Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 602
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Quán chủ nhận qua bộ ấm trà, sau đó đích thân rót trà nóng cho Lâm Vân.Chỉ là tách trà không chỉ cũ kĩ, mà nhìn còn có chút bẩn, thậm chí Lâm Vân còn nhìn thấy được bùn đất.“Xi Xi.”Quán chủ rót đầy trà nóng cho Lâm Vân.“Thí chủ, đây là trà do đạo quán Vân Nam chúng tôi đặc biệt chế ra, hãy nếm thử xem mùi vị thế nào.Quán chủ nở một nụ cười.“Được.Lâm Vân mỉm cười gật đầu, sau đó uống một hơi cạn.“Ừm, Uống một ngụm trà, cải thiện tinh thần, nhất thời khiến cho người ta cảm thấy có tinh thần hơn rất nhiều, đúng là trà ngon.Sau khi Lâm Vân đặt tách trà xuống, liền hết lời khen ngợi.Quán chủ thấy Lâm Vân trực tiếp uống cạn tách trà đó, liền lộ ra vẻ kinh ngạc.“Thí chủ, trong số những người vào đạo quán này, chẳng được mấy người uống được loại trà này, đặc biệt là những người có thân phận nhất định, cậu tính là người uống được đầu tiên đấy” Quán chủ cười nói.“Ồ? Tại sao lại thế này? Trà ngon như vậy, sao lại không có ai, uống?” Lâm Vân tỏ vẻ có chút kinh ngạc.Kể từ khi Lâm Vân trở thành người giàu có hàng đầu trong ba thế hệ, trà ngon anh cũng từng uống rất nhiều.Nhưng Lâm Vân tự đánh giá là mình chưa từng uống một loại trà nào ngon như vậy, còn ngon hơn cả những loại trà cao cấp nữa, chỉ uống một ngụm thôi mà cả người đều thoải mái tinh thần rồi.“Tất cả bọn họ đều thoái thác nói rằng họ không thích uống trà, thế nhưng lý do thực sự, tôi nghĩ thí chủ có thể đoán được, phải không?” Quán chủ nói.“Lẽ nào là bởi vì bọn họ chê tách trà và lá trà này quá bẩn sao?” Lâm Vân suy đoán nói.Lâm Vân tự đánh giá, đa số những người phú hào giàu có đều đã quen với cuộc sống tốt.Tách trà và lá trà này bẩn như vậy, bọn họ chắc chắn sẽ chê bai và cũng sẽ không chịu uống nó.Lâm Vân đã từng trải qua cuộc sống khổ cực, tất nhiên sẽ không nói lời chê.
Quán chủ nhận qua bộ ấm trà, sau đó đích thân rót trà nóng cho Lâm Vân.
Chỉ là tách trà không chỉ cũ kĩ, mà nhìn còn có chút bẩn, thậm chí Lâm Vân còn nhìn thấy được bùn đất.
“Xi Xi.”
Quán chủ rót đầy trà nóng cho Lâm Vân.
“Thí chủ, đây là trà do đạo quán Vân Nam chúng tôi đặc biệt chế ra, hãy nếm thử xem mùi vị thế nào.
Quán chủ nở một nụ cười.
“Được.
Lâm Vân mỉm cười gật đầu, sau đó uống một hơi cạn.
“Ừm, Uống một ngụm trà, cải thiện tinh thần, nhất thời khiến cho người ta cảm thấy có tinh thần hơn rất nhiều, đúng là trà ngon.
Sau khi Lâm Vân đặt tách trà xuống, liền hết lời khen ngợi.
Quán chủ thấy Lâm Vân trực tiếp uống cạn tách trà đó, liền lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Thí chủ, trong số những người vào đạo quán này, chẳng được mấy người uống được loại trà này, đặc biệt là những người có thân phận nhất định, cậu tính là người uống được đầu tiên đấy” Quán chủ cười nói.
“Ồ? Tại sao lại thế này? Trà ngon như vậy, sao lại không có ai, uống?” Lâm Vân tỏ vẻ có chút kinh ngạc.
Kể từ khi Lâm Vân trở thành người giàu có hàng đầu trong ba thế hệ, trà ngon anh cũng từng uống rất nhiều.
Nhưng Lâm Vân tự đánh giá là mình chưa từng uống một loại trà nào ngon như vậy, còn ngon hơn cả những loại trà cao cấp nữa, chỉ uống một ngụm thôi mà cả người đều thoải mái tinh thần rồi.
“Tất cả bọn họ đều thoái thác nói rằng họ không thích uống trà, thế nhưng lý do thực sự, tôi nghĩ thí chủ có thể đoán được, phải không?” Quán chủ nói.
“Lẽ nào là bởi vì bọn họ chê tách trà và lá trà này quá bẩn sao?” Lâm Vân suy đoán nói.
Lâm Vân tự đánh giá, đa số những người phú hào giàu có đều đã quen với cuộc sống tốt.
Tách trà và lá trà này bẩn như vậy, bọn họ chắc chắn sẽ chê bai và cũng sẽ không chịu uống nó.
Lâm Vân đã từng trải qua cuộc sống khổ cực, tất nhiên sẽ không nói lời chê.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Quán chủ nhận qua bộ ấm trà, sau đó đích thân rót trà nóng cho Lâm Vân.Chỉ là tách trà không chỉ cũ kĩ, mà nhìn còn có chút bẩn, thậm chí Lâm Vân còn nhìn thấy được bùn đất.“Xi Xi.”Quán chủ rót đầy trà nóng cho Lâm Vân.“Thí chủ, đây là trà do đạo quán Vân Nam chúng tôi đặc biệt chế ra, hãy nếm thử xem mùi vị thế nào.Quán chủ nở một nụ cười.“Được.Lâm Vân mỉm cười gật đầu, sau đó uống một hơi cạn.“Ừm, Uống một ngụm trà, cải thiện tinh thần, nhất thời khiến cho người ta cảm thấy có tinh thần hơn rất nhiều, đúng là trà ngon.Sau khi Lâm Vân đặt tách trà xuống, liền hết lời khen ngợi.Quán chủ thấy Lâm Vân trực tiếp uống cạn tách trà đó, liền lộ ra vẻ kinh ngạc.“Thí chủ, trong số những người vào đạo quán này, chẳng được mấy người uống được loại trà này, đặc biệt là những người có thân phận nhất định, cậu tính là người uống được đầu tiên đấy” Quán chủ cười nói.“Ồ? Tại sao lại thế này? Trà ngon như vậy, sao lại không có ai, uống?” Lâm Vân tỏ vẻ có chút kinh ngạc.Kể từ khi Lâm Vân trở thành người giàu có hàng đầu trong ba thế hệ, trà ngon anh cũng từng uống rất nhiều.Nhưng Lâm Vân tự đánh giá là mình chưa từng uống một loại trà nào ngon như vậy, còn ngon hơn cả những loại trà cao cấp nữa, chỉ uống một ngụm thôi mà cả người đều thoải mái tinh thần rồi.“Tất cả bọn họ đều thoái thác nói rằng họ không thích uống trà, thế nhưng lý do thực sự, tôi nghĩ thí chủ có thể đoán được, phải không?” Quán chủ nói.“Lẽ nào là bởi vì bọn họ chê tách trà và lá trà này quá bẩn sao?” Lâm Vân suy đoán nói.Lâm Vân tự đánh giá, đa số những người phú hào giàu có đều đã quen với cuộc sống tốt.Tách trà và lá trà này bẩn như vậy, bọn họ chắc chắn sẽ chê bai và cũng sẽ không chịu uống nó.Lâm Vân đã từng trải qua cuộc sống khổ cực, tất nhiên sẽ không nói lời chê.