Nóng quá, nóng đến mức cảm giác như toàn thân đều đang bị lửa thiêu đốt vậy Diệp Như Hề nghiêng ngả, loạng choạng mở cửa phòng 906 ra, chật vật ngã ngửa trên giường. Bởi vì sự tê liệt của rượu mạnh, đầu óc cô lúc này không còn kịp suy nghĩ được gì nữa, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, tuyệt đối không thể bị những người đó mang đi! Trong bóng đêm, dường như cô còn nghe thấy có tiếng thở nặng nhọc. “Cút đi!” Diệp Như Hề còn chưa kịp tỉnh táo hơn chút đã nghe được tiếng bước chân dồn dập phía ngoài cánh cửa phòng, cô hoảng sợ nói: “Không! Không thể đi ra ngoài được, đừng đuổi tôi đi ra ngoài……” Diệp Như Hề biết một khi bị những đám người lưu manh đó mang đi cô nhất định sẽ không gặp phải chuyện tốt lành gì cả. Cô trực tiếp nhào lên phía trước, túm lấy quần áo người đàn ông kia rồi nói: “Cứu tôi với, cầu xin anh hãy cứu tôi, giúp tôi báo cảnh sát……” “Buông tay. ” “Không, không……” “Cút đi!” Giọng nói của người đàn ông dường như còn mang theo lửa giận đang cố kiềm chế Diệp Như Hề giờ phút…
Chương 863
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn RồiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhNóng quá, nóng đến mức cảm giác như toàn thân đều đang bị lửa thiêu đốt vậy Diệp Như Hề nghiêng ngả, loạng choạng mở cửa phòng 906 ra, chật vật ngã ngửa trên giường. Bởi vì sự tê liệt của rượu mạnh, đầu óc cô lúc này không còn kịp suy nghĩ được gì nữa, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, tuyệt đối không thể bị những người đó mang đi! Trong bóng đêm, dường như cô còn nghe thấy có tiếng thở nặng nhọc. “Cút đi!” Diệp Như Hề còn chưa kịp tỉnh táo hơn chút đã nghe được tiếng bước chân dồn dập phía ngoài cánh cửa phòng, cô hoảng sợ nói: “Không! Không thể đi ra ngoài được, đừng đuổi tôi đi ra ngoài……” Diệp Như Hề biết một khi bị những đám người lưu manh đó mang đi cô nhất định sẽ không gặp phải chuyện tốt lành gì cả. Cô trực tiếp nhào lên phía trước, túm lấy quần áo người đàn ông kia rồi nói: “Cứu tôi với, cầu xin anh hãy cứu tôi, giúp tôi báo cảnh sát……” “Buông tay. ” “Không, không……” “Cút đi!” Giọng nói của người đàn ông dường như còn mang theo lửa giận đang cố kiềm chế Diệp Như Hề giờ phút… Chương 863Rất nhanh, cửa lại bị mở ra.Lần này, Diệp Như Hề đã thay xong quân áo, tỏ ra vô cùng tự nhiên Tạ An cũng cảm thấy cảm giác quen thuộc trong nháy mắt kia đã biến mát.Hai đứa nhỏ rất khách khí gọi một tiếng: “Chào chị ạ, bọn em đặc biệt tới đây để hỏi thăm chị, cảm ơn ân cứu mạng của chị.”Hai. đứa nhỏ vừa nói, vừa khom lưng cúi mình vái chào.Dáng vẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy, quả thực khiến trái tim Diệp Như Hề như tan ra, hốc mắt cũng âm ướt, hận không thể trực tiếp hung hăng ôm lây hai đứa nhỏ.Nhưng mà, không được.Cô cô kìm nén nỗi xúc động kia, khuôn mặt lộ ra ý cười, nói: “Không cần, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì, các em không cân đặc biệt tới đây thăm.”Nhạc Nhạc ngoan ngoãn nói: “Không được, chị đã cứu em và anh trai thì bọn em nhất định phải cảm tạ! Chị ơi, đây là món quà mà em và anh trai đã chọn, hy vọng chị sẽ thích.”Nói rồi, Nhạc Nhạc đưa món qua vẫn ôm trong lòng ra.Diệp Như: Hề vội vàng nhận lấy, tránh qua một bên, nói: ‘Các em có muôn vào ngôi một chút hay không?”Nhạc Nhạc ngọt ngào đáp: “Được ạ!”Hai đứa nhóc liền vui sướng đi vào.Diệp Như Hề ra bên ngoài xem xét một lát, suýt nữa thì hoảng sợ, toàn bộ hành lang bên ngoài gân như phủ kín vệ sĩ.Số lượng, nhiều hơn bát cứ lần nào trong suy khứ.Diệp. Như Hề nhìn thoáng qua, đám vệ sĩ đều đồng loạt nhìn tiền chằm về phía cô, nhìn tới khi khiến cô rụt rụt CÔ, đóng của lại.“Các em ngồi đây một lát, đi đi rót cho hai đứa chén nước.”Diệp Như Hề vừa định đi đến phòng Xu nhưng lại bị kéo lại, Tạ đÙ) nghiêm trang nói: “Chị ơi, tay chị không tiện hoạt động, vẫn nên để em tự làm đi.”Nói rồi, cậu bé liền chạy tới phòng bếp, rót mây ly nước rồi bê ra.Diệp Như Hề thụ sủng nhược kinh.“Cảm ơn, các em quá khách khí.”Nhạc Nhạc đặt hai tay chỉnh tề lên đầu gồi, ánh mắt nghiêm túc nói: “Chị ơi, tay chị nhất định là rât đau đúng không, em có thể làm chút gì đó không?”Diệp Như Hề nhìn đôi mắt chân thành kia của Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề không có kiềm chế được lại nói: “Chị muốn các em ở cạnh chị.”Những lời này, lại đột ngột thốt ra như thê : Sau khi nói xong, trái tim Diệp Như: Hề đập nhanh vô cùng, gần như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.Không hề hối hận.Cô cũng không thấy hồi hận chút nào.Cô quá mong nhớ, quá nhớ hai đứa nhỏ.Loại cảm giác muốn cần thận tới gần nhựng lại sợ bóp nát chúng, gắt gao khống chê trái tim cô.Ba ngày.Cô nói với bản thân chỉ cần ba ngày là được.Bệnh tình của cô hiện tại đã đi vào ổn định, cô sẽ không làm ra hành động nào quá khích, cô chỉ muôn, muôn nhìn bọn chúng nhiều thêm một chút.
Chương 863
Rất nhanh, cửa lại bị mở ra.
Lần này, Diệp Như Hề đã thay xong quân áo, tỏ ra vô cùng tự nhiên Tạ An cũng cảm thấy cảm giác quen thuộc trong nháy mắt kia đã biến mát.
Hai đứa nhỏ rất khách khí gọi một tiếng: “Chào chị ạ, bọn em đặc biệt tới đây để hỏi thăm chị, cảm ơn ân cứu mạng của chị.”
Hai. đứa nhỏ vừa nói, vừa khom lưng cúi mình vái chào.
Dáng vẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy, quả thực khiến trái tim Diệp Như Hề như tan ra, hốc mắt cũng âm ướt, hận không thể trực tiếp hung hăng ôm lây hai đứa nhỏ.
Nhưng mà, không được.
Cô cô kìm nén nỗi xúc động kia, khuôn mặt lộ ra ý cười, nói: “Không cần, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì, các em không cân đặc biệt tới đây thăm.”
Nhạc Nhạc ngoan ngoãn nói: “Không được, chị đã cứu em và anh trai thì bọn em nhất định phải cảm tạ! Chị ơi, đây là món quà mà em và anh trai đã chọn, hy vọng chị sẽ thích.”
Nói rồi, Nhạc Nhạc đưa món qua vẫn ôm trong lòng ra.
Diệp Như: Hề vội vàng nhận lấy, tránh qua một bên, nói: ‘Các em có muôn vào ngôi một chút hay không?”
Nhạc Nhạc ngọt ngào đáp: “Được ạ!”
Hai đứa nhóc liền vui sướng đi vào.
Diệp Như Hề ra bên ngoài xem xét một lát, suýt nữa thì hoảng sợ, toàn bộ hành lang bên ngoài gân như phủ kín vệ sĩ.
Số lượng, nhiều hơn bát cứ lần nào trong suy khứ.
Diệp. Như Hề nhìn thoáng qua, đám vệ sĩ đều đồng loạt nhìn tiền chằm về phía cô, nhìn tới khi khiến cô rụt rụt CÔ, đóng của lại.
“Các em ngồi đây một lát, đi đi rót cho hai đứa chén nước.”
Diệp Như Hề vừa định đi đến phòng Xu nhưng lại bị kéo lại, Tạ đÙ) nghiêm trang nói: “Chị ơi, tay chị không tiện hoạt động, vẫn nên để em tự làm đi.”
Nói rồi, cậu bé liền chạy tới phòng bếp, rót mây ly nước rồi bê ra.
Diệp Như Hề thụ sủng nhược kinh.
“Cảm ơn, các em quá khách khí.”
Nhạc Nhạc đặt hai tay chỉnh tề lên đầu gồi, ánh mắt nghiêm túc nói: “Chị ơi, tay chị nhất định là rât đau đúng không, em có thể làm chút gì đó không?”
Diệp Như Hề nhìn đôi mắt chân thành kia của Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề không có kiềm chế được lại nói: “Chị muốn các em ở cạnh chị.”
Những lời này, lại đột ngột thốt ra như thê : Sau khi nói xong, trái tim Diệp Như: Hề đập nhanh vô cùng, gần như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Không hề hối hận.
Cô cũng không thấy hồi hận chút nào.
Cô quá mong nhớ, quá nhớ hai đứa nhỏ.
Loại cảm giác muốn cần thận tới gần nhựng lại sợ bóp nát chúng, gắt gao khống chê trái tim cô.
Ba ngày.
Cô nói với bản thân chỉ cần ba ngày là được.
Bệnh tình của cô hiện tại đã đi vào ổn định, cô sẽ không làm ra hành động nào quá khích, cô chỉ muôn, muôn nhìn bọn chúng nhiều thêm một chút.
Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn RồiTác giả: Ninh HảiTruyện Ngôn TìnhNóng quá, nóng đến mức cảm giác như toàn thân đều đang bị lửa thiêu đốt vậy Diệp Như Hề nghiêng ngả, loạng choạng mở cửa phòng 906 ra, chật vật ngã ngửa trên giường. Bởi vì sự tê liệt của rượu mạnh, đầu óc cô lúc này không còn kịp suy nghĩ được gì nữa, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, tuyệt đối không thể bị những người đó mang đi! Trong bóng đêm, dường như cô còn nghe thấy có tiếng thở nặng nhọc. “Cút đi!” Diệp Như Hề còn chưa kịp tỉnh táo hơn chút đã nghe được tiếng bước chân dồn dập phía ngoài cánh cửa phòng, cô hoảng sợ nói: “Không! Không thể đi ra ngoài được, đừng đuổi tôi đi ra ngoài……” Diệp Như Hề biết một khi bị những đám người lưu manh đó mang đi cô nhất định sẽ không gặp phải chuyện tốt lành gì cả. Cô trực tiếp nhào lên phía trước, túm lấy quần áo người đàn ông kia rồi nói: “Cứu tôi với, cầu xin anh hãy cứu tôi, giúp tôi báo cảnh sát……” “Buông tay. ” “Không, không……” “Cút đi!” Giọng nói của người đàn ông dường như còn mang theo lửa giận đang cố kiềm chế Diệp Như Hề giờ phút… Chương 863Rất nhanh, cửa lại bị mở ra.Lần này, Diệp Như Hề đã thay xong quân áo, tỏ ra vô cùng tự nhiên Tạ An cũng cảm thấy cảm giác quen thuộc trong nháy mắt kia đã biến mát.Hai đứa nhỏ rất khách khí gọi một tiếng: “Chào chị ạ, bọn em đặc biệt tới đây để hỏi thăm chị, cảm ơn ân cứu mạng của chị.”Hai. đứa nhỏ vừa nói, vừa khom lưng cúi mình vái chào.Dáng vẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy, quả thực khiến trái tim Diệp Như Hề như tan ra, hốc mắt cũng âm ướt, hận không thể trực tiếp hung hăng ôm lây hai đứa nhỏ.Nhưng mà, không được.Cô cô kìm nén nỗi xúc động kia, khuôn mặt lộ ra ý cười, nói: “Không cần, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì, các em không cân đặc biệt tới đây thăm.”Nhạc Nhạc ngoan ngoãn nói: “Không được, chị đã cứu em và anh trai thì bọn em nhất định phải cảm tạ! Chị ơi, đây là món quà mà em và anh trai đã chọn, hy vọng chị sẽ thích.”Nói rồi, Nhạc Nhạc đưa món qua vẫn ôm trong lòng ra.Diệp Như: Hề vội vàng nhận lấy, tránh qua một bên, nói: ‘Các em có muôn vào ngôi một chút hay không?”Nhạc Nhạc ngọt ngào đáp: “Được ạ!”Hai đứa nhóc liền vui sướng đi vào.Diệp Như Hề ra bên ngoài xem xét một lát, suýt nữa thì hoảng sợ, toàn bộ hành lang bên ngoài gân như phủ kín vệ sĩ.Số lượng, nhiều hơn bát cứ lần nào trong suy khứ.Diệp. Như Hề nhìn thoáng qua, đám vệ sĩ đều đồng loạt nhìn tiền chằm về phía cô, nhìn tới khi khiến cô rụt rụt CÔ, đóng của lại.“Các em ngồi đây một lát, đi đi rót cho hai đứa chén nước.”Diệp Như Hề vừa định đi đến phòng Xu nhưng lại bị kéo lại, Tạ đÙ) nghiêm trang nói: “Chị ơi, tay chị không tiện hoạt động, vẫn nên để em tự làm đi.”Nói rồi, cậu bé liền chạy tới phòng bếp, rót mây ly nước rồi bê ra.Diệp Như Hề thụ sủng nhược kinh.“Cảm ơn, các em quá khách khí.”Nhạc Nhạc đặt hai tay chỉnh tề lên đầu gồi, ánh mắt nghiêm túc nói: “Chị ơi, tay chị nhất định là rât đau đúng không, em có thể làm chút gì đó không?”Diệp Như Hề nhìn đôi mắt chân thành kia của Nhạc Nhạc, Diệp Như Hề không có kiềm chế được lại nói: “Chị muốn các em ở cạnh chị.”Những lời này, lại đột ngột thốt ra như thê : Sau khi nói xong, trái tim Diệp Như: Hề đập nhanh vô cùng, gần như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.Không hề hối hận.Cô cũng không thấy hồi hận chút nào.Cô quá mong nhớ, quá nhớ hai đứa nhỏ.Loại cảm giác muốn cần thận tới gần nhựng lại sợ bóp nát chúng, gắt gao khống chê trái tim cô.Ba ngày.Cô nói với bản thân chỉ cần ba ngày là được.Bệnh tình của cô hiện tại đã đi vào ổn định, cô sẽ không làm ra hành động nào quá khích, cô chỉ muôn, muôn nhìn bọn chúng nhiều thêm một chút.