Nóng quá, nóng đến mức cảm giác như toàn thân đều đang bị lửa thiêu đốt vậy Diệp Như Hề nghiêng ngả, loạng choạng mở cửa phòng 906 ra, chật vật ngã ngửa trên giường. Bởi vì sự tê liệt của rượu mạnh, đầu óc cô lúc này không còn kịp suy nghĩ được gì nữa, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, tuyệt đối không thể bị những người đó mang đi! Trong bóng đêm, dường như cô còn nghe thấy có tiếng thở nặng nhọc. “Cút đi!” Diệp Như Hề còn chưa kịp tỉnh táo hơn chút đã nghe được tiếng bước chân dồn dập phía ngoài cánh cửa phòng, cô hoảng sợ nói: “Không! Không thể đi ra ngoài được, đừng đuổi tôi đi ra ngoài……” Diệp Như Hề biết một khi bị những đám người lưu manh đó mang đi cô nhất định sẽ không gặp phải chuyện tốt lành gì cả. Cô trực tiếp nhào lên phía trước, túm lấy quần áo người đàn ông kia rồi nói: “Cứu tôi với, cầu xin anh hãy cứu tôi, giúp tôi báo cảnh sát……” “Buông tay. ” “Không, không……” “Cút đi!” Giọng nói của người đàn ông dường như còn mang theo lửa giận đang cố kiềm chế Diệp Như Hề giờ phút…
Chương 74
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn RồiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhNóng quá, nóng đến mức cảm giác như toàn thân đều đang bị lửa thiêu đốt vậy Diệp Như Hề nghiêng ngả, loạng choạng mở cửa phòng 906 ra, chật vật ngã ngửa trên giường. Bởi vì sự tê liệt của rượu mạnh, đầu óc cô lúc này không còn kịp suy nghĩ được gì nữa, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, tuyệt đối không thể bị những người đó mang đi! Trong bóng đêm, dường như cô còn nghe thấy có tiếng thở nặng nhọc. “Cút đi!” Diệp Như Hề còn chưa kịp tỉnh táo hơn chút đã nghe được tiếng bước chân dồn dập phía ngoài cánh cửa phòng, cô hoảng sợ nói: “Không! Không thể đi ra ngoài được, đừng đuổi tôi đi ra ngoài……” Diệp Như Hề biết một khi bị những đám người lưu manh đó mang đi cô nhất định sẽ không gặp phải chuyện tốt lành gì cả. Cô trực tiếp nhào lên phía trước, túm lấy quần áo người đàn ông kia rồi nói: “Cứu tôi với, cầu xin anh hãy cứu tôi, giúp tôi báo cảnh sát……” “Buông tay. ” “Không, không……” “Cút đi!” Giọng nói của người đàn ông dường như còn mang theo lửa giận đang cố kiềm chế Diệp Như Hề giờ phút… Chương 74: Đường Anna cười nói: “Quần áo tôi đang mặc không quá thoải mái, cô cùng tôi đi mua bộ mới đi, tôi sẽ nói qua với Tư Viễn một tiếng là chúng ta đến trễ chút.” Người ta đã trực tiếp đi rồi, hiện tại cô còn có thể kéo cửa xe nhảy xuống luôn hay sao? Diệp Như Hề cũng coi như là thật sự đã biết, sự thù địch của Đường Anna với cô cũng không chỉ là một chút. Xe trực tiếp lái đến trung tâm thương mại gần nhát. Xuống xe, Đường Anna đi thẳng tới mấy cửa hàng của các thương hiệu cao cấp phía trong. “Như Hè, hay là cô cũng chọn vài bộ nhé?” Đường Anna cố ý nói như thế, trang phục Diệp Như Hè mặc trên người liếc mắt một cái đã nhìn ra được đó cũng không phải là đồ của thương hiệu gì nỗi tiếng, mang theo cô đi vào những cửa hàng cao cấp như vậy càng thấy rõ sự chênh lệch. Diệp Như Hề lắc đầu, nói: “Không cần, tôi ở chỗ này chờ cô. Đường Anna cười cười, vẻ mặt đầy ẳn y, cô ta cầm hai chiếc váy, liền đi đến phòng thử đồ, cũng lặng lẽ nói nói mắy câu với một nhân viên bán hàng. Diệp Như Hè cầm lấy tạp chí trên bàn đọc lướt qua một chút, nhân viên bán hàng bưng một ly nước , mặt mày tươi cười nói: “Tiểu thư, thời tiết có chút nóng, mời cô uống ly nước.” Vừa nói, nước đã được đưa qua, Diệp Như Hề chuẩn bị tiếp nhận, nhưng ly nước kia run lên một chút, trực tiếp nghiêng đổ, hắn nước lên người Diệp Như Hè. Giọt nước rơi tí tách từ trên tóc cô, cả quần áo cô cũng đều ướt. Chiếc áo sơ mi trắng bị nước làm cho ướt nhẹp lập tức trở nên trong suốt một mảng. “Ôi trời, tiểu thư, thật xin lỗi, tôi không cẩn thận vấp ngã một chút, cô không sao chứ? Tôi lấy cho cô bộ quần áo khác để thay đổi!” Diệp Như Hè lập tức che lấy cổ áo bị trước làm trong suốt, trực tiếp đứng lên. Cô cũng không ngu ngốc đến nỗi không biết chuyện này là cố ý. Việc đầu tiên khi thấy cô bị hắt nước không phải lấy khăn giấy cho cô, mà là muốn cô thay quần áo. Cô biết quần áo ở cửa hàng này giá cả tuyệt đối sẽ không thấp, con số có thể tới vài vạn, mà số tiền này có thể chống đỡ được tiền thuốc men cho Nhạc Nhạc một khoảng thời gian . “Tiểu thư, cô mau chóng vào thay quần áo đi, tôi đã chọn cho cô một bộ quần áo rất phù hợp.” “Không cần! Tôi đi toilet một chút” Diệp Như Hề cắn răng, che lại vị trí trước ngực, vội vã rời khỏi cửa hàng. Lúc này, Đường Anna cũng đi từ phòng thử đồ ra, ánh mắt mang theo vẻ hả hê. Diệp Như Hề vội vàng đi vào nhà vệ sinh, nhưng bởi vì đi quá gấp, hơn nữa phần mát lạnh nơi cổ áo khiến cô bối rối, không thể không cúi đầu, đi đứng không cần thận, liền đụng phải người ta. Diệp Như Hề ăn đau, thiếu chút nữa đã té lăn trên đắt, cánh tay rắn chắc trực tiếp vòng qua ôm lấy eo cô. “Cần thận.” Diệp Như Hề hoảng sợ, ngắng đầu, đối diện với một đôi mắt đen láy, sâu thăm thẳm. Cô ngây ra một lúc. Tạ Trì Thành nhíu mày, thấy cô đứng vững vàng, liền chuẩn bị buông tay, nhưng ánh mắt lại không cẩn thận dừng trên ngực cô. Dưới mảnh áo bị nước làm trong suốt là chiếc bra màu hồng ẩn hiện, khiến người nhìn huyết mạch sôi trào. Diệp Như Hề cảm giác ngực như bị cái gì châm chích, lập tức chặn hai tay lại, nói: “Giám đốc Tạ, thật xin lỗi, không cẩn thận đụng phải anh.”
Chương 74:
Đường Anna cười nói: “Quần áo tôi đang mặc không quá thoải mái, cô cùng tôi đi mua bộ mới đi, tôi sẽ nói qua với Tư Viễn một tiếng là chúng ta đến trễ chút.”
Người ta đã trực tiếp đi rồi, hiện tại cô còn có thể kéo cửa xe nhảy xuống luôn hay sao?
Diệp Như Hề cũng coi như là thật sự đã biết, sự thù địch của Đường Anna với cô cũng không chỉ là một chút.
Xe trực tiếp lái đến trung tâm thương mại gần nhát.
Xuống xe, Đường Anna đi thẳng tới mấy cửa hàng của các thương hiệu cao cấp phía trong.
“Như Hè, hay là cô cũng chọn vài bộ nhé?”
Đường Anna cố ý nói như thế, trang phục Diệp Như Hè mặc trên người liếc mắt một cái đã nhìn ra được đó cũng không phải là đồ của thương hiệu gì nỗi tiếng, mang theo cô đi vào những cửa hàng cao cấp như vậy càng thấy rõ sự chênh lệch.
Diệp Như Hề lắc đầu, nói: “Không cần, tôi ở chỗ này chờ cô.
Đường Anna cười cười, vẻ mặt đầy ẳn y, cô ta cầm hai chiếc váy, liền đi đến phòng thử đồ, cũng lặng lẽ nói nói mắy câu với một nhân viên bán hàng.
Diệp Như Hè cầm lấy tạp chí trên bàn đọc lướt qua một chút, nhân viên bán hàng bưng một ly nước , mặt mày tươi cười nói: “Tiểu thư, thời tiết có chút nóng, mời cô uống ly nước.”
Vừa nói, nước đã được đưa qua, Diệp Như Hề chuẩn bị tiếp nhận, nhưng ly nước kia run lên một chút, trực tiếp nghiêng đổ, hắn nước lên người Diệp Như Hè.
Giọt nước rơi tí tách từ trên tóc cô, cả quần áo cô cũng đều ướt.
Chiếc áo sơ mi trắng bị nước làm cho ướt nhẹp lập tức trở nên trong suốt một mảng.
“Ôi trời, tiểu thư, thật xin lỗi, tôi không cẩn thận vấp ngã một chút, cô không sao chứ? Tôi lấy cho cô bộ quần áo khác để thay đổi!”
Diệp Như Hè lập tức che lấy cổ áo bị trước làm trong suốt, trực tiếp đứng lên.
Cô cũng không ngu ngốc đến nỗi không biết chuyện này là cố ý.
Việc đầu tiên khi thấy cô bị hắt nước không phải lấy khăn giấy cho cô, mà là muốn cô thay quần áo.
Cô biết quần áo ở cửa hàng này giá cả tuyệt đối sẽ không thấp, con số có thể tới vài vạn, mà số tiền này có thể chống đỡ được tiền thuốc men cho Nhạc Nhạc một khoảng thời gian .
“Tiểu thư, cô mau chóng vào thay quần áo đi, tôi đã chọn cho cô một bộ quần áo rất phù hợp.”
“Không cần! Tôi đi toilet một chút”
Diệp Như Hề cắn răng, che lại vị trí trước ngực, vội vã rời khỏi cửa hàng.
Lúc này, Đường Anna cũng đi từ phòng thử đồ ra, ánh mắt mang theo vẻ hả hê.
Diệp Như Hề vội vàng đi vào nhà vệ sinh, nhưng bởi vì đi quá gấp, hơn nữa phần mát lạnh nơi cổ áo khiến cô bối rối, không thể không cúi đầu, đi đứng không cần thận, liền đụng phải người ta.
Diệp Như Hề ăn đau, thiếu chút nữa đã té lăn trên đắt, cánh tay rắn chắc trực tiếp vòng qua ôm lấy eo cô.
“Cần thận.”
Diệp Như Hề hoảng sợ, ngắng đầu, đối diện với một đôi mắt đen láy, sâu thăm thẳm.
Cô ngây ra một lúc.
Tạ Trì Thành nhíu mày, thấy cô đứng vững vàng, liền chuẩn bị buông tay, nhưng ánh mắt lại không cẩn thận dừng trên ngực cô.
Dưới mảnh áo bị nước làm trong suốt là chiếc bra màu hồng ẩn hiện, khiến người nhìn huyết mạch sôi trào.
Diệp Như Hề cảm giác ngực như bị cái gì châm chích, lập tức chặn hai tay lại, nói: “Giám đốc Tạ, thật xin lỗi, không cẩn thận đụng phải anh.”
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn RồiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhNóng quá, nóng đến mức cảm giác như toàn thân đều đang bị lửa thiêu đốt vậy Diệp Như Hề nghiêng ngả, loạng choạng mở cửa phòng 906 ra, chật vật ngã ngửa trên giường. Bởi vì sự tê liệt của rượu mạnh, đầu óc cô lúc này không còn kịp suy nghĩ được gì nữa, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, tuyệt đối không thể bị những người đó mang đi! Trong bóng đêm, dường như cô còn nghe thấy có tiếng thở nặng nhọc. “Cút đi!” Diệp Như Hề còn chưa kịp tỉnh táo hơn chút đã nghe được tiếng bước chân dồn dập phía ngoài cánh cửa phòng, cô hoảng sợ nói: “Không! Không thể đi ra ngoài được, đừng đuổi tôi đi ra ngoài……” Diệp Như Hề biết một khi bị những đám người lưu manh đó mang đi cô nhất định sẽ không gặp phải chuyện tốt lành gì cả. Cô trực tiếp nhào lên phía trước, túm lấy quần áo người đàn ông kia rồi nói: “Cứu tôi với, cầu xin anh hãy cứu tôi, giúp tôi báo cảnh sát……” “Buông tay. ” “Không, không……” “Cút đi!” Giọng nói của người đàn ông dường như còn mang theo lửa giận đang cố kiềm chế Diệp Như Hề giờ phút… Chương 74: Đường Anna cười nói: “Quần áo tôi đang mặc không quá thoải mái, cô cùng tôi đi mua bộ mới đi, tôi sẽ nói qua với Tư Viễn một tiếng là chúng ta đến trễ chút.” Người ta đã trực tiếp đi rồi, hiện tại cô còn có thể kéo cửa xe nhảy xuống luôn hay sao? Diệp Như Hề cũng coi như là thật sự đã biết, sự thù địch của Đường Anna với cô cũng không chỉ là một chút. Xe trực tiếp lái đến trung tâm thương mại gần nhát. Xuống xe, Đường Anna đi thẳng tới mấy cửa hàng của các thương hiệu cao cấp phía trong. “Như Hè, hay là cô cũng chọn vài bộ nhé?” Đường Anna cố ý nói như thế, trang phục Diệp Như Hè mặc trên người liếc mắt một cái đã nhìn ra được đó cũng không phải là đồ của thương hiệu gì nỗi tiếng, mang theo cô đi vào những cửa hàng cao cấp như vậy càng thấy rõ sự chênh lệch. Diệp Như Hề lắc đầu, nói: “Không cần, tôi ở chỗ này chờ cô. Đường Anna cười cười, vẻ mặt đầy ẳn y, cô ta cầm hai chiếc váy, liền đi đến phòng thử đồ, cũng lặng lẽ nói nói mắy câu với một nhân viên bán hàng. Diệp Như Hè cầm lấy tạp chí trên bàn đọc lướt qua một chút, nhân viên bán hàng bưng một ly nước , mặt mày tươi cười nói: “Tiểu thư, thời tiết có chút nóng, mời cô uống ly nước.” Vừa nói, nước đã được đưa qua, Diệp Như Hề chuẩn bị tiếp nhận, nhưng ly nước kia run lên một chút, trực tiếp nghiêng đổ, hắn nước lên người Diệp Như Hè. Giọt nước rơi tí tách từ trên tóc cô, cả quần áo cô cũng đều ướt. Chiếc áo sơ mi trắng bị nước làm cho ướt nhẹp lập tức trở nên trong suốt một mảng. “Ôi trời, tiểu thư, thật xin lỗi, tôi không cẩn thận vấp ngã một chút, cô không sao chứ? Tôi lấy cho cô bộ quần áo khác để thay đổi!” Diệp Như Hè lập tức che lấy cổ áo bị trước làm trong suốt, trực tiếp đứng lên. Cô cũng không ngu ngốc đến nỗi không biết chuyện này là cố ý. Việc đầu tiên khi thấy cô bị hắt nước không phải lấy khăn giấy cho cô, mà là muốn cô thay quần áo. Cô biết quần áo ở cửa hàng này giá cả tuyệt đối sẽ không thấp, con số có thể tới vài vạn, mà số tiền này có thể chống đỡ được tiền thuốc men cho Nhạc Nhạc một khoảng thời gian . “Tiểu thư, cô mau chóng vào thay quần áo đi, tôi đã chọn cho cô một bộ quần áo rất phù hợp.” “Không cần! Tôi đi toilet một chút” Diệp Như Hề cắn răng, che lại vị trí trước ngực, vội vã rời khỏi cửa hàng. Lúc này, Đường Anna cũng đi từ phòng thử đồ ra, ánh mắt mang theo vẻ hả hê. Diệp Như Hề vội vàng đi vào nhà vệ sinh, nhưng bởi vì đi quá gấp, hơn nữa phần mát lạnh nơi cổ áo khiến cô bối rối, không thể không cúi đầu, đi đứng không cần thận, liền đụng phải người ta. Diệp Như Hề ăn đau, thiếu chút nữa đã té lăn trên đắt, cánh tay rắn chắc trực tiếp vòng qua ôm lấy eo cô. “Cần thận.” Diệp Như Hề hoảng sợ, ngắng đầu, đối diện với một đôi mắt đen láy, sâu thăm thẳm. Cô ngây ra một lúc. Tạ Trì Thành nhíu mày, thấy cô đứng vững vàng, liền chuẩn bị buông tay, nhưng ánh mắt lại không cẩn thận dừng trên ngực cô. Dưới mảnh áo bị nước làm trong suốt là chiếc bra màu hồng ẩn hiện, khiến người nhìn huyết mạch sôi trào. Diệp Như Hề cảm giác ngực như bị cái gì châm chích, lập tức chặn hai tay lại, nói: “Giám đốc Tạ, thật xin lỗi, không cẩn thận đụng phải anh.”