Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 68: 68: “giả Vờ Đáng Thương”
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hạng Chí Viễn thuận tiện liếc nhìn cô, hơi thở đông cứng lại.Trên đầu gối cô có một vết bầm thật lớn, cực kỳ chói mắt.Đáng đời.“Đi về!” Hạng Chí Viễn không thèm liếc nhìn cô, nhanh chóng rời đi.Giang Ninh Phiến cắn môi, hôm nay Hạng Chí Viễn nổi giận như vậy, sau này cô có thể đoán được cuộc sống của mình sẽ khó càng thêm khó.Đáng chết.Sau này có phải làm sao đây?“Cậu Hạng, mời lên xe.”Tài xế ân cần mở cửa xe, Hạng Chí Viễn lạnh lùng ngồi vào trong, liếc mắt nhìn bóng dáng Giang Ninh Phiển đang đi từ phía xa đến, vẻ mặt rất khó coi.Cô đi đứng khập khiễng, tay ấn chỗ đau trên đùi, tư thế đi không thẳng hàng.Ánh mặt trời chiếu lên cơ thể hơi nghiêng của cô, rọi lên khuôn mặt trắng bệch đáng thương của cô.Dường như Cô Minh Thành muốn đi lên đỡ cô, nhưng lại bị cô từ chối.Một mình cô kiên cường từ từ bước về phía trước, dường như đang cố chấp với một điều gì đó.Hạng Chí Viễn nhìn thẳng mặt cô rồi dùng sức kéo cổ áo, cố gắng tháo hết nút áo bên trên ra, nhưng có làm sao cũng không xả được cơn giận trong ngực, anh như một con sư tử tức giận, chỉ thiếu xù lông mà thôi.Anh cũng không biết mình đang bị làm sao nữa.Không nhìn thấy Giang Ninh Phiến sẽ nổi giận, nhưng khi thấy cô rồi sẽ buồn bực, dường như cả người đều khó chịu.Giang Ninh Phiến còn đang cố chấp một mình đi về bên này, vết bầm tím trên đùi cô trông đặc biệt chướng mắt.cú đá vừa rồi của anh nặng như vậy sao? Ai bảo cô đi lung tung làm gì.“Giả vờ đáng thương”Ánh mắt sáng quắc của Hạng Chí Viễn nhìn chằm chằm vào cô, đột nhiên bỏ lại một câu với tài xế, rồi sải đôi chân dài xuống xe, đi thẳng về phía Giang Ninh Phiến.Một đám đàn em đứng ở cạnh xe đã chuẩn bị sẵn sàng rời đi.Hạng Chí Viễn lại vung tay bế ngang Giang Ninh Phiến lên, đi thẳng vào bên trong nhà thờ, đôi chân dài sải bước thật to.“Cậu Hạng?” Giang Ninh Phiến khó hiểu.Anh lại bị sao vậy? Tại sao ngày nào cũng nhiều chuyện như thế“Không chờ về nhà được nữa.” Bước chân của Hạng Chí Viễn thật sự rất lớn, ôm cô không tốn chút sức lực nào, rũ mắt chăm chú nhìn mặt cô, ánh mắt trầm xuống: “Hiện tại tôi muốn cô."Từng chữ đều hư hỏng đến tận xương.Giang Ninh Phiến có hơi hóa đá.Quả nhiên lúc nào anh cũng có thể **** ***** lên não....
Hạng Chí Viễn thuận tiện liếc nhìn cô, hơi thở đông cứng lại.
Trên đầu gối cô có một vết bầm thật lớn, cực kỳ chói mắt.
Đáng đời.
“Đi về!” Hạng Chí Viễn không thèm liếc nhìn cô, nhanh chóng rời đi.
Giang Ninh Phiến cắn môi, hôm nay Hạng Chí Viễn nổi giận như vậy, sau này cô có thể đoán được cuộc sống của mình sẽ khó càng thêm khó.
Đáng chết.
Sau này có phải làm sao đây?
“Cậu Hạng, mời lên xe.”
Tài xế ân cần mở cửa xe, Hạng Chí Viễn lạnh lùng ngồi vào trong, liếc mắt nhìn bóng dáng Giang Ninh Phiển đang đi từ phía xa đến, vẻ mặt rất khó coi.
Cô đi đứng khập khiễng, tay ấn chỗ đau trên đùi, tư thế đi không thẳng hàng.
Ánh mặt trời chiếu lên cơ thể hơi nghiêng của cô, rọi lên khuôn mặt trắng bệch đáng thương của cô.
Dường như Cô Minh Thành muốn đi lên đỡ cô, nhưng lại bị cô từ chối.
Một mình cô kiên cường từ từ bước về phía trước, dường như đang cố chấp với một điều gì đó.
Hạng Chí Viễn nhìn thẳng mặt cô rồi dùng sức kéo cổ áo, cố gắng tháo hết nút áo bên trên ra, nhưng có làm sao cũng không xả được cơn giận trong ngực, anh như một con sư tử tức giận, chỉ thiếu xù lông mà thôi.
Anh cũng không biết mình đang bị làm sao nữa.
Không nhìn thấy Giang Ninh Phiến sẽ nổi giận, nhưng khi thấy cô rồi sẽ buồn bực, dường như cả người đều khó chịu.
Giang Ninh Phiến còn đang cố chấp một mình đi về bên này, vết bầm tím trên đùi cô trông đặc biệt chướng mắt.
cú đá vừa rồi của anh nặng như vậy sao? Ai bảo cô đi lung tung làm gì.
“Giả vờ đáng thương”
Ánh mắt sáng quắc của Hạng Chí Viễn nhìn chằm chằm vào cô, đột nhiên bỏ lại một câu với tài xế, rồi sải đôi chân dài xuống xe, đi thẳng về phía Giang Ninh Phiến.
Một đám đàn em đứng ở cạnh xe đã chuẩn bị sẵn sàng rời đi.
Hạng Chí Viễn lại vung tay bế ngang Giang Ninh Phiến lên, đi thẳng vào bên trong nhà thờ, đôi chân dài sải bước thật to.
“Cậu Hạng?” Giang Ninh Phiến khó hiểu.
Anh lại bị sao vậy? Tại sao ngày nào cũng nhiều chuyện như thế
“Không chờ về nhà được nữa.” Bước chân của Hạng Chí Viễn thật sự rất lớn, ôm cô không tốn chút sức lực nào, rũ mắt chăm chú nhìn mặt cô, ánh mắt trầm xuống: “Hiện tại tôi muốn cô."
Từng chữ đều hư hỏng đến tận xương.
Giang Ninh Phiến có hơi hóa đá.
Quả nhiên lúc nào anh cũng có thể **** ***** lên não....
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hạng Chí Viễn thuận tiện liếc nhìn cô, hơi thở đông cứng lại.Trên đầu gối cô có một vết bầm thật lớn, cực kỳ chói mắt.Đáng đời.“Đi về!” Hạng Chí Viễn không thèm liếc nhìn cô, nhanh chóng rời đi.Giang Ninh Phiến cắn môi, hôm nay Hạng Chí Viễn nổi giận như vậy, sau này cô có thể đoán được cuộc sống của mình sẽ khó càng thêm khó.Đáng chết.Sau này có phải làm sao đây?“Cậu Hạng, mời lên xe.”Tài xế ân cần mở cửa xe, Hạng Chí Viễn lạnh lùng ngồi vào trong, liếc mắt nhìn bóng dáng Giang Ninh Phiển đang đi từ phía xa đến, vẻ mặt rất khó coi.Cô đi đứng khập khiễng, tay ấn chỗ đau trên đùi, tư thế đi không thẳng hàng.Ánh mặt trời chiếu lên cơ thể hơi nghiêng của cô, rọi lên khuôn mặt trắng bệch đáng thương của cô.Dường như Cô Minh Thành muốn đi lên đỡ cô, nhưng lại bị cô từ chối.Một mình cô kiên cường từ từ bước về phía trước, dường như đang cố chấp với một điều gì đó.Hạng Chí Viễn nhìn thẳng mặt cô rồi dùng sức kéo cổ áo, cố gắng tháo hết nút áo bên trên ra, nhưng có làm sao cũng không xả được cơn giận trong ngực, anh như một con sư tử tức giận, chỉ thiếu xù lông mà thôi.Anh cũng không biết mình đang bị làm sao nữa.Không nhìn thấy Giang Ninh Phiến sẽ nổi giận, nhưng khi thấy cô rồi sẽ buồn bực, dường như cả người đều khó chịu.Giang Ninh Phiến còn đang cố chấp một mình đi về bên này, vết bầm tím trên đùi cô trông đặc biệt chướng mắt.cú đá vừa rồi của anh nặng như vậy sao? Ai bảo cô đi lung tung làm gì.“Giả vờ đáng thương”Ánh mắt sáng quắc của Hạng Chí Viễn nhìn chằm chằm vào cô, đột nhiên bỏ lại một câu với tài xế, rồi sải đôi chân dài xuống xe, đi thẳng về phía Giang Ninh Phiến.Một đám đàn em đứng ở cạnh xe đã chuẩn bị sẵn sàng rời đi.Hạng Chí Viễn lại vung tay bế ngang Giang Ninh Phiến lên, đi thẳng vào bên trong nhà thờ, đôi chân dài sải bước thật to.“Cậu Hạng?” Giang Ninh Phiến khó hiểu.Anh lại bị sao vậy? Tại sao ngày nào cũng nhiều chuyện như thế“Không chờ về nhà được nữa.” Bước chân của Hạng Chí Viễn thật sự rất lớn, ôm cô không tốn chút sức lực nào, rũ mắt chăm chú nhìn mặt cô, ánh mắt trầm xuống: “Hiện tại tôi muốn cô."Từng chữ đều hư hỏng đến tận xương.Giang Ninh Phiến có hơi hóa đá.Quả nhiên lúc nào anh cũng có thể **** ***** lên não....