Tác giả:

Nóng quá, nóng đến mức cảm giác như toàn thân đều đang bị lửa thiêu đốt vậy Diệp Như Hề nghiêng ngả, loạng choạng mở cửa phòng 906 ra, chật vật ngã ngửa trên giường. Bởi vì sự tê liệt của rượu mạnh, đầu óc cô lúc này không còn kịp suy nghĩ được gì nữa, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, tuyệt đối không thể bị những người đó mang đi! Trong bóng đêm, dường như cô còn nghe thấy có tiếng thở nặng nhọc. “Cút đi!” Diệp Như Hề còn chưa kịp tỉnh táo hơn chút đã nghe được tiếng bước chân dồn dập phía ngoài cánh cửa phòng, cô hoảng sợ nói: “Không! Không thể đi ra ngoài được, đừng đuổi tôi đi ra ngoài……” Diệp Như Hề biết một khi bị những đám người lưu manh đó mang đi cô nhất định sẽ không gặp phải chuyện tốt lành gì cả. Cô trực tiếp nhào lên phía trước, túm lấy quần áo người đàn ông kia rồi nói: “Cứu tôi với, cầu xin anh hãy cứu tôi, giúp tôi báo cảnh sát……” “Buông tay. ” “Không, không……” “Cút đi!” Giọng nói của người đàn ông dường như còn mang theo lửa giận đang cố kiềm chế Diệp Như Hề giờ phút…

Chương 129

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn RồiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhNóng quá, nóng đến mức cảm giác như toàn thân đều đang bị lửa thiêu đốt vậy Diệp Như Hề nghiêng ngả, loạng choạng mở cửa phòng 906 ra, chật vật ngã ngửa trên giường. Bởi vì sự tê liệt của rượu mạnh, đầu óc cô lúc này không còn kịp suy nghĩ được gì nữa, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, tuyệt đối không thể bị những người đó mang đi! Trong bóng đêm, dường như cô còn nghe thấy có tiếng thở nặng nhọc. “Cút đi!” Diệp Như Hề còn chưa kịp tỉnh táo hơn chút đã nghe được tiếng bước chân dồn dập phía ngoài cánh cửa phòng, cô hoảng sợ nói: “Không! Không thể đi ra ngoài được, đừng đuổi tôi đi ra ngoài……” Diệp Như Hề biết một khi bị những đám người lưu manh đó mang đi cô nhất định sẽ không gặp phải chuyện tốt lành gì cả. Cô trực tiếp nhào lên phía trước, túm lấy quần áo người đàn ông kia rồi nói: “Cứu tôi với, cầu xin anh hãy cứu tôi, giúp tôi báo cảnh sát……” “Buông tay. ” “Không, không……” “Cút đi!” Giọng nói của người đàn ông dường như còn mang theo lửa giận đang cố kiềm chế Diệp Như Hề giờ phút… Chương 129Ánh đèn điểm xuyết nối thành một hàng dài, sự yên lặng cuỗi cùng của thành thị như cô đọng ngay giây phút này, rộng lớn biết bao, phóng mắt nhìn khung cảnh hai bên đường không sót một chút gì.Cô tựa hồ còn nghe thấy được tiếng cười trầm thấp của anh, lồng ngực cũng phập phông theo tiếng cười.“Làm tốt lắm.”Cho đến khi xe đã dừng lại lâu thật lâu, Diệp Như Hề mới tìm về được ý thức của bản thân.Vừa quay đầu, liền va vào đôi mắt đen láy của Tạ Trì Thành.Cô ngơ ngần.Tạ Trì Thành chậm rãi nở nụ cười, anh nói: “Còn cảm thấy buồn chán nữa không?”Đột nhiên, Diệp Như Hệ cũng nở nụ cười, là nụ cười chân thật, tiêng cười dân lớn hơn, mi mắt cong cong khuôn mặt vốn đã rất thanh ti nay có vẻ càng thêm lộng lẫy.Lúm đồng tiền như hoa, lay động lòng người.Cô nhoài người lên vô lăng, cười đến mức bả vai cũng run rây.“Không buồn chán nữa”Loại cảm giác chạy xe như bay này rất k*ch th*ch.Là chuyện mà cô chưa từng trải nghiệm.“Muốn tiếp tục không?”“Hả2”“Tiếp tục đi về phía trước.”Lúc này đây, anh đã thu hồi không khống chế tay lái nữa Nhưng Diệp Như Hề cũng không còn vẻ sợ hãi.Dẫm chân ga, đôi tay nhẹ nhàng đặt ở trên tay lái, thân thê cũng không còn căng chặt, mà trở nên thả lỏng.“Với can đảm này của em, có thể gây chuyện rồi chạy trốn hay sao?”Tim Diệp Như Hề run lên, theo bản năng giâm phanh lại.Tạ Trì Thành chốc một tay trên cửa số, mắt cũng không nhìn cô, nhưng Diệp Như Hề lại có ảo giác như bản thân bị nhìn thấu.Anh, còn điều tra ra được cái gì?“Xuống thôi.”Tạ Trì Thành đây cửa xe ra đầu tiên, xuÔng xe.Diệp Như Hề cũng đi theo anh xuống xe, hai chân gân như nhữn ra.“Qua ghế phụ đi.”“Tạ Trì Thành, anh đang muốn làm gì?”“Giúp em khắc phục sợ hãi.”“Cái gì?”“Lên xe.”Diệp Như Hề mím môi, có loại dự cảm không tốt lắm, cô đứng ở tại chỗ, không động đậy.Tạ Trì Thành cười chế nhạo, đuôi mắt còn mang theo ý giêu cợt, “Không lên xe, muôn tự đi bộ trở vê sao?”Không thể nào đi bộ được, nơi này ngay cả một chiếc xe cũng không có, rừng núi hoang vắng, nguy hiểm rất lớn.Diệp Như Hề lại một lần bị ép buộc, leo lên ngồi trên ghế phụ.

Chương 129

Ánh đèn điểm xuyết nối thành một hàng dài, sự yên lặng cuỗi cùng của thành thị như cô đọng ngay giây phút này, rộng lớn biết bao, phóng mắt nhìn khung cảnh hai bên đường không sót một chút gì.

Cô tựa hồ còn nghe thấy được tiếng cười trầm thấp của anh, lồng ngực cũng phập phông theo tiếng cười.

“Làm tốt lắm.”

Cho đến khi xe đã dừng lại lâu thật lâu, Diệp Như Hề mới tìm về được ý thức của bản thân.

Vừa quay đầu, liền va vào đôi mắt đen láy của Tạ Trì Thành.

Cô ngơ ngần.

Tạ Trì Thành chậm rãi nở nụ cười, anh nói: “Còn cảm thấy buồn chán nữa không?”

Đột nhiên, Diệp Như Hệ cũng nở nụ cười, là nụ cười chân thật, tiêng cười dân lớn hơn, mi mắt cong cong khuôn mặt vốn đã rất thanh ti nay có vẻ càng thêm lộng lẫy.

Lúm đồng tiền như hoa, lay động lòng người.

Cô nhoài người lên vô lăng, cười đến mức bả vai cũng run rây.

“Không buồn chán nữa”

Loại cảm giác chạy xe như bay này rất k*ch th*ch.

Là chuyện mà cô chưa từng trải nghiệm.

“Muốn tiếp tục không?”

“Hả2”

“Tiếp tục đi về phía trước.”

Lúc này đây, anh đã thu hồi không khống chế tay lái nữa Nhưng Diệp Như Hề cũng không còn vẻ sợ hãi.

Dẫm chân ga, đôi tay nhẹ nhàng đặt ở trên tay lái, thân thê cũng không còn căng chặt, mà trở nên thả lỏng.

“Với can đảm này của em, có thể gây chuyện rồi chạy trốn hay sao?”

Tim Diệp Như Hề run lên, theo bản năng giâm phanh lại.

Tạ Trì Thành chốc một tay trên cửa số, mắt cũng không nhìn cô, nhưng Diệp Như Hề lại có ảo giác như bản thân bị nhìn thấu.

Anh, còn điều tra ra được cái gì?

“Xuống thôi.”

Tạ Trì Thành đây cửa xe ra đầu tiên, xuÔng xe.

Diệp Như Hề cũng đi theo anh xuống xe, hai chân gân như nhữn ra.

“Qua ghế phụ đi.”

“Tạ Trì Thành, anh đang muốn làm gì?”

“Giúp em khắc phục sợ hãi.”

“Cái gì?”

“Lên xe.”

Diệp Như Hề mím môi, có loại dự cảm không tốt lắm, cô đứng ở tại chỗ, không động đậy.

Tạ Trì Thành cười chế nhạo, đuôi mắt còn mang theo ý giêu cợt, “Không lên xe, muôn tự đi bộ trở vê sao?”

Không thể nào đi bộ được, nơi này ngay cả một chiếc xe cũng không có, rừng núi hoang vắng, nguy hiểm rất lớn.

Diệp Như Hề lại một lần bị ép buộc, leo lên ngồi trên ghế phụ.

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn RồiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhNóng quá, nóng đến mức cảm giác như toàn thân đều đang bị lửa thiêu đốt vậy Diệp Như Hề nghiêng ngả, loạng choạng mở cửa phòng 906 ra, chật vật ngã ngửa trên giường. Bởi vì sự tê liệt của rượu mạnh, đầu óc cô lúc này không còn kịp suy nghĩ được gì nữa, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, tuyệt đối không thể bị những người đó mang đi! Trong bóng đêm, dường như cô còn nghe thấy có tiếng thở nặng nhọc. “Cút đi!” Diệp Như Hề còn chưa kịp tỉnh táo hơn chút đã nghe được tiếng bước chân dồn dập phía ngoài cánh cửa phòng, cô hoảng sợ nói: “Không! Không thể đi ra ngoài được, đừng đuổi tôi đi ra ngoài……” Diệp Như Hề biết một khi bị những đám người lưu manh đó mang đi cô nhất định sẽ không gặp phải chuyện tốt lành gì cả. Cô trực tiếp nhào lên phía trước, túm lấy quần áo người đàn ông kia rồi nói: “Cứu tôi với, cầu xin anh hãy cứu tôi, giúp tôi báo cảnh sát……” “Buông tay. ” “Không, không……” “Cút đi!” Giọng nói của người đàn ông dường như còn mang theo lửa giận đang cố kiềm chế Diệp Như Hề giờ phút… Chương 129Ánh đèn điểm xuyết nối thành một hàng dài, sự yên lặng cuỗi cùng của thành thị như cô đọng ngay giây phút này, rộng lớn biết bao, phóng mắt nhìn khung cảnh hai bên đường không sót một chút gì.Cô tựa hồ còn nghe thấy được tiếng cười trầm thấp của anh, lồng ngực cũng phập phông theo tiếng cười.“Làm tốt lắm.”Cho đến khi xe đã dừng lại lâu thật lâu, Diệp Như Hề mới tìm về được ý thức của bản thân.Vừa quay đầu, liền va vào đôi mắt đen láy của Tạ Trì Thành.Cô ngơ ngần.Tạ Trì Thành chậm rãi nở nụ cười, anh nói: “Còn cảm thấy buồn chán nữa không?”Đột nhiên, Diệp Như Hệ cũng nở nụ cười, là nụ cười chân thật, tiêng cười dân lớn hơn, mi mắt cong cong khuôn mặt vốn đã rất thanh ti nay có vẻ càng thêm lộng lẫy.Lúm đồng tiền như hoa, lay động lòng người.Cô nhoài người lên vô lăng, cười đến mức bả vai cũng run rây.“Không buồn chán nữa”Loại cảm giác chạy xe như bay này rất k*ch th*ch.Là chuyện mà cô chưa từng trải nghiệm.“Muốn tiếp tục không?”“Hả2”“Tiếp tục đi về phía trước.”Lúc này đây, anh đã thu hồi không khống chế tay lái nữa Nhưng Diệp Như Hề cũng không còn vẻ sợ hãi.Dẫm chân ga, đôi tay nhẹ nhàng đặt ở trên tay lái, thân thê cũng không còn căng chặt, mà trở nên thả lỏng.“Với can đảm này của em, có thể gây chuyện rồi chạy trốn hay sao?”Tim Diệp Như Hề run lên, theo bản năng giâm phanh lại.Tạ Trì Thành chốc một tay trên cửa số, mắt cũng không nhìn cô, nhưng Diệp Như Hề lại có ảo giác như bản thân bị nhìn thấu.Anh, còn điều tra ra được cái gì?“Xuống thôi.”Tạ Trì Thành đây cửa xe ra đầu tiên, xuÔng xe.Diệp Như Hề cũng đi theo anh xuống xe, hai chân gân như nhữn ra.“Qua ghế phụ đi.”“Tạ Trì Thành, anh đang muốn làm gì?”“Giúp em khắc phục sợ hãi.”“Cái gì?”“Lên xe.”Diệp Như Hề mím môi, có loại dự cảm không tốt lắm, cô đứng ở tại chỗ, không động đậy.Tạ Trì Thành cười chế nhạo, đuôi mắt còn mang theo ý giêu cợt, “Không lên xe, muôn tự đi bộ trở vê sao?”Không thể nào đi bộ được, nơi này ngay cả một chiếc xe cũng không có, rừng núi hoang vắng, nguy hiểm rất lớn.Diệp Như Hề lại một lần bị ép buộc, leo lên ngồi trên ghế phụ.

Chương 129