Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 67: 67: “cô Đang Quản Chuyện Của Tôi Ư”
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Đương nhiên không phải”Nếu anh muốn ăn chẳng lẽ cô còn có thể phản kháng sao?Giang Ninh Phiến đi từ từ qua đó, còn chưa đến trước mặt anh, Giang Chí Viễn đột nhiên nhấc chân lên đá về phía cô...!Hết sức tàn nhẫn."Bich."Cô bị đá đến cả người nghiêng ngả lảo đảo, rồi đâm sầm vào pho tượng, cơ thể va đập lên chỗ lồi lõm trên pho tượng, ánh mắt của pho tượng đức cha nhìn cô ngập tràn chua xót, như là đồng tình thương hại cô.Cô đã biết không dễ bỏ qua như vậy mà...!Giang Ninh Phiến đấu đến mức suýt co quắp, chỉ có thể cắn chặt răng, không cho bản thân mình đau đến la lên.“Ai cho cô lá gan đi lung tung khắp nơi?” Nụ cười của Hạng Chí Viễn lạnh đi, đột nhiên cả khuôn mặt như bị phủ đầy mây đen.Một người đàn ông thay đổi sắc mặt thất thường.“Không có, cậu dạng, tôi chỉ đi dạo loanh quanh thôi.” Giang Ninh Phiến ngã ngồi trên mặt đất, yếu ớt nói: “Với lại không phải vừa nãy cậu Hạng rất bận rộn sao?”Những người phụ nữ kia chưa cho anh ăn no à? Có phải là anh “ăn uống” hơi bị nhiều rồi không.“Cô đang quản chuyện của tôi ư?”“Không phải"Cứng đối cứng với Hạng Chí Viễn sẽ không chiếm được bất cứ lợi lộc gì.“Giang Ninh Phiến, tốt nhất là cô nên biết rõ thân phận của cô là gì! Trên người của cô có chỗ nào mà không tiêu tiền của tôi?” Hạng Chí Viễn đứng dậy khỏi ghế, lạnh lùng liếc nhìn cô: “Cho dù tôi ôm người phụ nữ khác, nhưng không được tôi gật đầu, cô cũng không được rời đi nửa bước!”Cô dám không nghe theo lệnh của anh đi khắp nơi? Có phải là cô muốn chạy trốn thoát khỏi anh hay không?Giang Ninh Phiến nhìn anh không biết phải nói gì, anh đúng là kiêu căng ngạo mạn đến mức không thuốc nào cứu được.“Vừa nãy lúc tôi đi anh cũng không phản đối.” Lời nói của cô vẫn rất khiêm tốn.Hạng Chí Viễn khựng lại, vẻ mặt sầm xuống, sau đó lạnh lùng nói: “Tôi đã nói rồi, tôi không gật đầu, cô không được rời khỏi tôi nửa bước!”“..Biết rồi, sau này tôi sẽ chú ý thưa cậu Hạng.”Giang Ninh Phiến thuận theo lời của anh, cô đứng dậy khỏi mặt đất rồi phủi bụi đất trên làn vảy, để lộ ra vết bầm tím trên đùi.Vết bầm đau đến mức làm cô nhíu mày, nhưng mà vẫn đứng thẳng lưng.Cú đá chân của anh cũng đủ tàn nhẫn..
“Đương nhiên không phải”
Nếu anh muốn ăn chẳng lẽ cô còn có thể phản kháng sao?
Giang Ninh Phiến đi từ từ qua đó, còn chưa đến trước mặt anh, Giang Chí Viễn đột nhiên nhấc chân lên đá về phía cô...!
Hết sức tàn nhẫn.
"Bich."
Cô bị đá đến cả người nghiêng ngả lảo đảo, rồi đâm sầm vào pho tượng, cơ thể va đập lên chỗ lồi lõm trên pho tượng, ánh mắt của pho tượng đức cha nhìn cô ngập tràn chua xót, như là đồng tình thương hại cô.
Cô đã biết không dễ bỏ qua như vậy mà...!
Giang Ninh Phiến đấu đến mức suýt co quắp, chỉ có thể cắn chặt răng, không cho bản thân mình đau đến la lên.
“Ai cho cô lá gan đi lung tung khắp nơi?” Nụ cười của Hạng Chí Viễn lạnh đi, đột nhiên cả khuôn mặt như bị phủ đầy mây đen.
Một người đàn ông thay đổi sắc mặt thất thường.
“Không có, cậu dạng, tôi chỉ đi dạo loanh quanh thôi.” Giang Ninh Phiến ngã ngồi trên mặt đất, yếu ớt nói: “Với lại không phải vừa nãy cậu Hạng rất bận rộn sao?”
Những người phụ nữ kia chưa cho anh ăn no à? Có phải là anh “ăn uống” hơi bị nhiều rồi không.
“Cô đang quản chuyện của tôi ư?”
“Không phải"
Cứng đối cứng với Hạng Chí Viễn sẽ không chiếm được bất cứ lợi lộc gì.
“Giang Ninh Phiến, tốt nhất là cô nên biết rõ thân phận của cô là gì! Trên người của cô có chỗ nào mà không tiêu tiền của tôi?” Hạng Chí Viễn đứng dậy khỏi ghế, lạnh lùng liếc nhìn cô: “Cho dù tôi ôm người phụ nữ khác, nhưng không được tôi gật đầu, cô cũng không được rời đi nửa bước!”
Cô dám không nghe theo lệnh của anh đi khắp nơi? Có phải là cô muốn chạy trốn thoát khỏi anh hay không?
Giang Ninh Phiến nhìn anh không biết phải nói gì, anh đúng là kiêu căng ngạo mạn đến mức không thuốc nào cứu được.
“Vừa nãy lúc tôi đi anh cũng không phản đối.” Lời nói của cô vẫn rất khiêm tốn.
Hạng Chí Viễn khựng lại, vẻ mặt sầm xuống, sau đó lạnh lùng nói: “Tôi đã nói rồi, tôi không gật đầu, cô không được rời khỏi tôi nửa bước!”
“..
Biết rồi, sau này tôi sẽ chú ý thưa cậu Hạng.”
Giang Ninh Phiến thuận theo lời của anh, cô đứng dậy khỏi mặt đất rồi phủi bụi đất trên làn vảy, để lộ ra vết bầm tím trên đùi.
Vết bầm đau đến mức làm cô nhíu mày, nhưng mà vẫn đứng thẳng lưng.
Cú đá chân của anh cũng đủ tàn nhẫn..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Đương nhiên không phải”Nếu anh muốn ăn chẳng lẽ cô còn có thể phản kháng sao?Giang Ninh Phiến đi từ từ qua đó, còn chưa đến trước mặt anh, Giang Chí Viễn đột nhiên nhấc chân lên đá về phía cô...!Hết sức tàn nhẫn."Bich."Cô bị đá đến cả người nghiêng ngả lảo đảo, rồi đâm sầm vào pho tượng, cơ thể va đập lên chỗ lồi lõm trên pho tượng, ánh mắt của pho tượng đức cha nhìn cô ngập tràn chua xót, như là đồng tình thương hại cô.Cô đã biết không dễ bỏ qua như vậy mà...!Giang Ninh Phiến đấu đến mức suýt co quắp, chỉ có thể cắn chặt răng, không cho bản thân mình đau đến la lên.“Ai cho cô lá gan đi lung tung khắp nơi?” Nụ cười của Hạng Chí Viễn lạnh đi, đột nhiên cả khuôn mặt như bị phủ đầy mây đen.Một người đàn ông thay đổi sắc mặt thất thường.“Không có, cậu dạng, tôi chỉ đi dạo loanh quanh thôi.” Giang Ninh Phiến ngã ngồi trên mặt đất, yếu ớt nói: “Với lại không phải vừa nãy cậu Hạng rất bận rộn sao?”Những người phụ nữ kia chưa cho anh ăn no à? Có phải là anh “ăn uống” hơi bị nhiều rồi không.“Cô đang quản chuyện của tôi ư?”“Không phải"Cứng đối cứng với Hạng Chí Viễn sẽ không chiếm được bất cứ lợi lộc gì.“Giang Ninh Phiến, tốt nhất là cô nên biết rõ thân phận của cô là gì! Trên người của cô có chỗ nào mà không tiêu tiền của tôi?” Hạng Chí Viễn đứng dậy khỏi ghế, lạnh lùng liếc nhìn cô: “Cho dù tôi ôm người phụ nữ khác, nhưng không được tôi gật đầu, cô cũng không được rời đi nửa bước!”Cô dám không nghe theo lệnh của anh đi khắp nơi? Có phải là cô muốn chạy trốn thoát khỏi anh hay không?Giang Ninh Phiến nhìn anh không biết phải nói gì, anh đúng là kiêu căng ngạo mạn đến mức không thuốc nào cứu được.“Vừa nãy lúc tôi đi anh cũng không phản đối.” Lời nói của cô vẫn rất khiêm tốn.Hạng Chí Viễn khựng lại, vẻ mặt sầm xuống, sau đó lạnh lùng nói: “Tôi đã nói rồi, tôi không gật đầu, cô không được rời khỏi tôi nửa bước!”“..Biết rồi, sau này tôi sẽ chú ý thưa cậu Hạng.”Giang Ninh Phiến thuận theo lời của anh, cô đứng dậy khỏi mặt đất rồi phủi bụi đất trên làn vảy, để lộ ra vết bầm tím trên đùi.Vết bầm đau đến mức làm cô nhíu mày, nhưng mà vẫn đứng thẳng lưng.Cú đá chân của anh cũng đủ tàn nhẫn..