Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 125: 125: Đây Là Một Loại Giày Vò
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Vâng, anh Hạng, tôi đi trước đây.” Cô Minh Thành rời đi, thề chết cũng không làm bóng đèn.Trong phòng bệnh bỗng chỉ còn lại hai người họ.Cho dù nhắm mắt thì Giang Ninh Phiến cũng có thể cảm nhận được khí thế bức người của Hạng Chí Viễn đang ở bên giường cô, hơi thể nặng nề bao quanh cô, cuối cùng từ trên cao bao phủ về phía cô...!Một nụ hôn rơi trên gò má cô.Nhẹ như lông vũ lướt qua.Khẽ khàng tựa như sợ đánh thức cô, khẽ đến nỗi hoàn toàn không giống điều Hạng Chí Viễn sẽ làm, như thể trong cơ thể anh trú ngụ một linh hồn dịu dàng khác.“Tiêm Tiêm, ngủ ngon.”Hạng Chí Viễn thấp giọng nói bên tai cô, anh đưa tay vén những sợi tóc mảnh bên gò má cô,ngón tay nhẹ nhàng v**t v* mặt cô.E17Ngón tay dài đó lướt trên mặt cô, mang theo sự quyến luyến rõ ràng.Giang Ninh Phiến sửng sốt suýt thì ngồi dậy.Đột nhiên Hạng Chí Viễn biến thành thế này, cô thật sự không thể chấp nhận được...!nó cònkhiến cô khiếp sợ hơn lúc anh kiêu căng ngạo mạn.Hóa ra, cũng sẽ thành thói quen.Đột nhiên, bên giường lún xuống, chăn bị vén lên, hơi ấm tràn vào, cả người cô được ôm vào một lồng ngực, đầu gối lên bờ vai rắn chắc, hai cánh tay mạnh mẽ ôm cô từ phía sau.Hai lòng bàn tay to lớn phủ lên bàn tay lạnh bằng của cô, cô nghe thấy Hạng Chí Viễn lầm bẩm: “Sao tay lạnh vậy?”Bỏ bàn tay bẩn thỉu nhơ nhớp của anh ra thì tay cô có thể ấm áp rồi.Giang Ninh Phiến oán thầm, cô vẫn giả vờ ngủ, bây giờ sức khỏe yếu quá, lười quan tâm, lười tính toán với anh.Hạng Chí Viễn nắm tay cô hơi chặt, sưởi ấm giúp cô, sau đó lại đắp chăn lên tay đang truyền dịch kia của cô.Giang Ninh Phiến hoàn toàn không hề buồn ngủ.Bây giờ anh chỉ ôm cô, với cô mà nói, đây là một loại giày vò.Tối hôm đó tỉnh lại, nhiều người kéo nhau vào trong phòng bệnh rộng lớn.Người mặc đồ đầu bếp đứng thành một hàng thẳng, người nào người nấy đẩy một chiếc xe đẩy, bên trên toàn là cháo trắng và thức ăn kèm, đủ loại hương thơm đã làm nhạt đi mùi thuốc trong phòng bệnh..
“Vâng, anh Hạng, tôi đi trước đây.” Cô Minh Thành rời đi, thề chết cũng không làm bóng đèn.
Trong phòng bệnh bỗng chỉ còn lại hai người họ.
Cho dù nhắm mắt thì Giang Ninh Phiến cũng có thể cảm nhận được khí thế bức người của Hạng Chí Viễn đang ở bên giường cô, hơi thể nặng nề bao quanh cô, cuối cùng từ trên cao bao phủ về phía cô...!
Một nụ hôn rơi trên gò má cô.
Nhẹ như lông vũ lướt qua.
Khẽ khàng tựa như sợ đánh thức cô, khẽ đến nỗi hoàn toàn không giống điều Hạng Chí Viễn sẽ làm, như thể trong cơ thể anh trú ngụ một linh hồn dịu dàng khác.
“Tiêm Tiêm, ngủ ngon.”
Hạng Chí Viễn thấp giọng nói bên tai cô, anh đưa tay vén những sợi tóc mảnh bên gò má cô,
ngón tay nhẹ nhàng v**t v* mặt cô.
E
17
Ngón tay dài đó lướt trên mặt cô, mang theo sự quyến luyến rõ ràng.
Giang Ninh Phiến sửng sốt suýt thì ngồi dậy.
Đột nhiên Hạng Chí Viễn biến thành thế này, cô thật sự không thể chấp nhận được...!nó còn
khiến cô khiếp sợ hơn lúc anh kiêu căng ngạo mạn.
Hóa ra, cũng sẽ thành thói quen.
Đột nhiên, bên giường lún xuống, chăn bị vén lên, hơi ấm tràn vào, cả người cô được ôm vào một lồng ngực, đầu gối lên bờ vai rắn chắc, hai cánh tay mạnh mẽ ôm cô từ phía sau.
Hai lòng bàn tay to lớn phủ lên bàn tay lạnh bằng của cô, cô nghe thấy Hạng Chí Viễn lầm bẩm: “Sao tay lạnh vậy?”
Bỏ bàn tay bẩn thỉu nhơ nhớp của anh ra thì tay cô có thể ấm áp rồi.
Giang Ninh Phiến oán thầm, cô vẫn giả vờ ngủ, bây giờ sức khỏe yếu quá, lười quan tâm, lười tính toán với anh.
Hạng Chí Viễn nắm tay cô hơi chặt, sưởi ấm giúp cô, sau đó lại đắp chăn lên tay đang truyền dịch kia của cô.
Giang Ninh Phiến hoàn toàn không hề buồn ngủ.
Bây giờ anh chỉ ôm cô, với cô mà nói, đây là một loại giày vò.
Tối hôm đó tỉnh lại, nhiều người kéo nhau vào trong phòng bệnh rộng lớn.
Người mặc đồ đầu bếp đứng thành một hàng thẳng, người nào người nấy đẩy một chiếc xe đẩy, bên trên toàn là cháo trắng và thức ăn kèm, đủ loại hương thơm đã làm nhạt đi mùi thuốc trong phòng bệnh..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Vâng, anh Hạng, tôi đi trước đây.” Cô Minh Thành rời đi, thề chết cũng không làm bóng đèn.Trong phòng bệnh bỗng chỉ còn lại hai người họ.Cho dù nhắm mắt thì Giang Ninh Phiến cũng có thể cảm nhận được khí thế bức người của Hạng Chí Viễn đang ở bên giường cô, hơi thể nặng nề bao quanh cô, cuối cùng từ trên cao bao phủ về phía cô...!Một nụ hôn rơi trên gò má cô.Nhẹ như lông vũ lướt qua.Khẽ khàng tựa như sợ đánh thức cô, khẽ đến nỗi hoàn toàn không giống điều Hạng Chí Viễn sẽ làm, như thể trong cơ thể anh trú ngụ một linh hồn dịu dàng khác.“Tiêm Tiêm, ngủ ngon.”Hạng Chí Viễn thấp giọng nói bên tai cô, anh đưa tay vén những sợi tóc mảnh bên gò má cô,ngón tay nhẹ nhàng v**t v* mặt cô.E17Ngón tay dài đó lướt trên mặt cô, mang theo sự quyến luyến rõ ràng.Giang Ninh Phiến sửng sốt suýt thì ngồi dậy.Đột nhiên Hạng Chí Viễn biến thành thế này, cô thật sự không thể chấp nhận được...!nó cònkhiến cô khiếp sợ hơn lúc anh kiêu căng ngạo mạn.Hóa ra, cũng sẽ thành thói quen.Đột nhiên, bên giường lún xuống, chăn bị vén lên, hơi ấm tràn vào, cả người cô được ôm vào một lồng ngực, đầu gối lên bờ vai rắn chắc, hai cánh tay mạnh mẽ ôm cô từ phía sau.Hai lòng bàn tay to lớn phủ lên bàn tay lạnh bằng của cô, cô nghe thấy Hạng Chí Viễn lầm bẩm: “Sao tay lạnh vậy?”Bỏ bàn tay bẩn thỉu nhơ nhớp của anh ra thì tay cô có thể ấm áp rồi.Giang Ninh Phiến oán thầm, cô vẫn giả vờ ngủ, bây giờ sức khỏe yếu quá, lười quan tâm, lười tính toán với anh.Hạng Chí Viễn nắm tay cô hơi chặt, sưởi ấm giúp cô, sau đó lại đắp chăn lên tay đang truyền dịch kia của cô.Giang Ninh Phiến hoàn toàn không hề buồn ngủ.Bây giờ anh chỉ ôm cô, với cô mà nói, đây là một loại giày vò.Tối hôm đó tỉnh lại, nhiều người kéo nhau vào trong phòng bệnh rộng lớn.Người mặc đồ đầu bếp đứng thành một hàng thẳng, người nào người nấy đẩy một chiếc xe đẩy, bên trên toàn là cháo trắng và thức ăn kèm, đủ loại hương thơm đã làm nhạt đi mùi thuốc trong phòng bệnh..