Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 92: 92: Nhốt Cô Ta Lại Cho Tôi!
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Bình tĩnh như cô, cũng không khỏi có chút thấp thỏm không yên.Cô không hiểu, cô nói ra những lời này là phúc hay là họa...!Một giây sau, ly cà phê rơi xuống từ trên ban công, phá vỡ không khí im lặng, nặng nề rơi trên mặt đất, vỡ vụn đầy đất, cà phê văng khắp nơi."Choáng"Âm thanh thanh thúy vang dội...!Ách, đầy tính là phản ứng gì?Ngay sau đó, một giọng nói âm trầm như ma truyền đến từ ban công: "Giang Ninh Phiến, đây là cô tự mình đưa tới cửa muốn chết!"Giang Ninh Phiến nhíu mày, tại sao đáp án hoàn toàn khác biệt với trong tưởng tượng của cô.Không phải anh rất quý trọng tấm kẹp sách gỗ đào kia sao? Rất xem trọng bức tranh kia à?Cô nhìn Cô Minh Thành, Cô Minh Thành ngạc nhiên đến ngây người nhìn cô, há miệng thật to: "Chị Phiến, chị điên thật rồi, chị vì ở lại mà dám nói dối..."Nói dối?Nghiêm chỉnh mà nói, đây cũng không phải là cô nói dối, quả thật chiếc chuông kia cô vẫn luôn đeo bên người.Giang Ninh Phiến không hiểu tại sao Cô Minh Thành chắc chắn cô đang nói dối như thế."Nhốt cô ta lại cho tôi!"Hạng Chí Viễn đứng ở trên ban công, mấy chữ này lạnh lùng như rít từ kẽ răng.Nắm nắm đấm thật chặt, ánh mắt vô cùng độc ác, hận không thể lập tức lao xuống giết người trút giận.Không thể không thừa nhận, trong mắt anh Giang Ninh Phiến có chút đặc biệt.Đến mức đuổi cô đi, hai chân của anh sẽ không tự chủ được đi đến ban công, đưa mắt nhìn cô rời khỏi.Những phụ nữ vẫn là phụ nữ, mỗi người ở bên cạnh anh đều nói dối, đều dối trá! Không từ thủ đoạn như thế!"Vâng, cậu Hạng!"Bầu trời như được gột rửa bởi một màu lam trong trẻo.Trên khoảng đất trống, Giang Ninh Phiến bị mấy cấp dưới vội vàng đè ép, hai tay bị trói tay sau lưng, cô vô thức suýt chút lộ ra bản lĩnh.của mình...!Hiện tại lộ ra bản lĩnh của mình, là chết cũng không biết chết như thế nào..
Bình tĩnh như cô, cũng không khỏi có chút thấp thỏm không yên.
Cô không hiểu, cô nói ra những lời này là phúc hay là họa...!
Một giây sau, ly cà phê rơi xuống từ trên ban công, phá vỡ không khí im lặng, nặng nề rơi trên mặt đất, vỡ vụn đầy đất, cà phê văng khắp nơi.
"Choáng"
Âm thanh thanh thúy vang dội...!
Ách, đầy tính là phản ứng gì?
Ngay sau đó, một giọng nói âm trầm như ma truyền đến từ ban công: "Giang Ninh Phiến, đây là cô tự mình đưa tới cửa muốn chết!"
Giang Ninh Phiến nhíu mày, tại sao đáp án hoàn toàn khác biệt với trong tưởng tượng của cô.
Không phải anh rất quý trọng tấm kẹp sách gỗ đào kia sao? Rất xem trọng bức tranh kia à?
Cô nhìn Cô Minh Thành, Cô Minh Thành ngạc nhiên đến ngây người nhìn cô, há miệng thật to: "Chị Phiến, chị điên thật rồi, chị vì ở lại mà dám nói dối..."
Nói dối?
Nghiêm chỉnh mà nói, đây cũng không phải là cô nói dối, quả thật chiếc chuông kia cô vẫn luôn đeo bên người.
Giang Ninh Phiến không hiểu tại sao Cô Minh Thành chắc chắn cô đang nói dối như thế.
"Nhốt cô ta lại cho tôi!"
Hạng Chí Viễn đứng ở trên ban công, mấy chữ này lạnh lùng như rít từ kẽ răng.
Nắm nắm đấm thật chặt, ánh mắt vô cùng độc ác, hận không thể lập tức lao xuống giết người trút giận.
Không thể không thừa nhận, trong mắt anh Giang Ninh Phiến có chút đặc biệt.
Đến mức đuổi cô đi, hai chân của anh sẽ không tự chủ được đi đến ban công, đưa mắt nhìn cô rời khỏi.
Những phụ nữ vẫn là phụ nữ, mỗi người ở bên cạnh anh đều nói dối, đều dối trá! Không từ thủ đoạn như thế!
"Vâng, cậu Hạng!"
Bầu trời như được gột rửa bởi một màu lam trong trẻo.
Trên khoảng đất trống, Giang Ninh Phiến bị mấy cấp dưới vội vàng đè ép, hai tay bị trói tay sau lưng, cô vô thức suýt chút lộ ra bản lĩnh.
của mình...!
Hiện tại lộ ra bản lĩnh của mình, là chết cũng không biết chết như thế nào..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Bình tĩnh như cô, cũng không khỏi có chút thấp thỏm không yên.Cô không hiểu, cô nói ra những lời này là phúc hay là họa...!Một giây sau, ly cà phê rơi xuống từ trên ban công, phá vỡ không khí im lặng, nặng nề rơi trên mặt đất, vỡ vụn đầy đất, cà phê văng khắp nơi."Choáng"Âm thanh thanh thúy vang dội...!Ách, đầy tính là phản ứng gì?Ngay sau đó, một giọng nói âm trầm như ma truyền đến từ ban công: "Giang Ninh Phiến, đây là cô tự mình đưa tới cửa muốn chết!"Giang Ninh Phiến nhíu mày, tại sao đáp án hoàn toàn khác biệt với trong tưởng tượng của cô.Không phải anh rất quý trọng tấm kẹp sách gỗ đào kia sao? Rất xem trọng bức tranh kia à?Cô nhìn Cô Minh Thành, Cô Minh Thành ngạc nhiên đến ngây người nhìn cô, há miệng thật to: "Chị Phiến, chị điên thật rồi, chị vì ở lại mà dám nói dối..."Nói dối?Nghiêm chỉnh mà nói, đây cũng không phải là cô nói dối, quả thật chiếc chuông kia cô vẫn luôn đeo bên người.Giang Ninh Phiến không hiểu tại sao Cô Minh Thành chắc chắn cô đang nói dối như thế."Nhốt cô ta lại cho tôi!"Hạng Chí Viễn đứng ở trên ban công, mấy chữ này lạnh lùng như rít từ kẽ răng.Nắm nắm đấm thật chặt, ánh mắt vô cùng độc ác, hận không thể lập tức lao xuống giết người trút giận.Không thể không thừa nhận, trong mắt anh Giang Ninh Phiến có chút đặc biệt.Đến mức đuổi cô đi, hai chân của anh sẽ không tự chủ được đi đến ban công, đưa mắt nhìn cô rời khỏi.Những phụ nữ vẫn là phụ nữ, mỗi người ở bên cạnh anh đều nói dối, đều dối trá! Không từ thủ đoạn như thế!"Vâng, cậu Hạng!"Bầu trời như được gột rửa bởi một màu lam trong trẻo.Trên khoảng đất trống, Giang Ninh Phiến bị mấy cấp dưới vội vàng đè ép, hai tay bị trói tay sau lưng, cô vô thức suýt chút lộ ra bản lĩnh.của mình...!Hiện tại lộ ra bản lĩnh của mình, là chết cũng không biết chết như thế nào..