Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 826
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 826“Bạn học Đường Thái Minh, thật là trùng hợp. Vậy mà lại có thể gặp cậu ở đây.” Lâm Vân có chút kinh ngạc.Đường Thái Minh là bạn học cấp hai và cũng là bạn cùng phòng của Lâm Vân. Trong trí nhớ của anh, lúc ở cấp hai Đường Thái Minh này là loại điển hình của kiểu người sống tạm bợ.Ở trong lớp cũng là nhân vật phản diện. Lúc cấp hai, anh ta từng bắt nạtLâm Vân, thậm chí còn coi Lâm Vân Như chân sai vặt, thường xuyên bắt Lâm Vân tới quán bán đồ ăn vặt mua đủ thứ.Sau khi tốt nghiệp cấp hai, Lâm Vân nghe nói anh ta đã bỏ học đi làm thuê. Sau này cũng không nghe nói gì thêm về anh ta nữa. Lâm Vân không ngờ lại có thể gặp anh ta ở đây.Nhưng dù sao cũng là bạn học cũ, bây giờ gặp lại Lâm Vân vẫn mỉm cười.“Lâm Vân, bây giờ cậu đang phát tài ở đâu rồi?” Đường Thái Minh cười hỏi.“Tôi mà phát tài cái gì chứ. Tôi vẫn đang học đại học.” Lâm Vân khoát tay nói.“Phụt, cậu vẫn đang học đại học sao? Thật nực cười, sinh viên đại học học bây giờ có gì tốt. Hiện tại tôi cũng không muốn nhúng tay vào mấy sinh viên đại học đâu.” Đường Thái Minh khinh thường nói.Lâm Vân nghe vậy, không khỏi mỉm cười, sau đó nói: “Xem ra bây giờ bạn học Đường Thái Minh đang là ông chủ hả?”“Chỉ là kinh doanh nhỏ, tuy không kiếm được nhiều, nhưng tổng tài sản cộng lại cũng khoảng hai tỷ.” Đường Minh đắc ý nói.“Bảy mươi tỷ, thật đáng kinh ngạc.” Lâm Vân liền giơ ngón tay cái với Đường Thái Minh“Ha ha! Không dám! Không dám!”Đường Thái Minh bật cười, bày ra vẻ mặt hư vinh vô cùng thỏa mãn.Ngừng một chút, cậu ta nhìn Lâm Vân nói tiếp:“Lâm Vân, nghe nói sinh viên đại học sau khi tốt nghiệp rất khó tìm được việc làm. Dù sao cậu cũng là bạn học cũ và bạn cùng phòng cũ, nếu sau này không tìm được việc làm, có thể tới tìm tôi, tôi sẽ để trống vị trí bảo vệ cho cậu. Tiền lương chắc chắn không thấp hơn những nhân viên bảo vệ khác.”“Thật không? Nếu được vậy thì tốt quá.” Lâm Vân cười nói.“Mà này, Lâm Vân, cậu đến đây làm gì? Không phải đến xem trận đấu quyền anh ngầm đấy chứ?” Đường Thái Minh nói.Lâm Vân gật đầu: “Đúng vậy, đây chính là trận đấu quyền anh ngầm bốn năm mới có một lần ở Tỉnh Xuyên. Tôi đến để xem náo nhiệt.”“Ồ! vậy thì các cậu đã mất vốn rồi. Tôi nghe nói vị trí hàng sau trong trận thi đấu quyền anh ngầm là ba trăm triệu. Các cậu có thể kiếm ra nhiều tiền như vậy không?” Đường Thái Minh nói.“Quả thực là phải tốn không ít tiền, ai bảo tôi muốn xem náo nhiệt chứ.” Lâm Vân cười nói.“Ha ha, tôi cũng có hứng thú với những trận đấu quyền anh ngầm, khiến người xem cảm thấy rất hào hứng.” Đường Thái Minh nói.Dừng lại một chút, anh ta nói thêm: “Hay là như vậy đi, nể tình bạn học cũ, tôi sẽ mua vé cho cậu.”“Không cần, tôi đã ở đây tất nhiên đã có tiền mua vé.” Lâm Vân bình tĩnh nói.“Vậy được rồi.” Đường Thái Minh gật đầu, anh ta cũng chỉ khách sáo mà thôi.Đường Minh cười nói tiếp: “Giờ nghĩ lại ban đầu bỏ học để lăn lộn ngoài xã hội thật là một lựa chọn sáng suốt. Học sinh kém như tôi này cũng đã có tài sản lên đến bảy mươi tỷ rồi. Các người có thành tích xuất sắc, được thầy cô quảng cáo là nhân tài trụ cột quốc gia tương lai, giờ vẫn chỉ là sinh viên đại học nghèo mà thôi.”
Chương 826
“Bạn học Đường Thái Minh, thật là trùng hợp. Vậy mà lại có thể gặp cậu ở đây.” Lâm Vân có chút kinh ngạc.
Đường Thái Minh là bạn học cấp hai và cũng là bạn cùng phòng của Lâm Vân. Trong trí nhớ của anh, lúc ở cấp hai Đường Thái Minh này là loại điển hình của kiểu người sống tạm bợ.
Ở trong lớp cũng là nhân vật phản diện. Lúc cấp hai, anh ta từng bắt nạtLâm Vân, thậm chí còn coi Lâm Vân Như chân sai vặt, thường xuyên bắt Lâm Vân tới quán bán đồ ăn vặt mua đủ thứ.
Sau khi tốt nghiệp cấp hai, Lâm Vân nghe nói anh ta đã bỏ học đi làm thuê. Sau này cũng không nghe nói gì thêm về anh ta nữa. Lâm Vân không ngờ lại có thể gặp anh ta ở đây.
Nhưng dù sao cũng là bạn học cũ, bây giờ gặp lại Lâm Vân vẫn mỉm cười.
“Lâm Vân, bây giờ cậu đang phát tài ở đâu rồi?” Đường Thái Minh cười hỏi.
“Tôi mà phát tài cái gì chứ. Tôi vẫn đang học đại học.” Lâm Vân khoát tay nói.
“Phụt, cậu vẫn đang học đại học sao? Thật nực cười, sinh viên đại học học bây giờ có gì tốt. Hiện tại tôi cũng không muốn nhúng tay vào mấy sinh viên đại học đâu.” Đường Thái Minh khinh thường nói.
Lâm Vân nghe vậy, không khỏi mỉm cười, sau đó nói: “Xem ra bây giờ bạn học Đường Thái Minh đang là ông chủ hả?”
“Chỉ là kinh doanh nhỏ, tuy không kiếm được nhiều, nhưng tổng tài sản cộng lại cũng khoảng hai tỷ.” Đường Minh đắc ý nói.
“Bảy mươi tỷ, thật đáng kinh ngạc.” Lâm Vân liền giơ ngón tay cái với Đường Thái Minh
“Ha ha! Không dám! Không dám!”
Đường Thái Minh bật cười, bày ra vẻ mặt hư vinh vô cùng thỏa mãn.
Ngừng một chút, cậu ta nhìn Lâm Vân nói tiếp:
“Lâm Vân, nghe nói sinh viên đại học sau khi tốt nghiệp rất khó tìm được việc làm. Dù sao cậu cũng là bạn học cũ và bạn cùng phòng cũ, nếu sau này không tìm được việc làm, có thể tới tìm tôi, tôi sẽ để trống vị trí bảo vệ cho cậu. Tiền lương chắc chắn không thấp hơn những nhân viên bảo vệ khác.”
“Thật không? Nếu được vậy thì tốt quá.” Lâm Vân cười nói.
“Mà này, Lâm Vân, cậu đến đây làm gì? Không phải đến xem trận đấu quyền anh ngầm đấy chứ?” Đường Thái Minh nói.
Lâm Vân gật đầu: “Đúng vậy, đây chính là trận đấu quyền anh ngầm bốn năm mới có một lần ở Tỉnh Xuyên. Tôi đến để xem náo nhiệt.”
“Ồ! vậy thì các cậu đã mất vốn rồi. Tôi nghe nói vị trí hàng sau trong trận thi đấu quyền anh ngầm là ba trăm triệu. Các cậu có thể kiếm ra nhiều tiền như vậy không?” Đường Thái Minh nói.
“Quả thực là phải tốn không ít tiền, ai bảo tôi muốn xem náo nhiệt chứ.” Lâm Vân cười nói.
“Ha ha, tôi cũng có hứng thú với những trận đấu quyền anh ngầm, khiến người xem cảm thấy rất hào hứng.” Đường Thái Minh nói.
Dừng lại một chút, anh ta nói thêm: “Hay là như vậy đi, nể tình bạn học cũ, tôi sẽ mua vé cho cậu.”
“Không cần, tôi đã ở đây tất nhiên đã có tiền mua vé.” Lâm Vân bình tĩnh nói.
“Vậy được rồi.” Đường Thái Minh gật đầu, anh ta cũng chỉ khách sáo mà thôi.
Đường Minh cười nói tiếp: “Giờ nghĩ lại ban đầu bỏ học để lăn lộn ngoài xã hội thật là một lựa chọn sáng suốt. Học sinh kém như tôi này cũng đã có tài sản lên đến bảy mươi tỷ rồi. Các người có thành tích xuất sắc, được thầy cô quảng cáo là nhân tài trụ cột quốc gia tương lai, giờ vẫn chỉ là sinh viên đại học nghèo mà thôi.”
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 826“Bạn học Đường Thái Minh, thật là trùng hợp. Vậy mà lại có thể gặp cậu ở đây.” Lâm Vân có chút kinh ngạc.Đường Thái Minh là bạn học cấp hai và cũng là bạn cùng phòng của Lâm Vân. Trong trí nhớ của anh, lúc ở cấp hai Đường Thái Minh này là loại điển hình của kiểu người sống tạm bợ.Ở trong lớp cũng là nhân vật phản diện. Lúc cấp hai, anh ta từng bắt nạtLâm Vân, thậm chí còn coi Lâm Vân Như chân sai vặt, thường xuyên bắt Lâm Vân tới quán bán đồ ăn vặt mua đủ thứ.Sau khi tốt nghiệp cấp hai, Lâm Vân nghe nói anh ta đã bỏ học đi làm thuê. Sau này cũng không nghe nói gì thêm về anh ta nữa. Lâm Vân không ngờ lại có thể gặp anh ta ở đây.Nhưng dù sao cũng là bạn học cũ, bây giờ gặp lại Lâm Vân vẫn mỉm cười.“Lâm Vân, bây giờ cậu đang phát tài ở đâu rồi?” Đường Thái Minh cười hỏi.“Tôi mà phát tài cái gì chứ. Tôi vẫn đang học đại học.” Lâm Vân khoát tay nói.“Phụt, cậu vẫn đang học đại học sao? Thật nực cười, sinh viên đại học học bây giờ có gì tốt. Hiện tại tôi cũng không muốn nhúng tay vào mấy sinh viên đại học đâu.” Đường Thái Minh khinh thường nói.Lâm Vân nghe vậy, không khỏi mỉm cười, sau đó nói: “Xem ra bây giờ bạn học Đường Thái Minh đang là ông chủ hả?”“Chỉ là kinh doanh nhỏ, tuy không kiếm được nhiều, nhưng tổng tài sản cộng lại cũng khoảng hai tỷ.” Đường Minh đắc ý nói.“Bảy mươi tỷ, thật đáng kinh ngạc.” Lâm Vân liền giơ ngón tay cái với Đường Thái Minh“Ha ha! Không dám! Không dám!”Đường Thái Minh bật cười, bày ra vẻ mặt hư vinh vô cùng thỏa mãn.Ngừng một chút, cậu ta nhìn Lâm Vân nói tiếp:“Lâm Vân, nghe nói sinh viên đại học sau khi tốt nghiệp rất khó tìm được việc làm. Dù sao cậu cũng là bạn học cũ và bạn cùng phòng cũ, nếu sau này không tìm được việc làm, có thể tới tìm tôi, tôi sẽ để trống vị trí bảo vệ cho cậu. Tiền lương chắc chắn không thấp hơn những nhân viên bảo vệ khác.”“Thật không? Nếu được vậy thì tốt quá.” Lâm Vân cười nói.“Mà này, Lâm Vân, cậu đến đây làm gì? Không phải đến xem trận đấu quyền anh ngầm đấy chứ?” Đường Thái Minh nói.Lâm Vân gật đầu: “Đúng vậy, đây chính là trận đấu quyền anh ngầm bốn năm mới có một lần ở Tỉnh Xuyên. Tôi đến để xem náo nhiệt.”“Ồ! vậy thì các cậu đã mất vốn rồi. Tôi nghe nói vị trí hàng sau trong trận thi đấu quyền anh ngầm là ba trăm triệu. Các cậu có thể kiếm ra nhiều tiền như vậy không?” Đường Thái Minh nói.“Quả thực là phải tốn không ít tiền, ai bảo tôi muốn xem náo nhiệt chứ.” Lâm Vân cười nói.“Ha ha, tôi cũng có hứng thú với những trận đấu quyền anh ngầm, khiến người xem cảm thấy rất hào hứng.” Đường Thái Minh nói.Dừng lại một chút, anh ta nói thêm: “Hay là như vậy đi, nể tình bạn học cũ, tôi sẽ mua vé cho cậu.”“Không cần, tôi đã ở đây tất nhiên đã có tiền mua vé.” Lâm Vân bình tĩnh nói.“Vậy được rồi.” Đường Thái Minh gật đầu, anh ta cũng chỉ khách sáo mà thôi.Đường Minh cười nói tiếp: “Giờ nghĩ lại ban đầu bỏ học để lăn lộn ngoài xã hội thật là một lựa chọn sáng suốt. Học sinh kém như tôi này cũng đã có tài sản lên đến bảy mươi tỷ rồi. Các người có thành tích xuất sắc, được thầy cô quảng cáo là nhân tài trụ cột quốc gia tương lai, giờ vẫn chỉ là sinh viên đại học nghèo mà thôi.”