Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 93: 93: Cô Cược Sai Rồi
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Xung quanh có nhiều súng như vậy, dù cô có bản lĩnh cũng tránh không khỏi đạn.Giang Ninh Phiến đành phải tùy ý bọn họ giải mình đi.Cô cược sai rồi?Hạng Chí Viễn tìm người kia vốn không phải vì tình? Không có tình...! Nhưng làm sao lại quý trọng tấm kẹp sách và giấy vẽ như vậy."Chị Phiến..."Nhìn Giang Ninh Phiến bị đẩy đi khập khiễng, Cô Minh Thành gấp đến độ vò đầu, sau đó vội vàng chạy vào biệt thự, chạy tới ban công."Cậu Hạng." Cô Minh Thành nhanh chân chạy đến ban công, đứng vững sau lưng Hạng Chí Viễn, mặt mũi đầy nóng nảy."Cậu muốn cầu xin cho cô ta sao?"Hạng Chí Viễn xoay người, sự căng thẳng trong mắt Cô Minh Thành càng thêm chọc giận anh, giận quá thành cười, vô cùng lạnh lẽo: "Bây giờ cậu có muốn cô ta cũng vô dụng, bởi vì mạng của cô ta...!Tôi chắc chắn phải có được!"Nói xong, vẻ mặt Hạng Chí Viễn âm trầm đi qua bên cạnh anh ta, lưu lại bóng nghiêng dài.Cô Minh Thành càng gấp hơn: "Cậu Hạng, có lẽ chị Phiến thực sự là người anh muốn tìm, không phải người phụ nữ nào cũng để tiện như Thời Bích Sương vậy đâu."Nghe thế, Hạng Chí Viễn dừng chân lại, trong mắt càng thêm vẻ lo lắng.Cô Minh Thành lập tức hiểu mình lại phạm vào một kiêng kị.Ước chừng hơn một năm trước, bên cạnh cậu dạng có một người phụ nữ tên là Thời Bích Sương.Sau khi cậu dạng chán ghét cô ta, không chút thương tiếc đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Hạng, Thời Bích Sương lại đột nhiên lấy ra một chiếc chuông vàng dây tím, còn nói mình đã mất đi trí nhớ lúc còn bé..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Xung quanh có nhiều súng như vậy, dù cô có bản lĩnh cũng tránh không khỏi đạn.
Giang Ninh Phiến đành phải tùy ý bọn họ giải mình đi.
Cô cược sai rồi?
Hạng Chí Viễn tìm người kia vốn không phải vì tình? Không có tình...! Nhưng làm sao lại quý trọng tấm kẹp sách và giấy vẽ như vậy.
"Chị Phiến..."
Nhìn Giang Ninh Phiến bị đẩy đi khập khiễng, Cô Minh Thành gấp đến độ vò đầu, sau đó vội vàng chạy vào biệt thự, chạy tới ban công.
"Cậu Hạng." Cô Minh Thành nhanh chân chạy đến ban công, đứng vững sau lưng Hạng Chí Viễn, mặt mũi đầy nóng nảy.
"Cậu muốn cầu xin cho cô ta sao?"
Hạng Chí Viễn xoay người, sự căng thẳng trong mắt Cô Minh Thành càng thêm chọc giận anh, giận quá thành cười, vô cùng lạnh lẽo: "Bây giờ cậu có muốn cô ta cũng vô dụng, bởi vì mạng của cô ta...!Tôi chắc chắn phải có được!"
Nói xong, vẻ mặt Hạng Chí Viễn âm trầm đi qua bên cạnh anh ta, lưu lại bóng nghiêng dài.
Cô Minh Thành càng gấp hơn: "Cậu Hạng, có lẽ chị Phiến thực sự là người anh muốn tìm, không phải người phụ nữ nào cũng để tiện như Thời Bích Sương vậy đâu."
Nghe thế, Hạng Chí Viễn dừng chân lại, trong mắt càng thêm vẻ lo lắng.
Cô Minh Thành lập tức hiểu mình lại phạm vào một kiêng kị.
Ước chừng hơn một năm trước, bên cạnh cậu dạng có một người phụ nữ tên là Thời Bích Sương.
Sau khi cậu dạng chán ghét cô ta, không chút thương tiếc đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Hạng, Thời Bích Sương lại đột nhiên lấy ra một chiếc chuông vàng dây tím, còn nói mình đã mất đi trí nhớ lúc còn bé.
.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Xung quanh có nhiều súng như vậy, dù cô có bản lĩnh cũng tránh không khỏi đạn.Giang Ninh Phiến đành phải tùy ý bọn họ giải mình đi.Cô cược sai rồi?Hạng Chí Viễn tìm người kia vốn không phải vì tình? Không có tình...! Nhưng làm sao lại quý trọng tấm kẹp sách và giấy vẽ như vậy."Chị Phiến..."Nhìn Giang Ninh Phiến bị đẩy đi khập khiễng, Cô Minh Thành gấp đến độ vò đầu, sau đó vội vàng chạy vào biệt thự, chạy tới ban công."Cậu Hạng." Cô Minh Thành nhanh chân chạy đến ban công, đứng vững sau lưng Hạng Chí Viễn, mặt mũi đầy nóng nảy."Cậu muốn cầu xin cho cô ta sao?"Hạng Chí Viễn xoay người, sự căng thẳng trong mắt Cô Minh Thành càng thêm chọc giận anh, giận quá thành cười, vô cùng lạnh lẽo: "Bây giờ cậu có muốn cô ta cũng vô dụng, bởi vì mạng của cô ta...!Tôi chắc chắn phải có được!"Nói xong, vẻ mặt Hạng Chí Viễn âm trầm đi qua bên cạnh anh ta, lưu lại bóng nghiêng dài.Cô Minh Thành càng gấp hơn: "Cậu Hạng, có lẽ chị Phiến thực sự là người anh muốn tìm, không phải người phụ nữ nào cũng để tiện như Thời Bích Sương vậy đâu."Nghe thế, Hạng Chí Viễn dừng chân lại, trong mắt càng thêm vẻ lo lắng.Cô Minh Thành lập tức hiểu mình lại phạm vào một kiêng kị.Ước chừng hơn một năm trước, bên cạnh cậu dạng có một người phụ nữ tên là Thời Bích Sương.Sau khi cậu dạng chán ghét cô ta, không chút thương tiếc đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Hạng, Thời Bích Sương lại đột nhiên lấy ra một chiếc chuông vàng dây tím, còn nói mình đã mất đi trí nhớ lúc còn bé..