Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 47: 47: Cô Đơn Như Vậy
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hôm nay anh đau lòng cho Giang Ninh Phiến.Nhất định là vì Giang Ninh Phiến có vài phần giống cô ấy nên anh mới đau lòng.Anh thật sự điên rồi.Thật lâu sau, Hạng Chí Viễn đi đến bức tranh trên bức tường, chăm chú nhìn bóng lưng của cô gái nhỏ.Từ từ dựa đầu vào khung tranh, một tay chạm vào khung tranh bằng kính, đầu ngón tay dừng lại tại mái tóc của cô gái nhỏ trong tranh.Một nỗi đau không thể chạm tới nổi lên trong người anh.Giống như cỏ dại trên sa mạc, mọc lên ở vùng đất cằn cỗi...!“Em biết không, nếu như em còn không xuất hiện thì anh sẽ biến người khác thành em đấy”Giọng của anh có chút khàn, không tiếng.Hết lần này đến lần khác coi người khác thành cô ấy, nhưng cô vẫn không chịu xuất hiện, khiến người ta mong chờ đến tuyệt vọng.Vắng vẻ như vậy,Cô đơn như vậy...!Cả người Giang Ninh Phiến vừa bẩn vừa hôi nằm trong phòng giam ba ngày ba đêm, không uống một giọt nước, cũng không ăn một hạt cơm.Đây là hình phạt mà Hạng Chí Viễn dành cho cô.Cuối cùng, trước khi cô sắp chết khát, cô chờ được sự đặc xá của Hạng Chí Viễn.Gần như cô nghĩ rằng mình sẽ thật sự chết ở nơi này.Cái gì mà nhiệm vụ, kẻ thù, ...!Tất cả đều không thể thực hiện được.Không ngờ, cô lại có thể nhìn thấy mặt trời.“Cô Giang.”Người đến đón cô là Tình Tình, với khuôn mặt nhỏ bé đang khóc, còn có ánh mặt thương hại đó.Giang Ninh Phiến cắn răng vịn bức tường đứng lên, ba ngày vừa đói vừa khát, ngay cả đứng dậy cô còn không đứng vững.“Tôi đỡ cô.”Tình Tình vội vàng đến đỡ cô.Giang Ninh Phiến cố chấp đẩy ra, nhưng đi được vài bước thì suýt ngã.Thậm chí hiện tại cô còn không đứng vững bằng một đứa trẻ, từ trước đến nay cô chưa từng yếu đuối như vậy.“Cảm ơn.” Giang Ninh Phiến dựa vào người Tình Tình, đôi môi tái nhợt có chút nứt nẻ, thậm chí nói chuyện cũng rất khó khăn.“Cô Giang, cô không hận tôi sao?” Tình Tình vui vẻ hỏi.Bước chân của Giang Ninh Phiến vô lực, nghe vậy dừng lại, khó khăn nói: “Tôi muốn đi tắm, làm phiền cô bưng một bát cháo đến cho tôi.”Đói cả ba ngày, bây giờ cô chỉ có thể ăn thức ăn lỏng.“Được.”Vào phòng tắm, cởi bỏ chiếc váy bẩn trên người xuống, Giang Ninh Phiến bước vào trong bồn tắm...!Dòng nước ấm bao trùm khắp cơ thể cô, khiến cô trong chốc lát cảm giác như được sống lại.Đây là một bồn tắm rất rộng và rất sâu, có cả chức năng xoa bóp, đôi tay cô bám vào thành bồn mới cố gắng đứng vững.Tình Tình thêm một số loại hương liệu và gói thảo dược vào trong nước, làm cho lớp sương mù bốc lên mang theo mùi hương thuốc thoang thoảng, làm dịu sự khó chịu trong người của cô..
Hôm nay anh đau lòng cho Giang Ninh Phiến.
Nhất định là vì Giang Ninh Phiến có vài phần giống cô ấy nên anh mới đau lòng.
Anh thật sự điên rồi.
Thật lâu sau, Hạng Chí Viễn đi đến bức tranh trên bức tường, chăm chú nhìn bóng lưng của cô gái nhỏ.
Từ từ dựa đầu vào khung tranh, một tay chạm vào khung tranh bằng kính, đầu ngón tay dừng lại tại mái tóc của cô gái nhỏ trong tranh.
Một nỗi đau không thể chạm tới nổi lên trong người anh.
Giống như cỏ dại trên sa mạc, mọc lên ở vùng đất cằn cỗi...!
“Em biết không, nếu như em còn không xuất hiện thì anh sẽ biến người khác thành em đấy”
Giọng của anh có chút khàn, không tiếng.
Hết lần này đến lần khác coi người khác thành cô ấy, nhưng cô vẫn không chịu xuất hiện, khiến người ta mong chờ đến tuyệt vọng.
Vắng vẻ như vậy,
Cô đơn như vậy...!
Cả người Giang Ninh Phiến vừa bẩn vừa hôi nằm trong phòng giam ba ngày ba đêm, không uống một giọt nước, cũng không ăn một hạt cơm.
Đây là hình phạt mà Hạng Chí Viễn dành cho cô.
Cuối cùng, trước khi cô sắp chết khát, cô chờ được sự đặc xá của Hạng Chí Viễn.
Gần như cô nghĩ rằng mình sẽ thật sự chết ở nơi này.
Cái gì mà nhiệm vụ, kẻ thù, ...!Tất cả đều không thể thực hiện được.
Không ngờ, cô lại có thể nhìn thấy mặt trời.
“Cô Giang.”
Người đến đón cô là Tình Tình, với khuôn mặt nhỏ bé đang khóc, còn có ánh mặt thương hại đó.
Giang Ninh Phiến cắn răng vịn bức tường đứng lên, ba ngày vừa đói vừa khát, ngay cả đứng dậy cô còn không đứng vững.
“Tôi đỡ cô.”
Tình Tình vội vàng đến đỡ cô.
Giang Ninh Phiến cố chấp đẩy ra, nhưng đi được vài bước thì suýt ngã.
Thậm chí hiện tại cô còn không đứng vững bằng một đứa trẻ, từ trước đến nay cô chưa từng yếu đuối như vậy.
“Cảm ơn.” Giang Ninh Phiến dựa vào người Tình Tình, đôi môi tái nhợt có chút nứt nẻ, thậm chí nói chuyện cũng rất khó khăn.
“Cô Giang, cô không hận tôi sao?” Tình Tình vui vẻ hỏi.
Bước chân của Giang Ninh Phiến vô lực, nghe vậy dừng lại, khó khăn nói: “Tôi muốn đi tắm, làm phiền cô bưng một bát cháo đến cho tôi.”
Đói cả ba ngày, bây giờ cô chỉ có thể ăn thức ăn lỏng.
“Được.”
Vào phòng tắm, cởi bỏ chiếc váy bẩn trên người xuống, Giang Ninh Phiến bước vào trong bồn tắm...!
Dòng nước ấm bao trùm khắp cơ thể cô, khiến cô trong chốc lát cảm giác như được sống lại.
Đây là một bồn tắm rất rộng và rất sâu, có cả chức năng xoa bóp, đôi tay cô bám vào thành bồn mới cố gắng đứng vững.
Tình Tình thêm một số loại hương liệu và gói thảo dược vào trong nước, làm cho lớp sương mù bốc lên mang theo mùi hương thuốc thoang thoảng, làm dịu sự khó chịu trong người của cô..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hôm nay anh đau lòng cho Giang Ninh Phiến.Nhất định là vì Giang Ninh Phiến có vài phần giống cô ấy nên anh mới đau lòng.Anh thật sự điên rồi.Thật lâu sau, Hạng Chí Viễn đi đến bức tranh trên bức tường, chăm chú nhìn bóng lưng của cô gái nhỏ.Từ từ dựa đầu vào khung tranh, một tay chạm vào khung tranh bằng kính, đầu ngón tay dừng lại tại mái tóc của cô gái nhỏ trong tranh.Một nỗi đau không thể chạm tới nổi lên trong người anh.Giống như cỏ dại trên sa mạc, mọc lên ở vùng đất cằn cỗi...!“Em biết không, nếu như em còn không xuất hiện thì anh sẽ biến người khác thành em đấy”Giọng của anh có chút khàn, không tiếng.Hết lần này đến lần khác coi người khác thành cô ấy, nhưng cô vẫn không chịu xuất hiện, khiến người ta mong chờ đến tuyệt vọng.Vắng vẻ như vậy,Cô đơn như vậy...!Cả người Giang Ninh Phiến vừa bẩn vừa hôi nằm trong phòng giam ba ngày ba đêm, không uống một giọt nước, cũng không ăn một hạt cơm.Đây là hình phạt mà Hạng Chí Viễn dành cho cô.Cuối cùng, trước khi cô sắp chết khát, cô chờ được sự đặc xá của Hạng Chí Viễn.Gần như cô nghĩ rằng mình sẽ thật sự chết ở nơi này.Cái gì mà nhiệm vụ, kẻ thù, ...!Tất cả đều không thể thực hiện được.Không ngờ, cô lại có thể nhìn thấy mặt trời.“Cô Giang.”Người đến đón cô là Tình Tình, với khuôn mặt nhỏ bé đang khóc, còn có ánh mặt thương hại đó.Giang Ninh Phiến cắn răng vịn bức tường đứng lên, ba ngày vừa đói vừa khát, ngay cả đứng dậy cô còn không đứng vững.“Tôi đỡ cô.”Tình Tình vội vàng đến đỡ cô.Giang Ninh Phiến cố chấp đẩy ra, nhưng đi được vài bước thì suýt ngã.Thậm chí hiện tại cô còn không đứng vững bằng một đứa trẻ, từ trước đến nay cô chưa từng yếu đuối như vậy.“Cảm ơn.” Giang Ninh Phiến dựa vào người Tình Tình, đôi môi tái nhợt có chút nứt nẻ, thậm chí nói chuyện cũng rất khó khăn.“Cô Giang, cô không hận tôi sao?” Tình Tình vui vẻ hỏi.Bước chân của Giang Ninh Phiến vô lực, nghe vậy dừng lại, khó khăn nói: “Tôi muốn đi tắm, làm phiền cô bưng một bát cháo đến cho tôi.”Đói cả ba ngày, bây giờ cô chỉ có thể ăn thức ăn lỏng.“Được.”Vào phòng tắm, cởi bỏ chiếc váy bẩn trên người xuống, Giang Ninh Phiến bước vào trong bồn tắm...!Dòng nước ấm bao trùm khắp cơ thể cô, khiến cô trong chốc lát cảm giác như được sống lại.Đây là một bồn tắm rất rộng và rất sâu, có cả chức năng xoa bóp, đôi tay cô bám vào thành bồn mới cố gắng đứng vững.Tình Tình thêm một số loại hương liệu và gói thảo dược vào trong nước, làm cho lớp sương mù bốc lên mang theo mùi hương thuốc thoang thoảng, làm dịu sự khó chịu trong người của cô..