Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 88: 88: Đây Gọi Là Thu Dọn Xong Hành Lý À

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Nghe được giọng nói, Giang Ninh Phiến nhàn nhạt ngước mắt, không có biểu cảm gì đi ra khỏi ánh nắng cửa sổ, đi theo sau Cô Minh Thành ra ngoài từng bước một.Cho đến khi ra ngoài biệt thự, một chiến Lincoln Motorhome thật dài dừng trên bãi đất trống.Nơi xa, là hồ nhân tạo to lớn của nhà họ Hạng, dưới ánh mặt trời sóng nước lấp loáng, đẹp không sao tả xiết."Chị Phiến, tôi đã để người giúp việc thu dọn xong hành lý của chị, có mấy vali." Cô Minh Thành đưa cây gậy trong tay cho Giang Ninh Phiến, khó khăn nói ra miệng: "Còn có cái này, cũng mang đi đi.""Có ý gì?"Ánh mắt quạnh quẽ của Giang Ninh Phiến liếc qua chiếc xe.Đây gọi là thu dọn xong hành lý à?Cô Minh Thành lúng túng sờ tóc, gương mặt khó mà mở miệng, cuối cùng đặc biệt uyển chuyển nói: "Ý của cậu Hạng là...!Muốn chia tay với chị."Chia tay?Giang Ninh Phiến nhớ tới trước đó ở phòng sách Hàng Chí Viễn đã nói, anh nói đừng để anh gặp lại cô...!Vậy mà lời kia không phải nói nhảm.Hạng Chí Viễn muốn đuổi cô đi.Sau khi chơi cơ thể cô nửa năm, bởi vì một tấm kẹp sách gỗ đào, không phân tốt xấu đuổi cô đi.Lúc cô đang ở nhà kiếm tiền, bị Lincoln Motorhome cưỡng ép, trói cô đến máy bay tư nhân, bảo cô giải độc.Không nghĩ tới, hiện tại tiễn cô cút vẫn là chiếc Lincoln Motorhome này...!Trên thế giới còn có chuyện châm chọc hơn như vậy không?"Tôi không đi." Giang Ninh Phiến lạnh lùng nói ra, đáy lòng nồng nặc ý hận.Cô nén giận nhẫn nhục bên cạnh Hạng Chí Viễn nửa năm, dâng lên tôn nghiêm và cơ thể của mình, cuối cùng không những không hoàn thành nhiệm vụ, không báo được thù, lại còn rơi xuống kết quả bị chơi chán.Còn không bằng trực tiếp bảo cô đi chết.Không thể nào.Cô tuyệt đối không thể rời đi nhục nhã và ấm ức như vậy.Hạng Chí Viễn còn chưa trả giá mà anh đáng nhận, lúc trước cô chịu tủi nhục ở trên người anh vẫn còn chưa có “đáp trả” anh!.

Nghe được giọng nói, Giang Ninh Phiến nhàn nhạt ngước mắt, không có biểu cảm gì đi ra khỏi ánh nắng cửa sổ, đi theo sau Cô Minh Thành ra ngoài từng bước một.

Cho đến khi ra ngoài biệt thự, một chiến Lincoln Motorhome thật dài dừng trên bãi đất trống.

Nơi xa, là hồ nhân tạo to lớn của nhà họ Hạng, dưới ánh mặt trời sóng nước lấp loáng, đẹp không sao tả xiết.

"Chị Phiến, tôi đã để người giúp việc thu dọn xong hành lý của chị, có mấy vali." Cô Minh Thành đưa cây gậy trong tay cho Giang Ninh Phiến, khó khăn nói ra miệng: "Còn có cái này, cũng mang đi đi."

"Có ý gì?"

Ánh mắt quạnh quẽ của Giang Ninh Phiến liếc qua chiếc xe.

Đây gọi là thu dọn xong hành lý à?

Cô Minh Thành lúng túng sờ tóc, gương mặt khó mà mở miệng, cuối cùng đặc biệt uyển chuyển nói: "Ý của cậu Hạng là...!Muốn chia tay với chị."

Chia tay?

Giang Ninh Phiến nhớ tới trước đó ở phòng sách Hàng Chí Viễn đã nói, anh nói đừng để anh gặp lại cô...!Vậy mà lời kia không phải nói nhảm.

Hạng Chí Viễn muốn đuổi cô đi.

Sau khi chơi cơ thể cô nửa năm, bởi vì một tấm kẹp sách gỗ đào, không phân tốt xấu đuổi cô đi.

Lúc cô đang ở nhà kiếm tiền, bị Lincoln Motorhome cưỡng ép, trói cô đến máy bay tư nhân, bảo cô giải độc.

Không nghĩ tới, hiện tại tiễn cô cút vẫn là chiếc Lincoln Motorhome này...!

Trên thế giới còn có chuyện châm chọc hơn như vậy không?

"Tôi không đi." Giang Ninh Phiến lạnh lùng nói ra, đáy lòng nồng nặc ý hận.

Cô nén giận nhẫn nhục bên cạnh Hạng Chí Viễn nửa năm, dâng lên tôn nghiêm và cơ thể của mình, cuối cùng không những không hoàn thành nhiệm vụ, không báo được thù, lại còn rơi xuống kết quả bị chơi chán.

Còn không bằng trực tiếp bảo cô đi chết.

Không thể nào.

Cô tuyệt đối không thể rời đi nhục nhã và ấm ức như vậy.

Hạng Chí Viễn còn chưa trả giá mà anh đáng nhận, lúc trước cô chịu tủi nhục ở trên người anh vẫn còn chưa có “đáp trả” anh!.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Nghe được giọng nói, Giang Ninh Phiến nhàn nhạt ngước mắt, không có biểu cảm gì đi ra khỏi ánh nắng cửa sổ, đi theo sau Cô Minh Thành ra ngoài từng bước một.Cho đến khi ra ngoài biệt thự, một chiến Lincoln Motorhome thật dài dừng trên bãi đất trống.Nơi xa, là hồ nhân tạo to lớn của nhà họ Hạng, dưới ánh mặt trời sóng nước lấp loáng, đẹp không sao tả xiết."Chị Phiến, tôi đã để người giúp việc thu dọn xong hành lý của chị, có mấy vali." Cô Minh Thành đưa cây gậy trong tay cho Giang Ninh Phiến, khó khăn nói ra miệng: "Còn có cái này, cũng mang đi đi.""Có ý gì?"Ánh mắt quạnh quẽ của Giang Ninh Phiến liếc qua chiếc xe.Đây gọi là thu dọn xong hành lý à?Cô Minh Thành lúng túng sờ tóc, gương mặt khó mà mở miệng, cuối cùng đặc biệt uyển chuyển nói: "Ý của cậu Hạng là...!Muốn chia tay với chị."Chia tay?Giang Ninh Phiến nhớ tới trước đó ở phòng sách Hàng Chí Viễn đã nói, anh nói đừng để anh gặp lại cô...!Vậy mà lời kia không phải nói nhảm.Hạng Chí Viễn muốn đuổi cô đi.Sau khi chơi cơ thể cô nửa năm, bởi vì một tấm kẹp sách gỗ đào, không phân tốt xấu đuổi cô đi.Lúc cô đang ở nhà kiếm tiền, bị Lincoln Motorhome cưỡng ép, trói cô đến máy bay tư nhân, bảo cô giải độc.Không nghĩ tới, hiện tại tiễn cô cút vẫn là chiếc Lincoln Motorhome này...!Trên thế giới còn có chuyện châm chọc hơn như vậy không?"Tôi không đi." Giang Ninh Phiến lạnh lùng nói ra, đáy lòng nồng nặc ý hận.Cô nén giận nhẫn nhục bên cạnh Hạng Chí Viễn nửa năm, dâng lên tôn nghiêm và cơ thể của mình, cuối cùng không những không hoàn thành nhiệm vụ, không báo được thù, lại còn rơi xuống kết quả bị chơi chán.Còn không bằng trực tiếp bảo cô đi chết.Không thể nào.Cô tuyệt đối không thể rời đi nhục nhã và ấm ức như vậy.Hạng Chí Viễn còn chưa trả giá mà anh đáng nhận, lúc trước cô chịu tủi nhục ở trên người anh vẫn còn chưa có “đáp trả” anh!.

Chương 88: 88: Đây Gọi Là Thu Dọn Xong Hành Lý À