Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 89: 89: Làm Sao Lại Cố Chấp Như Vậy

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô tuyệt đối không thể đi!"Chị Phiến..." Cô Minh Thành coi là Giang Ninh Phiến luyến tiếc cuộc sống bây giờ: "Những thứ cậu dạng cho chị tôi đều đã xếp lên xe rồi, chị nên đi thôi."Những thứ kia đủ cho người cả nhà cô tiêu xài mười đời."Tôi không đi, dẫn tôi đi gặp Hạng Chí Viễn." Giọng nói của Giang Ninh Phiến lạnh như băng, quay người muốn đi vội."Đừng!" Cô Minh Thành vội vàng kéo cô."Tôi muốn đi gặp anh ta.""Chị Phiến, chị đừng như vậy.""Buông ra, hoặc là dẫn tôi đi gặp anh ta, hoặc là hiện tại đùng một phát súng g**t ch*t tôi." Giang Ninh Phiển lạnh lùng hất tay của anh ta ra, khuôn mặt lớn chừng bàn tay đầy mạnh mẽ và cố chấp, ánh mắt cực lạnh.Sự kiên trì của cô làm Cô Minh Thành ngạc nhiên: "Chị Phiến, chị...!không phải là chị yêu cầu Hạng rồi chứ?"Làm sao lại cố chấp như vậy.Trên ban công, một bóng dáng cao to âm u đứng đấy, nghe thấy giọng nói của Cô Minh Thành thì mày kiểm hơi động.Gương mặt yêu nghiệt không có biểu cảm gì, đôi mắt sâu thẳm lại nhìn thẳng vào Giang Ninh Phiến ở trước xe.Cô Minh Thành vừa mới nói xong, ngón tay Hạng Chí Viễn cầm ly cà phê nắm thật chặt.Yêu...!anh?Giang Ninh Phiến không nói nhìn Cô Minh Thành, cô biết sự cố chấp của mình khiến anh ta hiểu lầm, cũng không đoái hoài tới giải thích mà chỉ nói: "Dẫn tôi đi gặp Hạng Chí Viễn.""Tôi ở đây."Chỗ sâu trong rừng rậm truyền tới giọng nói.Giang Ninh Phiến và Cô Minh Thành đồng thời ngẩng đầu, chỉ thấy Hạng Chí Viễn đang đứng trên ban công hình vòm, trên tay bưng một ly cà phê, mắt lạnh từ trên cao nhìn xuống bọn họ.Từ trên cao nhìn xuống.Như quân vương bễ nghễ thiên hạ..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cô tuyệt đối không thể đi!

"Chị Phiến..." Cô Minh Thành coi là Giang Ninh Phiến luyến tiếc cuộc sống bây giờ: "Những thứ cậu dạng cho chị tôi đều đã xếp lên xe rồi, chị nên đi thôi."

Những thứ kia đủ cho người cả nhà cô tiêu xài mười đời.

"Tôi không đi, dẫn tôi đi gặp Hạng Chí Viễn." Giọng nói của Giang Ninh Phiến lạnh như băng, quay người muốn đi vội.

"Đừng!" Cô Minh Thành vội vàng kéo cô.

"Tôi muốn đi gặp anh ta."

"Chị Phiến, chị đừng như vậy."

"Buông ra, hoặc là dẫn tôi đi gặp anh ta, hoặc là hiện tại đùng một phát súng g**t ch*t tôi." Giang Ninh Phiển lạnh lùng hất tay của anh ta ra, khuôn mặt lớn chừng bàn tay đầy mạnh mẽ và cố chấp, ánh mắt cực lạnh.

Sự kiên trì của cô làm Cô Minh Thành ngạc nhiên: "Chị Phiến, chị...!không phải là chị yêu cầu Hạng rồi chứ?"

Làm sao lại cố chấp như vậy.

Trên ban công, một bóng dáng cao to âm u đứng đấy, nghe thấy giọng nói của Cô Minh Thành thì mày kiểm hơi động.

Gương mặt yêu nghiệt không có biểu cảm gì, đôi mắt sâu thẳm lại nhìn thẳng vào Giang Ninh Phiến ở trước xe.

Cô Minh Thành vừa mới nói xong, ngón tay Hạng Chí Viễn cầm ly cà phê nắm thật chặt.

Yêu...!anh?

Giang Ninh Phiến không nói nhìn Cô Minh Thành, cô biết sự cố chấp của mình khiến anh ta hiểu lầm, cũng không đoái hoài tới giải thích mà chỉ nói: "Dẫn tôi đi gặp Hạng Chí Viễn."

"Tôi ở đây."

Chỗ sâu trong rừng rậm truyền tới giọng nói.

Giang Ninh Phiến và Cô Minh Thành đồng thời ngẩng đầu, chỉ thấy Hạng Chí Viễn đang đứng trên ban công hình vòm, trên tay bưng một ly cà phê, mắt lạnh từ trên cao nhìn xuống bọn họ.

Từ trên cao nhìn xuống.

Như quân vương bễ nghễ thiên hạ.

Image removed.

.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô tuyệt đối không thể đi!"Chị Phiến..." Cô Minh Thành coi là Giang Ninh Phiến luyến tiếc cuộc sống bây giờ: "Những thứ cậu dạng cho chị tôi đều đã xếp lên xe rồi, chị nên đi thôi."Những thứ kia đủ cho người cả nhà cô tiêu xài mười đời."Tôi không đi, dẫn tôi đi gặp Hạng Chí Viễn." Giọng nói của Giang Ninh Phiến lạnh như băng, quay người muốn đi vội."Đừng!" Cô Minh Thành vội vàng kéo cô."Tôi muốn đi gặp anh ta.""Chị Phiến, chị đừng như vậy.""Buông ra, hoặc là dẫn tôi đi gặp anh ta, hoặc là hiện tại đùng một phát súng g**t ch*t tôi." Giang Ninh Phiển lạnh lùng hất tay của anh ta ra, khuôn mặt lớn chừng bàn tay đầy mạnh mẽ và cố chấp, ánh mắt cực lạnh.Sự kiên trì của cô làm Cô Minh Thành ngạc nhiên: "Chị Phiến, chị...!không phải là chị yêu cầu Hạng rồi chứ?"Làm sao lại cố chấp như vậy.Trên ban công, một bóng dáng cao to âm u đứng đấy, nghe thấy giọng nói của Cô Minh Thành thì mày kiểm hơi động.Gương mặt yêu nghiệt không có biểu cảm gì, đôi mắt sâu thẳm lại nhìn thẳng vào Giang Ninh Phiến ở trước xe.Cô Minh Thành vừa mới nói xong, ngón tay Hạng Chí Viễn cầm ly cà phê nắm thật chặt.Yêu...!anh?Giang Ninh Phiến không nói nhìn Cô Minh Thành, cô biết sự cố chấp của mình khiến anh ta hiểu lầm, cũng không đoái hoài tới giải thích mà chỉ nói: "Dẫn tôi đi gặp Hạng Chí Viễn.""Tôi ở đây."Chỗ sâu trong rừng rậm truyền tới giọng nói.Giang Ninh Phiến và Cô Minh Thành đồng thời ngẩng đầu, chỉ thấy Hạng Chí Viễn đang đứng trên ban công hình vòm, trên tay bưng một ly cà phê, mắt lạnh từ trên cao nhìn xuống bọn họ.Từ trên cao nhìn xuống.Như quân vương bễ nghễ thiên hạ..

Chương 89: 89: Làm Sao Lại Cố Chấp Như Vậy