Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 73: 73: Không Sao Hết
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Cô Giang, vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra một chút, cũng khôngbiết liệu có tổn thương đến xương không.” Tình Tình nói.“Không cần” Giang Ninh Phiến lắc đầu.Hạng Chí Viễn đứng ở một bên uống một hớp nước, trên môi dính một vệt nước bóng loáng càng thêm gợi cảm, giọng nói lạnh lùng rét buốt: “Không tàn phế được đâu.”“Vâng, cậu dạng nói gì cũng đúng”Giang Ninh Phiến giả vờ cười, nhảy từ trên ghế chân cao xuống bằng một chân, nhìn Hạng Chí Viễn rồi đi về phía trước.Hạng Chí Viễn bắt lấy cánh tay cô, kéo cô vào trong lòng, nhìn chằm chằm cô từ trên xuống, lạnh lùng nói: “Đi đâu?”Còn muốn chạy?“Tôi mệt rồi, muốn đi ngủ” Giang Ninh Phiến vừa nhìn cánh tay bị anh nắm chặt vừa nói, trong lòng cảm thấy cực kỳ phản cảm.Chẳng lẽ anh cảm thấy ở nhà tù vững chắc nhà họ Hạng này, cô còn có thể chạy trốn ư?“Không có lệnh của tôi, cô thử bước một bước xem.”“..” Giang Ninh Phiến nhắm mắt lại, chấp nhận số phận mà bước tới dán lên lồng ngực ấm áp của anh: “Có phải cậu Hạng lại muốn rồi không? Vậy tôi cho anh.”Nói xong, tay cô kéo vạt áo trên bả vai xuống, để lộ làn da như ngọc...!Động tác của cô lộ vẻ qua loa lấy lệ, chọc giận anh.Khiến cho khó chịu trong ngực anh tuôn ra, đi khắp cơ thể.Sắc mặt Hạng Chí Viễn tồi xuống, đột nhiên cúi đầu cắn lên vai cô.Giang Ninh Phiến bị đau đến nhíu mày, không nên một tiếng.Không sao hết.Hạng Chí Viễn ngược đãi cô, cô đã quá quen rồi...!Một lúc sau, Hạng Chí Viễn mới từ từ buông ra, nhìn dấu răng rõ ràng trên vai cô, nhìn chăm chú thật lâu.“Cậu Hạng muốn chỗ này à?” Phản ứng của Giang Ninh Phiến thản nhiên, trong mắt không chứa một chút tình cảm gì, đưa tay chuẩn bị kéo váy ra.Dù sao ở trước mặt anh, từ lâu cô đã không còn cái gì gọi là tôn nghiêm..
“Cô Giang, vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra một chút, cũng không
biết liệu có tổn thương đến xương không.” Tình Tình nói.
“Không cần” Giang Ninh Phiến lắc đầu.
Hạng Chí Viễn đứng ở một bên uống một hớp nước, trên môi dính một vệt nước bóng loáng càng thêm gợi cảm, giọng nói lạnh lùng rét buốt: “Không tàn phế được đâu.”
“Vâng, cậu dạng nói gì cũng đúng”
Giang Ninh Phiến giả vờ cười, nhảy từ trên ghế chân cao xuống bằng một chân, nhìn Hạng Chí Viễn rồi đi về phía trước.
Hạng Chí Viễn bắt lấy cánh tay cô, kéo cô vào trong lòng, nhìn chằm chằm cô từ trên xuống, lạnh lùng nói: “Đi đâu?”
Còn muốn chạy?
“Tôi mệt rồi, muốn đi ngủ” Giang Ninh Phiến vừa nhìn cánh tay bị anh nắm chặt vừa nói, trong lòng cảm thấy cực kỳ phản cảm.
Chẳng lẽ anh cảm thấy ở nhà tù vững chắc nhà họ Hạng này, cô còn có thể chạy trốn ư?
“Không có lệnh của tôi, cô thử bước một bước xem.”
“..” Giang Ninh Phiến nhắm mắt lại, chấp nhận số phận mà bước tới dán lên lồng ngực ấm áp của anh: “Có phải cậu Hạng lại muốn rồi không? Vậy tôi cho anh.”
Nói xong, tay cô kéo vạt áo trên bả vai xuống, để lộ làn da như ngọc...!
Động tác của cô lộ vẻ qua loa lấy lệ, chọc giận anh.
Khiến cho khó chịu trong ngực anh tuôn ra, đi khắp cơ thể.
Sắc mặt Hạng Chí Viễn tồi xuống, đột nhiên cúi đầu cắn lên vai cô.
Giang Ninh Phiến bị đau đến nhíu mày, không nên một tiếng.
Không sao hết.
Hạng Chí Viễn ngược đãi cô, cô đã quá quen rồi...!
Một lúc sau, Hạng Chí Viễn mới từ từ buông ra, nhìn dấu răng rõ ràng trên vai cô, nhìn chăm chú thật lâu.
“Cậu Hạng muốn chỗ này à?” Phản ứng của Giang Ninh Phiến thản nhiên, trong mắt không chứa một chút tình cảm gì, đưa tay chuẩn bị kéo váy ra.
Dù sao ở trước mặt anh, từ lâu cô đã không còn cái gì gọi là tôn nghiêm..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Cô Giang, vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra một chút, cũng khôngbiết liệu có tổn thương đến xương không.” Tình Tình nói.“Không cần” Giang Ninh Phiến lắc đầu.Hạng Chí Viễn đứng ở một bên uống một hớp nước, trên môi dính một vệt nước bóng loáng càng thêm gợi cảm, giọng nói lạnh lùng rét buốt: “Không tàn phế được đâu.”“Vâng, cậu dạng nói gì cũng đúng”Giang Ninh Phiến giả vờ cười, nhảy từ trên ghế chân cao xuống bằng một chân, nhìn Hạng Chí Viễn rồi đi về phía trước.Hạng Chí Viễn bắt lấy cánh tay cô, kéo cô vào trong lòng, nhìn chằm chằm cô từ trên xuống, lạnh lùng nói: “Đi đâu?”Còn muốn chạy?“Tôi mệt rồi, muốn đi ngủ” Giang Ninh Phiến vừa nhìn cánh tay bị anh nắm chặt vừa nói, trong lòng cảm thấy cực kỳ phản cảm.Chẳng lẽ anh cảm thấy ở nhà tù vững chắc nhà họ Hạng này, cô còn có thể chạy trốn ư?“Không có lệnh của tôi, cô thử bước một bước xem.”“..” Giang Ninh Phiến nhắm mắt lại, chấp nhận số phận mà bước tới dán lên lồng ngực ấm áp của anh: “Có phải cậu Hạng lại muốn rồi không? Vậy tôi cho anh.”Nói xong, tay cô kéo vạt áo trên bả vai xuống, để lộ làn da như ngọc...!Động tác của cô lộ vẻ qua loa lấy lệ, chọc giận anh.Khiến cho khó chịu trong ngực anh tuôn ra, đi khắp cơ thể.Sắc mặt Hạng Chí Viễn tồi xuống, đột nhiên cúi đầu cắn lên vai cô.Giang Ninh Phiến bị đau đến nhíu mày, không nên một tiếng.Không sao hết.Hạng Chí Viễn ngược đãi cô, cô đã quá quen rồi...!Một lúc sau, Hạng Chí Viễn mới từ từ buông ra, nhìn dấu răng rõ ràng trên vai cô, nhìn chăm chú thật lâu.“Cậu Hạng muốn chỗ này à?” Phản ứng của Giang Ninh Phiến thản nhiên, trong mắt không chứa một chút tình cảm gì, đưa tay chuẩn bị kéo váy ra.Dù sao ở trước mặt anh, từ lâu cô đã không còn cái gì gọi là tôn nghiêm..