Trịnh Sảng chậm rãi bước vào hội trường được trang trí xa hoa, cô cảm thấy trái tim mình như bị xé rách, bị những chữ hỉ đỏ rực kia hung hăng giẫm đạp, đau như chết đi. Nhà họ Trương giàu có bậc nhất ở thành phố B, đương nhiên đám cưới này được tổ chức không nhỏ, cũng có rất nhiều người nổi tiếng đến dự. Bọn họ đều là những nhân vật cao quý, có tầm cỡ, cử chỉ vô cùng ôn nhu, tao nhã, bước đi chậm rãi, nhẹ nhàng, khoé môi cười nhẹ, mỗi động tác đều với cùng tự nhiên, tựa bẩm sinh. Áo sơ mi trắng, rộng, cách điệu cá tính, quần jean rách vaie Trịnh Sảng đứng giữa đám người kia, nhìn cô tựa như một sinh vật lạ. Khiến cho không ít người phải liếc mắt nhìn, cô gái trước mắt họ thực xinh đẹp, tựa như một tiên nữ. Làn da ngọc ngà trắng nõn dưới ánh mặt trời ấm áp loé lên nhũng tia sáng lấp lánh, đôi mắt to tròn trong xanh như nước mùa thu, đôi mài thanh tú, sắc sảo như núi mùa xuân, đôi môi không điểm mà hồng. Tất cất tạo nên một sự hài hoà khó tả. Cô tựa một thiên sứ giáng trần, lẳng lặng…
Chương 12: Vẫn còn nhớ
Bà Xã Ngoan, Anh Thương Nào!Tác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrịnh Sảng chậm rãi bước vào hội trường được trang trí xa hoa, cô cảm thấy trái tim mình như bị xé rách, bị những chữ hỉ đỏ rực kia hung hăng giẫm đạp, đau như chết đi. Nhà họ Trương giàu có bậc nhất ở thành phố B, đương nhiên đám cưới này được tổ chức không nhỏ, cũng có rất nhiều người nổi tiếng đến dự. Bọn họ đều là những nhân vật cao quý, có tầm cỡ, cử chỉ vô cùng ôn nhu, tao nhã, bước đi chậm rãi, nhẹ nhàng, khoé môi cười nhẹ, mỗi động tác đều với cùng tự nhiên, tựa bẩm sinh. Áo sơ mi trắng, rộng, cách điệu cá tính, quần jean rách vaie Trịnh Sảng đứng giữa đám người kia, nhìn cô tựa như một sinh vật lạ. Khiến cho không ít người phải liếc mắt nhìn, cô gái trước mắt họ thực xinh đẹp, tựa như một tiên nữ. Làn da ngọc ngà trắng nõn dưới ánh mặt trời ấm áp loé lên nhũng tia sáng lấp lánh, đôi mắt to tròn trong xanh như nước mùa thu, đôi mài thanh tú, sắc sảo như núi mùa xuân, đôi môi không điểm mà hồng. Tất cất tạo nên một sự hài hoà khó tả. Cô tựa một thiên sứ giáng trần, lẳng lặng… Lúc Dương Dương cùng Trịnh Sảng ra về thì trời đã khuya, anh nắm tay cô cùng nhau bước lên chiếc Ferrari sang trọng trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.Lúc hai người bước lên xe trùng hợp lại gặp Lý Dịch Phong và Ngô Diệc Phàm, à, thật ra họ gặp nhau trong bữa tiệc lúc nãy, do quen nhau từ nhỏ nên bọn họ khá thân."Dương Dương anh không đợi bọn người Lý Dịch Phong hả?"Thấy anh vừa lên xe liền nhanh chóng đóng cửa, Trịnh Sảng nhíu mày khoa hiểu hỏi"Không, phiền chết đi được, không biết sao bọn "cô hồn" đó lại mò được tới đây nữa"Dương Dương bộ dạng chán ghét nóiTức chết anh mà, lúc nãy định cùng Bà xã đại nhân ôn lại chuyện cũ không ngờ lại bị đám kì đà đó cản mũi, hừ, giờ còn định đi nhờ xe anh hả, mơ điDứt lời Dương Dương lên ga, chiếc xe phóng như bay về phía trước.Trong tích tắc Trịnh Sảng đã trước trung cư "Thiên Hương""Anh về đi, ngủ ngon""Khoan đã"Nói rồi Dương Dương phi như bay khỏi xe, phút chốc đã đứng trước mặt cô"Có chuyện gì""Tặng em"Dương Dương nở nụ cười tươi tắn"Hoa hồng xanh, anh vẫn còn nhớ sao?"Thật không ngờ đã hai năm rồi...."Dương nhiên, bà xã thích hoa gì anh đương nhiên sẽ nhớ""Cảm ơn anh"Hốc mắt Trịnh Sảng thoáng cay, thật không ngờ, đã lâu như vậy mà anh vẫn còn nhớ, cô còn tưởng anh đã nhanh chóng ném cô ra khỏi cuộc đời của mình rồi chứ...."Cô gái ngốc, như vậy đã khóc rồi"Dương Dương dịu dàng xoa đầu cô"Không có, chỉ là cảm thấy anh phun phí quá thôi"Cái này cô nói thật a, hoa hồng xanh là một loại hoa vô cùng quý hiếm, hoàn toàn không có bán ở đây a, giá cũng lên tới 3,4 vạn một bó."Thôi anh về đi"Nói rồi cô quay lưng đi thẳng về phía trước không muốn cho anh nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình lúc này"Khoan đã""Chuyện gì"Giọng cô có chút nghẹn ngào"Bà xã, em cũng thừa bước rồi đó, anh vừa đến thành phố B, Hihi không có chỗ ở"Dương Dương kéo áo cô, tựa như một con mèo nhỏ"Không được"Cô dứt khoát trả lời"Tại sao lại không được?"Dương Dương giương đôi mắt khó hiểu nhìn cô
Lúc Dương Dương cùng Trịnh Sảng ra về thì trời đã khuya, anh nắm tay cô cùng nhau bước lên chiếc Ferrari sang trọng trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.
Lúc hai người bước lên xe trùng hợp lại gặp Lý Dịch Phong và Ngô Diệc Phàm, à, thật ra họ gặp nhau trong bữa tiệc lúc nãy, do quen nhau từ nhỏ nên bọn họ khá thân.
"Dương Dương anh không đợi bọn người Lý Dịch Phong hả?"
Thấy anh vừa lên xe liền nhanh chóng đóng cửa, Trịnh Sảng nhíu mày khoa hiểu hỏi
"Không, phiền chết đi được, không biết sao bọn "cô hồn" đó lại mò được tới đây nữa"
Dương Dương bộ dạng chán ghét nói
Tức chết anh mà, lúc nãy định cùng Bà xã đại nhân ôn lại chuyện cũ không ngờ lại bị đám kì đà đó cản mũi, hừ, giờ còn định đi nhờ xe anh hả, mơ đi
Dứt lời Dương Dương lên ga, chiếc xe phóng như bay về phía trước.
Trong tích tắc Trịnh Sảng đã trước trung cư "Thiên Hương"
"Anh về đi, ngủ ngon"
"Khoan đã"
Nói rồi Dương Dương phi như bay khỏi xe, phút chốc đã đứng trước mặt cô
"Có chuyện gì"
"Tặng em"
Dương Dương nở nụ cười tươi tắn
"Hoa hồng xanh, anh vẫn còn nhớ sao?"
Thật không ngờ đã hai năm rồi....
"Dương nhiên, bà xã thích hoa gì anh đương nhiên sẽ nhớ"
"Cảm ơn anh"
Hốc mắt Trịnh Sảng thoáng cay, thật không ngờ, đã lâu như vậy mà anh vẫn còn nhớ, cô còn tưởng anh đã nhanh chóng ném cô ra khỏi cuộc đời của mình rồi chứ....
"Cô gái ngốc, như vậy đã khóc rồi"
Dương Dương dịu dàng xoa đầu cô
"Không có, chỉ là cảm thấy anh phun phí quá thôi"
Cái này cô nói thật a, hoa hồng xanh là một loại hoa vô cùng quý hiếm, hoàn toàn không có bán ở đây a, giá cũng lên tới 3,4 vạn một bó.
"Thôi anh về đi"
Nói rồi cô quay lưng đi thẳng về phía trước không muốn cho anh nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình lúc này
"Khoan đã"
"Chuyện gì"
Giọng cô có chút nghẹn ngào
"Bà xã, em cũng thừa bước rồi đó, anh vừa đến thành phố B, Hihi không có chỗ ở"
Dương Dương kéo áo cô, tựa như một con mèo nhỏ
"Không được"
Cô dứt khoát trả lời
"Tại sao lại không được?"
Dương Dương giương đôi mắt khó hiểu nhìn cô
Bà Xã Ngoan, Anh Thương Nào!Tác giả: Dương VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrịnh Sảng chậm rãi bước vào hội trường được trang trí xa hoa, cô cảm thấy trái tim mình như bị xé rách, bị những chữ hỉ đỏ rực kia hung hăng giẫm đạp, đau như chết đi. Nhà họ Trương giàu có bậc nhất ở thành phố B, đương nhiên đám cưới này được tổ chức không nhỏ, cũng có rất nhiều người nổi tiếng đến dự. Bọn họ đều là những nhân vật cao quý, có tầm cỡ, cử chỉ vô cùng ôn nhu, tao nhã, bước đi chậm rãi, nhẹ nhàng, khoé môi cười nhẹ, mỗi động tác đều với cùng tự nhiên, tựa bẩm sinh. Áo sơ mi trắng, rộng, cách điệu cá tính, quần jean rách vaie Trịnh Sảng đứng giữa đám người kia, nhìn cô tựa như một sinh vật lạ. Khiến cho không ít người phải liếc mắt nhìn, cô gái trước mắt họ thực xinh đẹp, tựa như một tiên nữ. Làn da ngọc ngà trắng nõn dưới ánh mặt trời ấm áp loé lên nhũng tia sáng lấp lánh, đôi mắt to tròn trong xanh như nước mùa thu, đôi mài thanh tú, sắc sảo như núi mùa xuân, đôi môi không điểm mà hồng. Tất cất tạo nên một sự hài hoà khó tả. Cô tựa một thiên sứ giáng trần, lẳng lặng… Lúc Dương Dương cùng Trịnh Sảng ra về thì trời đã khuya, anh nắm tay cô cùng nhau bước lên chiếc Ferrari sang trọng trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.Lúc hai người bước lên xe trùng hợp lại gặp Lý Dịch Phong và Ngô Diệc Phàm, à, thật ra họ gặp nhau trong bữa tiệc lúc nãy, do quen nhau từ nhỏ nên bọn họ khá thân."Dương Dương anh không đợi bọn người Lý Dịch Phong hả?"Thấy anh vừa lên xe liền nhanh chóng đóng cửa, Trịnh Sảng nhíu mày khoa hiểu hỏi"Không, phiền chết đi được, không biết sao bọn "cô hồn" đó lại mò được tới đây nữa"Dương Dương bộ dạng chán ghét nóiTức chết anh mà, lúc nãy định cùng Bà xã đại nhân ôn lại chuyện cũ không ngờ lại bị đám kì đà đó cản mũi, hừ, giờ còn định đi nhờ xe anh hả, mơ điDứt lời Dương Dương lên ga, chiếc xe phóng như bay về phía trước.Trong tích tắc Trịnh Sảng đã trước trung cư "Thiên Hương""Anh về đi, ngủ ngon""Khoan đã"Nói rồi Dương Dương phi như bay khỏi xe, phút chốc đã đứng trước mặt cô"Có chuyện gì""Tặng em"Dương Dương nở nụ cười tươi tắn"Hoa hồng xanh, anh vẫn còn nhớ sao?"Thật không ngờ đã hai năm rồi...."Dương nhiên, bà xã thích hoa gì anh đương nhiên sẽ nhớ""Cảm ơn anh"Hốc mắt Trịnh Sảng thoáng cay, thật không ngờ, đã lâu như vậy mà anh vẫn còn nhớ, cô còn tưởng anh đã nhanh chóng ném cô ra khỏi cuộc đời của mình rồi chứ...."Cô gái ngốc, như vậy đã khóc rồi"Dương Dương dịu dàng xoa đầu cô"Không có, chỉ là cảm thấy anh phun phí quá thôi"Cái này cô nói thật a, hoa hồng xanh là một loại hoa vô cùng quý hiếm, hoàn toàn không có bán ở đây a, giá cũng lên tới 3,4 vạn một bó."Thôi anh về đi"Nói rồi cô quay lưng đi thẳng về phía trước không muốn cho anh nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình lúc này"Khoan đã""Chuyện gì"Giọng cô có chút nghẹn ngào"Bà xã, em cũng thừa bước rồi đó, anh vừa đến thành phố B, Hihi không có chỗ ở"Dương Dương kéo áo cô, tựa như một con mèo nhỏ"Không được"Cô dứt khoát trả lời"Tại sao lại không được?"Dương Dương giương đôi mắt khó hiểu nhìn cô