Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 48: 48: “sao Không Phải Là Tôi”
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… "Haiz."Thật may mắn, cô lại sống lại rồi.Khóe miệng Giang Ninh Phiến giật giật tự giễu, đôi môi nứt nẻ vừa động đậy đã đau, nhắc nhở chuyện cô bị giam, bị đói ba ngày.“Bùm”Sự hận thù trong đôi mắt đẹp như sương mù của Giang Ninh Phiến ngày càng mạnh, tay cô hung hăng đập vào mặt nước, nước bắn lên tung tóe, văng lên cả mặt cô.Hạng Chí Viễn, tôi sẽ không tha cho anh.Sẽ có một ngày, anh phải khóc lóc cầu xin Giang Ninh Phiến tôi!“Cạch.”Tiếng mở cửa vang lên từ phía sau.Biết là Tình Tình mang cháo qua đây, Giang Ninh Phiến không quay đầu, ngửi được hương thuốc trong nước, đôi môi nứt nẻ khẽ mở: “Tôi tha thứ cho cô rồi”.Cô không muốn tính toán so đo chuyện bị Tình Tình lừa.Tình Tình chỉ là một người nghe lệnh mà làm, người cô nên hận...!Là Hạng Chí Viễn.“Xin lỗi, tôi nghĩ tôi không cần sự tha thứ của cô.” Một giọng nam lạnh lùng vang lên phía sau lưng cô.Giang Ninh Phiến ngạc nhiên, xoay người trong bồn tắm lớn, vừa sợ vừa hận nhìn người đang đi đến.Hạng Chí Viễn mặc một chiếc quần dài, một cái áo sơ mi màu bạc chỉ cài một nửa cúc áo, lộ ra khuôn ngực lớn gợi cảm!Hiện tại anh đang công khai đồng, giẫm lên bậc thềm lát đá cẩm thạch ở bên cạnh bồn tắm, từ trên cao nhìn xuống cô.Mái tóc dài của cô ướt một nửa, dính sát vào làn da trắng nõn như ngọc, dòng nước chảy xuống xung quanh cơ thể cô, đường cong mê người lúc ẩn lúc hiện trong nước, tản ra lực hấp dẫn vô tận.Yết hầu của Hạng Chí Viễn đã siết chặt lại.“Sao lại là anh?”Giang Ninh Phiền định vùi cơ thể mình vào trong nước, nhưng cô đói đến cực hạn, thực sự không còn chút sức lực nào.“Sao không phải là tôi?”Khuôn mặt của anh trước sau như một, âm u yêu nghiệt, đôi mắt u ám mà kiêu ngạo cụp xuống liếc nhìn cô, trên tay trái đang cầm một cái bát nhỏ.Là cháo.Vẫn còn bốc hơi nóng.“Chuyện nhỏ như việc bưng cháo cũng cần cậu dạng tự mình mang đến sao?” Giang Ninh Phiến cau mày lại.“Chuyện thân mật như đút cháo, sao có thể nhờ người khác làm hộ được.” Hạng Chí Viễn đi đến bên cạnh bồn tắm rồi ngồi xuống.Anh mặc quần dài nhưng lại bỏ đôi chân thẳng tắp vào trong nước.Nước ngấm ướt ống quần anh.“Anh đút cháo ư?” Có phải có nghe lầm rồi không? Trước đây người nhốt cô lại, giam cầm và bỏ đói cô là ai?“Ăn.”.
"Haiz."
Thật may mắn, cô lại sống lại rồi.
Khóe miệng Giang Ninh Phiến giật giật tự giễu, đôi môi nứt nẻ vừa động đậy đã đau, nhắc nhở chuyện cô bị giam, bị đói ba ngày.
“Bùm”
Sự hận thù trong đôi mắt đẹp như sương mù của Giang Ninh Phiến ngày càng mạnh, tay cô hung hăng đập vào mặt nước, nước bắn lên tung tóe, văng lên cả mặt cô.
Hạng Chí Viễn, tôi sẽ không tha cho anh.
Sẽ có một ngày, anh phải khóc lóc cầu xin Giang Ninh Phiến tôi!
“Cạch.”
Tiếng mở cửa vang lên từ phía sau.
Biết là Tình Tình mang cháo qua đây, Giang Ninh Phiến không quay đầu, ngửi được hương thuốc trong nước, đôi môi nứt nẻ khẽ mở: “Tôi tha thứ cho cô rồi”.
Cô không muốn tính toán so đo chuyện bị Tình Tình lừa.
Tình Tình chỉ là một người nghe lệnh mà làm, người cô nên hận...!Là Hạng Chí Viễn.
“Xin lỗi, tôi nghĩ tôi không cần sự tha thứ của cô.” Một giọng nam lạnh lùng vang lên phía sau lưng cô.
Giang Ninh Phiến ngạc nhiên, xoay người trong bồn tắm lớn, vừa sợ vừa hận nhìn người đang đi đến.
Hạng Chí Viễn mặc một chiếc quần dài, một cái áo sơ mi màu bạc chỉ cài một nửa cúc áo, lộ ra khuôn ngực lớn gợi cảm!
Hiện tại anh đang công khai đồng, giẫm lên bậc thềm lát đá cẩm thạch ở bên cạnh bồn tắm, từ trên cao nhìn xuống cô.
Mái tóc dài của cô ướt một nửa, dính sát vào làn da trắng nõn như ngọc, dòng nước chảy xuống xung quanh cơ thể cô, đường cong mê người lúc ẩn lúc hiện trong nước, tản ra lực hấp dẫn vô tận.
Yết hầu của Hạng Chí Viễn đã siết chặt lại.
“Sao lại là anh?”
Giang Ninh Phiền định vùi cơ thể mình vào trong nước, nhưng cô đói đến cực hạn, thực sự không còn chút sức lực nào.
“Sao không phải là tôi?”
Khuôn mặt của anh trước sau như một, âm u yêu nghiệt, đôi mắt u ám mà kiêu ngạo cụp xuống liếc nhìn cô, trên tay trái đang cầm một cái bát nhỏ.
Là cháo.
Vẫn còn bốc hơi nóng.
“Chuyện nhỏ như việc bưng cháo cũng cần cậu dạng tự mình mang đến sao?” Giang Ninh Phiến cau mày lại.
“Chuyện thân mật như đút cháo, sao có thể nhờ người khác làm hộ được.” Hạng Chí Viễn đi đến bên cạnh bồn tắm rồi ngồi xuống.
Anh mặc quần dài nhưng lại bỏ đôi chân thẳng tắp vào trong nước.
Nước ngấm ướt ống quần anh.
“Anh đút cháo ư?” Có phải có nghe lầm rồi không? Trước đây người nhốt cô lại, giam cầm và bỏ đói cô là ai?
“Ăn.”.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… "Haiz."Thật may mắn, cô lại sống lại rồi.Khóe miệng Giang Ninh Phiến giật giật tự giễu, đôi môi nứt nẻ vừa động đậy đã đau, nhắc nhở chuyện cô bị giam, bị đói ba ngày.“Bùm”Sự hận thù trong đôi mắt đẹp như sương mù của Giang Ninh Phiến ngày càng mạnh, tay cô hung hăng đập vào mặt nước, nước bắn lên tung tóe, văng lên cả mặt cô.Hạng Chí Viễn, tôi sẽ không tha cho anh.Sẽ có một ngày, anh phải khóc lóc cầu xin Giang Ninh Phiến tôi!“Cạch.”Tiếng mở cửa vang lên từ phía sau.Biết là Tình Tình mang cháo qua đây, Giang Ninh Phiến không quay đầu, ngửi được hương thuốc trong nước, đôi môi nứt nẻ khẽ mở: “Tôi tha thứ cho cô rồi”.Cô không muốn tính toán so đo chuyện bị Tình Tình lừa.Tình Tình chỉ là một người nghe lệnh mà làm, người cô nên hận...!Là Hạng Chí Viễn.“Xin lỗi, tôi nghĩ tôi không cần sự tha thứ của cô.” Một giọng nam lạnh lùng vang lên phía sau lưng cô.Giang Ninh Phiến ngạc nhiên, xoay người trong bồn tắm lớn, vừa sợ vừa hận nhìn người đang đi đến.Hạng Chí Viễn mặc một chiếc quần dài, một cái áo sơ mi màu bạc chỉ cài một nửa cúc áo, lộ ra khuôn ngực lớn gợi cảm!Hiện tại anh đang công khai đồng, giẫm lên bậc thềm lát đá cẩm thạch ở bên cạnh bồn tắm, từ trên cao nhìn xuống cô.Mái tóc dài của cô ướt một nửa, dính sát vào làn da trắng nõn như ngọc, dòng nước chảy xuống xung quanh cơ thể cô, đường cong mê người lúc ẩn lúc hiện trong nước, tản ra lực hấp dẫn vô tận.Yết hầu của Hạng Chí Viễn đã siết chặt lại.“Sao lại là anh?”Giang Ninh Phiền định vùi cơ thể mình vào trong nước, nhưng cô đói đến cực hạn, thực sự không còn chút sức lực nào.“Sao không phải là tôi?”Khuôn mặt của anh trước sau như một, âm u yêu nghiệt, đôi mắt u ám mà kiêu ngạo cụp xuống liếc nhìn cô, trên tay trái đang cầm một cái bát nhỏ.Là cháo.Vẫn còn bốc hơi nóng.“Chuyện nhỏ như việc bưng cháo cũng cần cậu dạng tự mình mang đến sao?” Giang Ninh Phiến cau mày lại.“Chuyện thân mật như đút cháo, sao có thể nhờ người khác làm hộ được.” Hạng Chí Viễn đi đến bên cạnh bồn tắm rồi ngồi xuống.Anh mặc quần dài nhưng lại bỏ đôi chân thẳng tắp vào trong nước.Nước ngấm ướt ống quần anh.“Anh đút cháo ư?” Có phải có nghe lầm rồi không? Trước đây người nhốt cô lại, giam cầm và bỏ đói cô là ai?“Ăn.”.