Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 72: 72: “có Phải Rất Đau Hay Không”

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Dám nói thêm một câu nữa không?” Hạng Chí Viễn nheo mắt, ngồibên cạnh cô rồi nghiêng đầu, há miệng cắn lên lỗ tai của cô, lại bắt đầu cọ xát cô.Thân thể Giang Ninh Phiến run lên, cô vội vàng nói: “Không dám”“Lần sau còn dám chạy lung tung nữa không?”“Không dám”“Ừm” Lúc này Hạng Chí Viễn mới thỏa mãn buông miệng ra, nhìn chằm chằm vào đường cong tuyệt đẹp từ cổ đến vành tai đỏ bừng, thân thể không khỏi lại căng cứng một lần nữa: “Chết tiệt.”Mới chạm vào thôi đó.h*m m**n của anh trở nên nặng như vậy từ khi nào.Giang Ninh Phiến nghe thấy anh khẽ chửi rủa một tiếng, nhìn anh một cách khó hiểu: “Cậu Hạng?”“Qua đây!”Đột nhiên Hạng Chí Viễn đè cô trở lại trong chăn, hoàn toàn không để ý đến ý kiến của cô, anh bắt đầu một đợt tàn phá mới ...!Trở về nhà họ Hạng.Chiếc đèn pha lê khổng lồ mang phong cách châu Âu làm cho toàn bộ biệt thự trở nên lộng lẫy, thể hiện rõ sự cao quý ở khắp mọi nơi, mỗi chi tiết đều đẹp không tì vết, cực kỳ sạch sẽ.Giang Ninh Phiến ngồi trên chiếc ghế chân cao cạnh tủ rượu quầy bar, Tình Tình lấy một hộp thuốc bôi lên vết bầm tím trên chân cô.“Có phải rất đau hay không?”Tình Tình đồng cảm nhìn cô.“Ừm.Đau càng thêm đau.”Giang Ninh Phiến không phủ nhận, nghiến chặt hàm răng chịu đựng cơn đau khi Tình Tình đụng vào chân cô.lại bị thương thành như vậy.Cầm thú chính là cầm thú, ngựa giống chính là ngựa giống, trong đầu hoàn toàn không có gì khác.Hạng Chí Viễn cầm một ly nước suối từ trên khay của người giúp việc lên, nghe được đoạn đối thoại thì ngừng thở, lạnh lùng trừng Giang Ninh Phiến, cô còn dám trách anh sao? Nếu cô không tự mình chạy lung tung thì sao anh có thể trừng phạt cô đến như vậy.Giang Ninh Phiến bị trừng đến chán nản.Có phải anh cảm thấy đá cô một cái còn chưa đủ hay không? Còn muốn làm điều đó một lần nữa?.

“Dám nói thêm một câu nữa không?” Hạng Chí Viễn nheo mắt, ngồi

bên cạnh cô rồi nghiêng đầu, há miệng cắn lên lỗ tai của cô, lại bắt đầu cọ xát cô.

Thân thể Giang Ninh Phiến run lên, cô vội vàng nói: “Không dám”

“Lần sau còn dám chạy lung tung nữa không?”

“Không dám”

“Ừm” Lúc này Hạng Chí Viễn mới thỏa mãn buông miệng ra, nhìn chằm chằm vào đường cong tuyệt đẹp từ cổ đến vành tai đỏ bừng, thân thể không khỏi lại căng cứng một lần nữa: “Chết tiệt.”

Mới chạm vào thôi đó.

h*m m**n của anh trở nên nặng như vậy từ khi nào.

Giang Ninh Phiến nghe thấy anh khẽ chửi rủa một tiếng, nhìn anh một cách khó hiểu: “Cậu Hạng?”

“Qua đây!”

Đột nhiên Hạng Chí Viễn đè cô trở lại trong chăn, hoàn toàn không để ý đến ý kiến của cô, anh bắt đầu một đợt tàn phá mới ...!

Trở về nhà họ Hạng.

Chiếc đèn pha lê khổng lồ mang phong cách châu Âu làm cho toàn bộ biệt thự trở nên lộng lẫy, thể hiện rõ sự cao quý ở khắp mọi nơi, mỗi chi tiết đều đẹp không tì vết, cực kỳ sạch sẽ.

Giang Ninh Phiến ngồi trên chiếc ghế chân cao cạnh tủ rượu quầy bar, Tình Tình lấy một hộp thuốc bôi lên vết bầm tím trên chân cô.

“Có phải rất đau hay không?”

Tình Tình đồng cảm nhìn cô.

“Ừm.

Đau càng thêm đau.”

Giang Ninh Phiến không phủ nhận, nghiến chặt hàm răng chịu đựng cơn đau khi Tình Tình đụng vào chân cô.

lại bị thương thành như vậy.

Cầm thú chính là cầm thú, ngựa giống chính là ngựa giống, trong đầu hoàn toàn không có gì khác.

Hạng Chí Viễn cầm một ly nước suối từ trên khay của người giúp việc lên, nghe được đoạn đối thoại thì ngừng thở, lạnh lùng trừng Giang Ninh Phiến, cô còn dám trách anh sao? Nếu cô không tự mình chạy lung tung thì sao anh có thể trừng phạt cô đến như vậy.

Giang Ninh Phiến bị trừng đến chán nản.

Có phải anh cảm thấy đá cô một cái còn chưa đủ hay không? Còn muốn làm điều đó một lần nữa?.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Dám nói thêm một câu nữa không?” Hạng Chí Viễn nheo mắt, ngồibên cạnh cô rồi nghiêng đầu, há miệng cắn lên lỗ tai của cô, lại bắt đầu cọ xát cô.Thân thể Giang Ninh Phiến run lên, cô vội vàng nói: “Không dám”“Lần sau còn dám chạy lung tung nữa không?”“Không dám”“Ừm” Lúc này Hạng Chí Viễn mới thỏa mãn buông miệng ra, nhìn chằm chằm vào đường cong tuyệt đẹp từ cổ đến vành tai đỏ bừng, thân thể không khỏi lại căng cứng một lần nữa: “Chết tiệt.”Mới chạm vào thôi đó.h*m m**n của anh trở nên nặng như vậy từ khi nào.Giang Ninh Phiến nghe thấy anh khẽ chửi rủa một tiếng, nhìn anh một cách khó hiểu: “Cậu Hạng?”“Qua đây!”Đột nhiên Hạng Chí Viễn đè cô trở lại trong chăn, hoàn toàn không để ý đến ý kiến của cô, anh bắt đầu một đợt tàn phá mới ...!Trở về nhà họ Hạng.Chiếc đèn pha lê khổng lồ mang phong cách châu Âu làm cho toàn bộ biệt thự trở nên lộng lẫy, thể hiện rõ sự cao quý ở khắp mọi nơi, mỗi chi tiết đều đẹp không tì vết, cực kỳ sạch sẽ.Giang Ninh Phiến ngồi trên chiếc ghế chân cao cạnh tủ rượu quầy bar, Tình Tình lấy một hộp thuốc bôi lên vết bầm tím trên chân cô.“Có phải rất đau hay không?”Tình Tình đồng cảm nhìn cô.“Ừm.Đau càng thêm đau.”Giang Ninh Phiến không phủ nhận, nghiến chặt hàm răng chịu đựng cơn đau khi Tình Tình đụng vào chân cô.lại bị thương thành như vậy.Cầm thú chính là cầm thú, ngựa giống chính là ngựa giống, trong đầu hoàn toàn không có gì khác.Hạng Chí Viễn cầm một ly nước suối từ trên khay của người giúp việc lên, nghe được đoạn đối thoại thì ngừng thở, lạnh lùng trừng Giang Ninh Phiến, cô còn dám trách anh sao? Nếu cô không tự mình chạy lung tung thì sao anh có thể trừng phạt cô đến như vậy.Giang Ninh Phiến bị trừng đến chán nản.Có phải anh cảm thấy đá cô một cái còn chưa đủ hay không? Còn muốn làm điều đó một lần nữa?.

Chương 72: 72: “có Phải Rất Đau Hay Không”