu ta.
Bạch Hổ cũng nói: “Cậu tuổi còn nhỏ như vậy mà đã có thân thủ này, tôi cũng rất bất ngờ đấy.
Nhất thời hai người vẫn chưa phân biệt được cao thấp.
“Không ngờ một tiểu đạo sĩ lại có thân thủ như vậy, xem ra quán chủ của đạo quán Vân Nam này, đúng là có chút bản lĩnh.” Lâm Vân nói.
Thạch Hàn cũng gật đầu: “Không sai, theo tình hình hiện tại, hai người này đánh trong một trăm chiêu thức cũng e là khó mà phân biệt được thắng thua, về phần ai sẽ giành chiến thắng sau một trăm chiêu thức đó thì hơi khó nói, nhưng tôi cảm thấy Bạch Hổ có lợi thế hơn, bởi vì kinh nghiệm thực chiến của Bạch Hổ nhiều hơn, sau một trăm chiêu thức đó, tầm quan trọng của kinh nghiệm chiến đấu thực tế sẽ được thể hiện lên tất cả” “Dừng tay.”
Đúng vào lúc này, một giọng nói từ trong đại điện truyền đến, Lâm Vân ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy một người đàn ông trung niên để râu và mặc áo đạo sĩ, người đàn ông trung niên này cho người ta cảm giác có dáng vẻ phong thái của thần tiên.
Lâm Vân đoán rằng ông ta hẳn chính là quán chủ của đạo quán này rồi.
Tiểu đạo sĩ nhanh chóng dừng tay, Bạch Hổ cũng lập tức dừng lại.
“Sư phụ.”
Sau khi tiểu đạo sĩ dừng tay, cậu ta liền nhanh chóng chạy đến trước mặt quán chủ.
“Ai cho con ra tay hả?” Quán chủ lạnh lùng dò hỏi.
“Sư phụ, con con…!Tiểu đạo sĩ ngập ngừng ấp úng, tỏ vẻ rất nhút nhát sợ hãi.
“Được rồi, lui xuống đi” Quán chủ xua tay với cậu ta.
“Sư phụ, thế còn những người đó.” Tiểu đạo sĩ nhìn Lâm Vân ba người họ.
“Con không cần hỏi nhiều, đi chuẩn bị trà đi? Quán chủ chậm rãi nói.
“Vâng” Sau khi tiểu đạo sĩ đáp lời xong liền xoay người rời đi.
Lâm Vân thấy vậy, liền dẫn theo Bạch Hổ và Thạch Hàn hai người trực tiếp đi tới trước đại điện, đi tới phía trước quán chủ này.
“Đạo trưởng, lúc nãy người của tôi đã hành động thất lễ rồi, mong hãy thứ lỗi.” Lâm Vân lễ phép nói.
“Nếu như thủ hạ của cậu có thể đánh với đệ tử của tôi mà không phân biệt được cao thấp, cậu cũng có tư cách gặp tôi, mời vào đi.
Đạo trưởng đưa ra hành động mời.
Sau khi vào đại điện của đạo quán, Lâm Vân ngồi vào chỗ.
Lúc này, tiểu đạo sĩ bưng trà lên.
“Để tôi”
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… “Ầm ầm ầm.Trong nháy mắt, hai người giao thủ với nhau, bỗng chốc cũng đã cùng Bạch Hổ đấu được hơn mười mấy chiêu thức.“Thế mà anh cũng có chút bản lĩnh đấy?”Tiểu đạo sĩ tỏ vẻ rất kinh ngạc, cậu ta vốn cho rằng Bạch Hổ chỉ là một vệ sĩ bình thường, nhưng kết quả lại vượt quá dự đoán của cậu ta.Bạch Hổ cũng nói: “Cậu tuổi còn nhỏ như vậy mà đã có thân thủ này, tôi cũng rất bất ngờ đấy.Nhất thời hai người vẫn chưa phân biệt được cao thấp.“Không ngờ một tiểu đạo sĩ lại có thân thủ như vậy, xem ra quán chủ của đạo quán Vân Nam này, đúng là có chút bản lĩnh.” Lâm Vân nói.Thạch Hàn cũng gật đầu: “Không sai, theo tình hình hiện tại, hai người này đánh trong một trăm chiêu thức cũng e là khó mà phân biệt được thắng thua, về phần ai sẽ giành chiến thắng sau một trăm chiêu thức đó thì hơi khó nói, nhưng tôi cảm thấy Bạch Hổ có lợi thế hơn, bởi vì kinh nghiệm thực chiến của Bạch Hổ nhiều hơn, sau một trăm chiêu thức đó, tầm quan trọng của kinh nghiệm chiến đấu thực tế sẽ được thể hiện lên tất cả” “Dừng tay.”Đúng vào lúc này, một giọng nói từ trong đại điện truyền đến, Lâm Vân ngẩng đầu lên, thì nhìn thấy một người đàn ông trung niên để râu và mặc áo đạo sĩ, người đàn ông trung niên này cho người ta cảm giác có dáng vẻ phong thái của thần tiên.Lâm Vân đoán rằng ông ta hẳn chính là quán chủ của đạo quán này rồi.Tiểu đạo sĩ nhanh chóng dừng tay, Bạch Hổ cũng lập tức dừng lại.“Sư phụ.”Sau khi tiểu đạo sĩ dừng tay, cậu ta liền nhanh chóng chạy đến trước mặt quán chủ.“Ai cho con ra tay hả?” Quán chủ lạnh lùng dò hỏi.“Sư phụ, con con…!Tiểu đạo sĩ ngập ngừng ấp úng, tỏ vẻ rất nhút nhát sợ hãi.“Được rồi, lui xuống đi” Quán chủ xua tay với cậu ta.“Sư phụ, thế còn những người đó.” Tiểu đạo sĩ nhìn Lâm Vân ba người họ.“Con không cần hỏi nhiều, đi chuẩn bị trà đi? Quán chủ chậm rãi nói.“Vâng” Sau khi tiểu đạo sĩ đáp lời xong liền xoay người rời đi.Lâm Vân thấy vậy, liền dẫn theo Bạch Hổ và Thạch Hàn hai người trực tiếp đi tới trước đại điện, đi tới phía trước quán chủ này.“Đạo trưởng, lúc nãy người của tôi đã hành động thất lễ rồi, mong hãy thứ lỗi.” Lâm Vân lễ phép nói.“Nếu như thủ hạ của cậu có thể đánh với đệ tử của tôi mà không phân biệt được cao thấp, cậu cũng có tư cách gặp tôi, mời vào đi.Đạo trưởng đưa ra hành động mời.Sau khi vào đại điện của đạo quán, Lâm Vân ngồi vào chỗ.Lúc này, tiểu đạo sĩ bưng trà lên.“Để tôi”