Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 825
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 825Lâm Vân suy nghĩ một chút, sau đó đứng lên nói: “Thạch Hàn, Độc Nha, chúng ta đi thôi.”Lần này đến đây, Lâm Vân đã quyết định càng thu liễm càng tốt, dù sao những gia tộc này mạnh hơn anh rất nhiều.Nếu phân thắng bại với Chu Tuấn ở nhà hàng này thì với thực lực của Thạch Hàn và Độc Nha nhất định có thể chiến thắng. Nhưng nếu điều đó thực sự xảy ra, cái giá mà Lâm Vân phải trả chính là đắc tội với nhà họ Chu.Nhà họ Chu có thể xem đây làm cái cớ để đối phó với Lâm Vân.Xét về thực lực của Lâm Vân hiện tại, chắc chắn không thể sánh được với nhà họ Chu này.Mặc dù có Liễu Chí Trung chống lưng, nhưng Lâm Vân không muốn vì mình nhất thời xúc động mà gây thêm phiền phức cho ông ngoại.Đặc biệt là sau khi chiến đấu với Phạm Nhật Long lần trước, Lâm Vân đã hiểu ra một điều, đôi khi anh phải học cách nhẫn nhịn, lùi bước hoặc trừ khi anh có bản lĩnh khiến người khác phải khiếp sợ.Thạch Hàn và Độc Nha gật đầu, sau đó đứng dậy đi theo Lâm Vân ra ngoài.Tổng cộng có hơn chục người đi theo cậu chủ Chu, tất cả đều mặc vest màu đen, chỉ có duy nhất một cô gái trông có chút lạc lõng.Lúc Lâm Vân đi tới trước mặt cô ta, anh thoáng dừng lại liếc mắt đánh giá. Cô ta mặc một chiếc áo khoác da, buộc tóc đuôi ngựa, làn da màu lúa mì, ánh mắt cực kỳ sắc bén.Lâm Vân liếc nhìn cô ta một lúc liền tiếp tục đi ra ngoài.Chu Tuấn nhìn ba người Lâm Vân đứng dậy rời đi, không khỏi lắc đầu cười lạnh: “Hừm, hóa ra cũng chỉ là một đám chó điên.”Chủ nhà hàng vội vàng cười khen: “Đúng vậy, ba tên ngoại đạo đó sao dám thách thức Cậu chủ Chu.”Sau khi rời khỏi nhà hàng.“Tên cậu chủ Chu kia đúng là quá kiêu ngạo.” Độc Nha tức giận nói.“Không còn cách nào khác, ai bảo anh ta là cậu chủ nhà họ Chu cơ chứ? Anh ta vốn dĩ kiêu ngạo có tiếng rồi.” Lâm Vân lắc đầu nói.“Sự lựa chọn của anh Thiên là hoàn toàn sáng suốt. Chỉ có trẻ con mới thích thể hiện. Còn người mạnh thực sự là người co được duỗi được, biết nhẫn nhịn chờ thời cơ đến rồi mới hành động.” Thạch Hàn nói“Đúng vậy, tuy hôm nay chúng ta không đánh nhau với anh ta, nhưng chúng ta chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này.” Lâm Vân nheo mắt nói.“Mà anh Thiên này, người phụ nữ đi theo Chu Tuấn có khí chất thật nổi bật, tôi đoán cô ta là một cao thủ rất giỏi.” Thạch Hàn nói.“Đúng. Tôi cũng thấy vậy.” Độc Nha nói.“Ừ!” Lâm Vân gật đầu.Lâm Vân nhìn thời gian, sau đó nói: “Bây giờ cách thời gian thi đấu quyền anh còn quá sớm. Chúng ta đi bộ quanh thị trấn trước, một tiếng sau sẽ đến địa điểm đấu quyền anh ngầm.”Vì hôm nay có trận đấu quyền anh ngầm nên toàn bộ thị trấn vô cùng náo nhiệt.Đang tản bộ trên phố, đột nhiên có một bàn tay đặt lên vai Lâm Vân. Anh quay đầu lại liền bắt gặp một thanh niên trạc tuổi mình.“Ồ, bạn học cũ Lâm Vân, đúng là cậu rồi. Tôi là Đường Thái Minh, cấp hai ở chung ký túc xá với cậu, cậu còn nhớ không?” Đường Thái Minh cười nói.
Chương 825
Lâm Vân suy nghĩ một chút, sau đó đứng lên nói: “Thạch Hàn, Độc Nha, chúng ta đi thôi.”
Lần này đến đây, Lâm Vân đã quyết định càng thu liễm càng tốt, dù sao những gia tộc này mạnh hơn anh rất nhiều.
Nếu phân thắng bại với Chu Tuấn ở nhà hàng này thì với thực lực của Thạch Hàn và Độc Nha nhất định có thể chiến thắng. Nhưng nếu điều đó thực sự xảy ra, cái giá mà Lâm Vân phải trả chính là đắc tội với nhà họ Chu.
Nhà họ Chu có thể xem đây làm cái cớ để đối phó với Lâm Vân.
Xét về thực lực của Lâm Vân hiện tại, chắc chắn không thể sánh được với nhà họ Chu này.
Mặc dù có Liễu Chí Trung chống lưng, nhưng Lâm Vân không muốn vì mình nhất thời xúc động mà gây thêm phiền phức cho ông ngoại.
Đặc biệt là sau khi chiến đấu với Phạm Nhật Long lần trước, Lâm Vân đã hiểu ra một điều, đôi khi anh phải học cách nhẫn nhịn, lùi bước hoặc trừ khi anh có bản lĩnh khiến người khác phải khiếp sợ.
Thạch Hàn và Độc Nha gật đầu, sau đó đứng dậy đi theo Lâm Vân ra ngoài.
Tổng cộng có hơn chục người đi theo cậu chủ Chu, tất cả đều mặc vest màu đen, chỉ có duy nhất một cô gái trông có chút lạc lõng.
Lúc Lâm Vân đi tới trước mặt cô ta, anh thoáng dừng lại liếc mắt đánh giá. Cô ta mặc một chiếc áo khoác da, buộc tóc đuôi ngựa, làn da màu lúa mì, ánh mắt cực kỳ sắc bén.
Lâm Vân liếc nhìn cô ta một lúc liền tiếp tục đi ra ngoài.
Chu Tuấn nhìn ba người Lâm Vân đứng dậy rời đi, không khỏi lắc đầu cười lạnh: “Hừm, hóa ra cũng chỉ là một đám chó điên.”
Chủ nhà hàng vội vàng cười khen: “Đúng vậy, ba tên ngoại đạo đó sao dám thách thức Cậu chủ Chu.”
Sau khi rời khỏi nhà hàng.
“Tên cậu chủ Chu kia đúng là quá kiêu ngạo.” Độc Nha tức giận nói.
“Không còn cách nào khác, ai bảo anh ta là cậu chủ nhà họ Chu cơ chứ? Anh ta vốn dĩ kiêu ngạo có tiếng rồi.” Lâm Vân lắc đầu nói.
“Sự lựa chọn của anh Thiên là hoàn toàn sáng suốt. Chỉ có trẻ con mới thích thể hiện. Còn người mạnh thực sự là người co được duỗi được, biết nhẫn nhịn chờ thời cơ đến rồi mới hành động.” Thạch Hàn nói
“Đúng vậy, tuy hôm nay chúng ta không đánh nhau với anh ta, nhưng chúng ta chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này.” Lâm Vân nheo mắt nói.
“Mà anh Thiên này, người phụ nữ đi theo Chu Tuấn có khí chất thật nổi bật, tôi đoán cô ta là một cao thủ rất giỏi.” Thạch Hàn nói.
“Đúng. Tôi cũng thấy vậy.” Độc Nha nói.
“Ừ!” Lâm Vân gật đầu.
Lâm Vân nhìn thời gian, sau đó nói: “Bây giờ cách thời gian thi đấu quyền anh còn quá sớm. Chúng ta đi bộ quanh thị trấn trước, một tiếng sau sẽ đến địa điểm đấu quyền anh ngầm.”
Vì hôm nay có trận đấu quyền anh ngầm nên toàn bộ thị trấn vô cùng náo nhiệt.
Đang tản bộ trên phố, đột nhiên có một bàn tay đặt lên vai Lâm Vân. Anh quay đầu lại liền bắt gặp một thanh niên trạc tuổi mình.
“Ồ, bạn học cũ Lâm Vân, đúng là cậu rồi. Tôi là Đường Thái Minh, cấp hai ở chung ký túc xá với cậu, cậu còn nhớ không?” Đường Thái Minh cười nói.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 825Lâm Vân suy nghĩ một chút, sau đó đứng lên nói: “Thạch Hàn, Độc Nha, chúng ta đi thôi.”Lần này đến đây, Lâm Vân đã quyết định càng thu liễm càng tốt, dù sao những gia tộc này mạnh hơn anh rất nhiều.Nếu phân thắng bại với Chu Tuấn ở nhà hàng này thì với thực lực của Thạch Hàn và Độc Nha nhất định có thể chiến thắng. Nhưng nếu điều đó thực sự xảy ra, cái giá mà Lâm Vân phải trả chính là đắc tội với nhà họ Chu.Nhà họ Chu có thể xem đây làm cái cớ để đối phó với Lâm Vân.Xét về thực lực của Lâm Vân hiện tại, chắc chắn không thể sánh được với nhà họ Chu này.Mặc dù có Liễu Chí Trung chống lưng, nhưng Lâm Vân không muốn vì mình nhất thời xúc động mà gây thêm phiền phức cho ông ngoại.Đặc biệt là sau khi chiến đấu với Phạm Nhật Long lần trước, Lâm Vân đã hiểu ra một điều, đôi khi anh phải học cách nhẫn nhịn, lùi bước hoặc trừ khi anh có bản lĩnh khiến người khác phải khiếp sợ.Thạch Hàn và Độc Nha gật đầu, sau đó đứng dậy đi theo Lâm Vân ra ngoài.Tổng cộng có hơn chục người đi theo cậu chủ Chu, tất cả đều mặc vest màu đen, chỉ có duy nhất một cô gái trông có chút lạc lõng.Lúc Lâm Vân đi tới trước mặt cô ta, anh thoáng dừng lại liếc mắt đánh giá. Cô ta mặc một chiếc áo khoác da, buộc tóc đuôi ngựa, làn da màu lúa mì, ánh mắt cực kỳ sắc bén.Lâm Vân liếc nhìn cô ta một lúc liền tiếp tục đi ra ngoài.Chu Tuấn nhìn ba người Lâm Vân đứng dậy rời đi, không khỏi lắc đầu cười lạnh: “Hừm, hóa ra cũng chỉ là một đám chó điên.”Chủ nhà hàng vội vàng cười khen: “Đúng vậy, ba tên ngoại đạo đó sao dám thách thức Cậu chủ Chu.”Sau khi rời khỏi nhà hàng.“Tên cậu chủ Chu kia đúng là quá kiêu ngạo.” Độc Nha tức giận nói.“Không còn cách nào khác, ai bảo anh ta là cậu chủ nhà họ Chu cơ chứ? Anh ta vốn dĩ kiêu ngạo có tiếng rồi.” Lâm Vân lắc đầu nói.“Sự lựa chọn của anh Thiên là hoàn toàn sáng suốt. Chỉ có trẻ con mới thích thể hiện. Còn người mạnh thực sự là người co được duỗi được, biết nhẫn nhịn chờ thời cơ đến rồi mới hành động.” Thạch Hàn nói“Đúng vậy, tuy hôm nay chúng ta không đánh nhau với anh ta, nhưng chúng ta chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này.” Lâm Vân nheo mắt nói.“Mà anh Thiên này, người phụ nữ đi theo Chu Tuấn có khí chất thật nổi bật, tôi đoán cô ta là một cao thủ rất giỏi.” Thạch Hàn nói.“Đúng. Tôi cũng thấy vậy.” Độc Nha nói.“Ừ!” Lâm Vân gật đầu.Lâm Vân nhìn thời gian, sau đó nói: “Bây giờ cách thời gian thi đấu quyền anh còn quá sớm. Chúng ta đi bộ quanh thị trấn trước, một tiếng sau sẽ đến địa điểm đấu quyền anh ngầm.”Vì hôm nay có trận đấu quyền anh ngầm nên toàn bộ thị trấn vô cùng náo nhiệt.Đang tản bộ trên phố, đột nhiên có một bàn tay đặt lên vai Lâm Vân. Anh quay đầu lại liền bắt gặp một thanh niên trạc tuổi mình.“Ồ, bạn học cũ Lâm Vân, đúng là cậu rồi. Tôi là Đường Thái Minh, cấp hai ở chung ký túc xá với cậu, cậu còn nhớ không?” Đường Thái Minh cười nói.