Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 71: 71: Gầy Đến Mức Làm Anh Không Vui
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Sau đó Giang Ninh Phiến cầm lấy chiếc váy rách nát nhìn sang Hạng Chí Viễn.Hạng Chí Viễn cởi áo sơ mi trực tiếp khoác lên người cô, ánh mắt anh rất sâu, giọng nói trầm thấp có chút thô bạo: “Mặc vào.”“Vâng.”Giang Ninh Phiến cũng không nghĩ ra cách nào khác, mặc áo sơ mi lên người, cài lại các nút.Lúc bình thường trông Hạng Chí Viễn có vẻ gầy gò, nhưng lại có đôi tay dài và đôi chân dài, chiếc áo sơ mi gần như biến thành áo thụng khi mặc lên người cô, chiếc áo sơ mi đã che mất một nửa đùi và che luôn cả vết bầm.Hồi nãy Hạng Chí Viễn không ngừng đè lên người cô, khiến cô càng thêm đau đớn.“Vẫn là màu trắng nhìn hoài không biết chán”Hạng Chí Viễn nhìn chằm chằm áo sơ mi đen trên người cô rồi không chút suy nghĩ mà nói một câu.Hồi trước anh nhìn những người phụ nữ mặc áo sơ mi lao tới, những gì hiện ra trước mắt anh là cảnh Giang Ninh Phiến chọn quần áo trong phòng vào buổi sáng.Anh cứ vậy mà nghĩ tới ngây người, thậm chí không nhận ra Giang Ninh Phiến đã rời đi.Anh rất ghét việc mình nghĩ đến Giang Ninh Phiến, nhưng anh lại không nhịn được ôm cô.Chiếm được cô, cảm giác ngột ngạt trong lòng anh mới dần dần tiêu tan, giống như đã có được kho báu...!Nhưng nói cho cùng, không phải chỉ là một người phụ nữ hay sao?Có phải anh đã quá coi trọng bản sao này không?Cô quá giống Tiêm Tiêm, cô giống nhất trong những bản sao mà anh đã từng thu thập được, tất nhiên anh sẽ mất hồn vì điều này ...!Hạng Chí Viễn lại một lần nữa tự nói với mình như thế.“...” Giang Ninh Phiến không rõ nhìn anh.“Ăn mặc giống như góa phụ đen.” Hạng Chí Viễn hừ lạnh một tiếng, chiếc áo sơ mi đen khiến cô trông càng gầy.Gầy đến mức làm anh không vui.Giống như anh đã không nuôi cô cho tốt.“..” Giang Ninh Phiến hơi dừng lại, cảm thấy buồn cười: “Anh đang nguyền rủa mình à?”Bây giờ cô đang là người phụ nữ của anh, thế mà lại gọi cô là góa phụ..
Sau đó Giang Ninh Phiến cầm lấy chiếc váy rách nát nhìn sang Hạng Chí Viễn.
Hạng Chí Viễn cởi áo sơ mi trực tiếp khoác lên người cô, ánh mắt anh rất sâu, giọng nói trầm thấp có chút thô bạo: “Mặc vào.”
“Vâng.”
Giang Ninh Phiến cũng không nghĩ ra cách nào khác, mặc áo sơ mi lên người, cài lại các nút.
Lúc bình thường trông Hạng Chí Viễn có vẻ gầy gò, nhưng lại có đôi tay dài và đôi chân dài, chiếc áo sơ mi gần như biến thành áo thụng khi mặc lên người cô, chiếc áo sơ mi đã che mất một nửa đùi và che luôn cả vết bầm.
Hồi nãy Hạng Chí Viễn không ngừng đè lên người cô, khiến cô càng thêm đau đớn.
“Vẫn là màu trắng nhìn hoài không biết chán”
Hạng Chí Viễn nhìn chằm chằm áo sơ mi đen trên người cô rồi không chút suy nghĩ mà nói một câu.
Hồi trước anh nhìn những người phụ nữ mặc áo sơ mi lao tới, những gì hiện ra trước mắt anh là cảnh Giang Ninh Phiến chọn quần áo trong phòng vào buổi sáng.
Anh cứ vậy mà nghĩ tới ngây người, thậm chí không nhận ra Giang Ninh Phiến đã rời đi.
Anh rất ghét việc mình nghĩ đến Giang Ninh Phiến, nhưng anh lại không nhịn được ôm cô.
Chiếm được cô, cảm giác ngột ngạt trong lòng anh mới dần dần tiêu tan, giống như đã có được kho báu...!Nhưng nói cho cùng, không phải chỉ là một người phụ nữ hay sao?
Có phải anh đã quá coi trọng bản sao này không?
Cô quá giống Tiêm Tiêm, cô giống nhất trong những bản sao mà anh đã từng thu thập được, tất nhiên anh sẽ mất hồn vì điều này ...!Hạng Chí Viễn lại một lần nữa tự nói với mình như thế.
“...” Giang Ninh Phiến không rõ nhìn anh.
“Ăn mặc giống như góa phụ đen.” Hạng Chí Viễn hừ lạnh một tiếng, chiếc áo sơ mi đen khiến cô trông càng gầy.
Gầy đến mức làm anh không vui.
Giống như anh đã không nuôi cô cho tốt.
“..” Giang Ninh Phiến hơi dừng lại, cảm thấy buồn cười: “Anh đang nguyền rủa mình à?”
Bây giờ cô đang là người phụ nữ của anh, thế mà lại gọi cô là góa phụ..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Sau đó Giang Ninh Phiến cầm lấy chiếc váy rách nát nhìn sang Hạng Chí Viễn.Hạng Chí Viễn cởi áo sơ mi trực tiếp khoác lên người cô, ánh mắt anh rất sâu, giọng nói trầm thấp có chút thô bạo: “Mặc vào.”“Vâng.”Giang Ninh Phiến cũng không nghĩ ra cách nào khác, mặc áo sơ mi lên người, cài lại các nút.Lúc bình thường trông Hạng Chí Viễn có vẻ gầy gò, nhưng lại có đôi tay dài và đôi chân dài, chiếc áo sơ mi gần như biến thành áo thụng khi mặc lên người cô, chiếc áo sơ mi đã che mất một nửa đùi và che luôn cả vết bầm.Hồi nãy Hạng Chí Viễn không ngừng đè lên người cô, khiến cô càng thêm đau đớn.“Vẫn là màu trắng nhìn hoài không biết chán”Hạng Chí Viễn nhìn chằm chằm áo sơ mi đen trên người cô rồi không chút suy nghĩ mà nói một câu.Hồi trước anh nhìn những người phụ nữ mặc áo sơ mi lao tới, những gì hiện ra trước mắt anh là cảnh Giang Ninh Phiến chọn quần áo trong phòng vào buổi sáng.Anh cứ vậy mà nghĩ tới ngây người, thậm chí không nhận ra Giang Ninh Phiến đã rời đi.Anh rất ghét việc mình nghĩ đến Giang Ninh Phiến, nhưng anh lại không nhịn được ôm cô.Chiếm được cô, cảm giác ngột ngạt trong lòng anh mới dần dần tiêu tan, giống như đã có được kho báu...!Nhưng nói cho cùng, không phải chỉ là một người phụ nữ hay sao?Có phải anh đã quá coi trọng bản sao này không?Cô quá giống Tiêm Tiêm, cô giống nhất trong những bản sao mà anh đã từng thu thập được, tất nhiên anh sẽ mất hồn vì điều này ...!Hạng Chí Viễn lại một lần nữa tự nói với mình như thế.“...” Giang Ninh Phiến không rõ nhìn anh.“Ăn mặc giống như góa phụ đen.” Hạng Chí Viễn hừ lạnh một tiếng, chiếc áo sơ mi đen khiến cô trông càng gầy.Gầy đến mức làm anh không vui.Giống như anh đã không nuôi cô cho tốt.“..” Giang Ninh Phiến hơi dừng lại, cảm thấy buồn cười: “Anh đang nguyền rủa mình à?”Bây giờ cô đang là người phụ nữ của anh, thế mà lại gọi cô là góa phụ..