Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 70: 70: “giống Như Một Con Mèo Hoang”

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… "Sao nào, bị đá nên tức giận rồi à?" Hạng Chí Viễn cười khúc khích, người phụ nữ thù dai."Không có.""Vậy thì hãy thể hiện cho tôi xem!"Lời nói thì thầm cùng hơi thở đầy d*c v*ng của anh, hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của cô.Bàn tay anh vuốt mái tóc mềm mại của cô, ép cô ngẩng đầu lên, rất nhanh lấp đầy đôi môi của cô, hôn một cách mạnh bạo: "Đừng như con vịt chết, hôn tôi!"Cằm của Giang Ninh Phiến bị anh giữ chặt, chỉ có thể hé môi đón nhận nụ hôn của anh.Đột nhiên khuôn mặt xám xịt của An Thành Dương xuất hiện ở trước mặt cô...!khiến cô không khỏi sinh ra một tia kháng cự.Cô không thể tiếp tục hôn.Cô thực sự không thể tiếp tục hôn.“Còn nói là không giận tôi sao?” Hạng Chí Viễn nhạy cảm cảm nhận được sự phản kháng của cô, lập tức hôn tới tấp lên môi cô, dồn hết tất cả hơi thở của anh vào trong miệng cô.Anh muốn cô hoàn toàn đầu hàng anh.Sau đó một số đàn em bước vào, trải một tấm thảm trên sàn rồi đi ra ngoài đóng cửa lại.Hạng Chí Viễn ôm chặt cô rồi đẩy cô ngã xuống thảm, lớp nhung trắng dài trên thảm xẹt qua làn da của cô, rõ ràng là mềm mại nhưng lại không cảm thấy thoải mái.Người đàn ông kiêu ngạo cướp đoạt đi tất cả của cô, Giang Ninh Phiến nhỏ bé nằm bên dưới cơ thể anh chỉ biết ngoan ngoãn thuận theo anh, thật đáng buồn là cô bị anh ** đến nỗi khiến cô càng ngày càng không kiềm chế được...!Một động tác nhỏ cũng đủ khiến cô hóa thành nước."Um..."Bỗng nhiên cơ thể Hạng Chí Viễn đi vào, Giang Ninh Phiến bị đau, đầu óc trống rỗng, những đầu ngón tay sắt nhọn nắm lấy vai anh cào cấu.“Giống như một con mèo hoang.”Hạng Chí Viễn nhíu mày, lấy tay cô xuống, cúi đầu dùng đầu lưỡi nóng hổi l**m lòng bàn tay mềm mại của cô: “Sau này không được cho tôi nữa."Cô là người phụ nữ đầu tiên dám cho anh.Những người tình khác sợ không khiến anh vừa lòng, buông lời nói nhỏ nhẹ còn không kịp, nhưng cũng chỉ có cô.Cũng chỉ có một mình cô, đã nửa năm rồi anh vẫn không hề cảm thấy chán.Trông cô rất giống Tiêm Tiêm...!Hạng Chí Viễn chợt nghĩ đến, sau đó cúi đầu điên cuồng giữ chặt đôi môi cô, Giang Ninh Phiến chỉ biết nhắm chặt mắt lại tận hưởng nó.Tận hưởng sự điên cuồng của Hạng Chí Viễn.Tận hưởng sự tự tôn của bản thân dần dần biến mất.Tận hưởng tất cả sự khó xử và hận thù....

"Sao nào, bị đá nên tức giận rồi à?" Hạng Chí Viễn cười khúc khích, người phụ nữ thù dai.

"Không có."

"Vậy thì hãy thể hiện cho tôi xem!"

Lời nói thì thầm cùng hơi thở đầy d*c v*ng của anh, hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của cô.

Bàn tay anh vuốt mái tóc mềm mại của cô, ép cô ngẩng đầu lên, rất nhanh lấp đầy đôi môi của cô, hôn một cách mạnh bạo: "Đừng như con vịt chết, hôn tôi!"

Cằm của Giang Ninh Phiến bị anh giữ chặt, chỉ có thể hé môi đón nhận nụ hôn của anh.

Đột nhiên khuôn mặt xám xịt của An Thành Dương xuất hiện ở trước mặt cô...!khiến cô không khỏi sinh ra một tia kháng cự.

Cô không thể tiếp tục hôn.

Cô thực sự không thể tiếp tục hôn.

“Còn nói là không giận tôi sao?” Hạng Chí Viễn nhạy cảm cảm nhận được sự phản kháng của cô, lập tức hôn tới tấp lên môi cô, dồn hết tất cả hơi thở của anh vào trong miệng cô.

Anh muốn cô hoàn toàn đầu hàng anh.

Sau đó một số đàn em bước vào, trải một tấm thảm trên sàn rồi đi ra ngoài đóng cửa lại.

Hạng Chí Viễn ôm chặt cô rồi đẩy cô ngã xuống thảm, lớp nhung trắng dài trên thảm xẹt qua làn da của cô, rõ ràng là mềm mại nhưng lại không cảm thấy thoải mái.

Người đàn ông kiêu ngạo cướp đoạt đi tất cả của cô, Giang Ninh Phiến nhỏ bé nằm bên dưới cơ thể anh chỉ biết ngoan ngoãn thuận theo anh, thật đáng buồn là cô bị anh ** đến nỗi khiến cô càng ngày càng không kiềm chế được...!

Một động tác nhỏ cũng đủ khiến cô hóa thành nước.

"Um..."

Bỗng nhiên cơ thể Hạng Chí Viễn đi vào, Giang Ninh Phiến bị đau, đầu óc trống rỗng, những đầu ngón tay sắt nhọn nắm lấy vai anh cào cấu.

“Giống như một con mèo hoang.”

Hạng Chí Viễn nhíu mày, lấy tay cô xuống, cúi đầu dùng đầu lưỡi nóng hổi l**m lòng bàn tay mềm mại của cô: “Sau này không được cho tôi nữa."

Cô là người phụ nữ đầu tiên dám cho anh.

Những người tình khác sợ không khiến anh vừa lòng, buông lời nói nhỏ nhẹ còn không kịp, nhưng cũng chỉ có cô.

Cũng chỉ có một mình cô, đã nửa năm rồi anh vẫn không hề cảm thấy chán.

Trông cô rất giống Tiêm Tiêm...!

Hạng Chí Viễn chợt nghĩ đến, sau đó cúi đầu điên cuồng giữ chặt đôi môi cô, Giang Ninh Phiến chỉ biết nhắm chặt mắt lại tận hưởng nó.

Tận hưởng sự điên cuồng của Hạng Chí Viễn.

Tận hưởng sự tự tôn của bản thân dần dần biến mất.

Tận hưởng tất cả sự khó xử và hận thù....

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… "Sao nào, bị đá nên tức giận rồi à?" Hạng Chí Viễn cười khúc khích, người phụ nữ thù dai."Không có.""Vậy thì hãy thể hiện cho tôi xem!"Lời nói thì thầm cùng hơi thở đầy d*c v*ng của anh, hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của cô.Bàn tay anh vuốt mái tóc mềm mại của cô, ép cô ngẩng đầu lên, rất nhanh lấp đầy đôi môi của cô, hôn một cách mạnh bạo: "Đừng như con vịt chết, hôn tôi!"Cằm của Giang Ninh Phiến bị anh giữ chặt, chỉ có thể hé môi đón nhận nụ hôn của anh.Đột nhiên khuôn mặt xám xịt của An Thành Dương xuất hiện ở trước mặt cô...!khiến cô không khỏi sinh ra một tia kháng cự.Cô không thể tiếp tục hôn.Cô thực sự không thể tiếp tục hôn.“Còn nói là không giận tôi sao?” Hạng Chí Viễn nhạy cảm cảm nhận được sự phản kháng của cô, lập tức hôn tới tấp lên môi cô, dồn hết tất cả hơi thở của anh vào trong miệng cô.Anh muốn cô hoàn toàn đầu hàng anh.Sau đó một số đàn em bước vào, trải một tấm thảm trên sàn rồi đi ra ngoài đóng cửa lại.Hạng Chí Viễn ôm chặt cô rồi đẩy cô ngã xuống thảm, lớp nhung trắng dài trên thảm xẹt qua làn da của cô, rõ ràng là mềm mại nhưng lại không cảm thấy thoải mái.Người đàn ông kiêu ngạo cướp đoạt đi tất cả của cô, Giang Ninh Phiến nhỏ bé nằm bên dưới cơ thể anh chỉ biết ngoan ngoãn thuận theo anh, thật đáng buồn là cô bị anh ** đến nỗi khiến cô càng ngày càng không kiềm chế được...!Một động tác nhỏ cũng đủ khiến cô hóa thành nước."Um..."Bỗng nhiên cơ thể Hạng Chí Viễn đi vào, Giang Ninh Phiến bị đau, đầu óc trống rỗng, những đầu ngón tay sắt nhọn nắm lấy vai anh cào cấu.“Giống như một con mèo hoang.”Hạng Chí Viễn nhíu mày, lấy tay cô xuống, cúi đầu dùng đầu lưỡi nóng hổi l**m lòng bàn tay mềm mại của cô: “Sau này không được cho tôi nữa."Cô là người phụ nữ đầu tiên dám cho anh.Những người tình khác sợ không khiến anh vừa lòng, buông lời nói nhỏ nhẹ còn không kịp, nhưng cũng chỉ có cô.Cũng chỉ có một mình cô, đã nửa năm rồi anh vẫn không hề cảm thấy chán.Trông cô rất giống Tiêm Tiêm...!Hạng Chí Viễn chợt nghĩ đến, sau đó cúi đầu điên cuồng giữ chặt đôi môi cô, Giang Ninh Phiến chỉ biết nhắm chặt mắt lại tận hưởng nó.Tận hưởng sự điên cuồng của Hạng Chí Viễn.Tận hưởng sự tự tôn của bản thân dần dần biến mất.Tận hưởng tất cả sự khó xử và hận thù....

Chương 70: 70: “giống Như Một Con Mèo Hoang”