Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 126: 126: Vẻ Mặt Như Bị Tổn Thương
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… "Chị Phiến, đây là món cháo nổi tiếng của Đình Long Hoàng Gia.""Đây là cháo bát bảo của Tuyết Dung Phường, được mệnh danh là cháo số một trong nước.""Còn cả món này, là mấy món cháo nổi tiếng trong giới cháo.""Còn có..."Cô Minh Thành lần lượt giới thiệu từng món.Giang Ninh Phiến và Hạng Chí Viễn ngồi ở trên giường bệnh, anh dựa lưng vào tường, cô bị ép ngồi dựa vào lòng anh.Nhìn những bát cháo tỏa mùi thơm nức mũi, dạ dày đã lâu không ăn của cô bị Cô Minh Thành nói đến nỗi khơi dậy sự thèm ăn."Bát bên này đi..."Giang Ninh Phiến vừa định chọn món thì bị Hạng Chí Viễn ở sau lưng lạnh lùng ngắt lời: "Cô Minh Thành, cậu chọn kiểu gì vậy, mấy bát cháo này cho người ăn được à?""Đương nhiên." Cô Minh Thành lập tức nói: "Tôi cử người đi canh chừng đầu bếp nấu, ngay cả bột ngọt cũng không bỏ vào.""Rác rưởi, mang về cho chó ăn!" Hạng Chí Viễn liếc nhìn Cô Minh Thành, vẻ mặt khinh thường.Sắc mặt Cô Minh Thành đầy ngạc nhiên: "Cậu Hạng, chó săn ở nhà không ăn những thứ này."Nhà họ Hạng nuôi mấy chục con chó săn, bọn chúng không thể ăn cháo, mà có cách nấu nguyên liệu riêng."Vậy cậu ăn đi.""Vâng, cảm ơn cậu Hạng." Tư duy chân chó khiến cô Minh Thành lập tức nói cảm ơn theo thói quen, vẻ mặt được quan tâm mà lo sợ.Lúc đầu tâm trạng của Giang Ninh Phiến rất tệ, thấy vậy thì suýt nữa đã bật cười, đầu lại bắt đầu đau.Quả nhiên Cô Minh Thành này là một con chó trung thành chính công, như vậy mà còn nói cảm ơn."Ơ kìa...!không đúng, cậu dạng, tại sao chó không ăn mới đến lượt tôi?" Bỗng nhiên Cô Minh Thành phản ứng lại, vẻ mặt như bị tổn thương.Hạng Chí Viễn nhếch môi lên, cười nhạt nhìn về phía anh ta: "Cậu có thể lựa chọn không ăn."Vậy thì cả đời đừng ăn nữa."Không không không, tôi ăn! Tôi ăn!" Cô Minh Thành luôn mồm nói với vẻ chân chó, vẫy tay với những đầu bếp kia: "Đi đi, tất cả ra ngoài hết!"Bàn tay lớn của Hạng Chí Viễn khẽ xoa mu bàn tay vừa truyền dịch của Giang Ninh Phiến, giúp cô xoa bóp cẩn thận, cụp mắt nhìn cô chăm chú..
"Chị Phiến, đây là món cháo nổi tiếng của Đình Long Hoàng Gia."
"Đây là cháo bát bảo của Tuyết Dung Phường, được mệnh danh là cháo số một trong nước."
"Còn cả món này, là mấy món cháo nổi tiếng trong giới cháo."
"Còn có..."
Cô Minh Thành lần lượt giới thiệu từng món.
Giang Ninh Phiến và Hạng Chí Viễn ngồi ở trên giường bệnh, anh dựa lưng vào tường, cô bị ép ngồi dựa vào lòng anh.
Nhìn những bát cháo tỏa mùi thơm nức mũi, dạ dày đã lâu không ăn của cô bị Cô Minh Thành nói đến nỗi khơi dậy sự thèm ăn.
"Bát bên này đi..."
Giang Ninh Phiến vừa định chọn món thì bị Hạng Chí Viễn ở sau lưng lạnh lùng ngắt lời: "Cô Minh Thành, cậu chọn kiểu gì vậy, mấy bát cháo này cho người ăn được à?"
"Đương nhiên." Cô Minh Thành lập tức nói: "Tôi cử người đi canh chừng đầu bếp nấu, ngay cả bột ngọt cũng không bỏ vào."
"Rác rưởi, mang về cho chó ăn!" Hạng Chí Viễn liếc nhìn Cô Minh Thành, vẻ mặt khinh thường.
Sắc mặt Cô Minh Thành đầy ngạc nhiên: "Cậu Hạng, chó săn ở nhà không ăn những thứ này."
Nhà họ Hạng nuôi mấy chục con chó săn, bọn chúng không thể ăn cháo, mà có cách nấu nguyên liệu riêng.
"Vậy cậu ăn đi."
"Vâng, cảm ơn cậu Hạng." Tư duy chân chó khiến cô Minh Thành lập tức nói cảm ơn theo thói quen, vẻ mặt được quan tâm mà lo sợ.
Lúc đầu tâm trạng của Giang Ninh Phiến rất tệ, thấy vậy thì suýt nữa đã bật cười, đầu lại bắt đầu đau.
Quả nhiên Cô Minh Thành này là một con chó trung thành chính công, như vậy mà còn nói cảm ơn.
"Ơ kìa...!không đúng, cậu dạng, tại sao chó không ăn mới đến lượt tôi?" Bỗng nhiên Cô Minh Thành phản ứng lại, vẻ mặt như bị tổn thương.
Hạng Chí Viễn nhếch môi lên, cười nhạt nhìn về phía anh ta: "Cậu có thể lựa chọn không ăn."
Vậy thì cả đời đừng ăn nữa.
"Không không không, tôi ăn! Tôi ăn!" Cô Minh Thành luôn mồm nói với vẻ chân chó, vẫy tay với những đầu bếp kia: "Đi đi, tất cả ra ngoài hết!"
Bàn tay lớn của Hạng Chí Viễn khẽ xoa mu bàn tay vừa truyền dịch của Giang Ninh Phiến, giúp cô xoa bóp cẩn thận, cụp mắt nhìn cô chăm chú..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… "Chị Phiến, đây là món cháo nổi tiếng của Đình Long Hoàng Gia.""Đây là cháo bát bảo của Tuyết Dung Phường, được mệnh danh là cháo số một trong nước.""Còn cả món này, là mấy món cháo nổi tiếng trong giới cháo.""Còn có..."Cô Minh Thành lần lượt giới thiệu từng món.Giang Ninh Phiến và Hạng Chí Viễn ngồi ở trên giường bệnh, anh dựa lưng vào tường, cô bị ép ngồi dựa vào lòng anh.Nhìn những bát cháo tỏa mùi thơm nức mũi, dạ dày đã lâu không ăn của cô bị Cô Minh Thành nói đến nỗi khơi dậy sự thèm ăn."Bát bên này đi..."Giang Ninh Phiến vừa định chọn món thì bị Hạng Chí Viễn ở sau lưng lạnh lùng ngắt lời: "Cô Minh Thành, cậu chọn kiểu gì vậy, mấy bát cháo này cho người ăn được à?""Đương nhiên." Cô Minh Thành lập tức nói: "Tôi cử người đi canh chừng đầu bếp nấu, ngay cả bột ngọt cũng không bỏ vào.""Rác rưởi, mang về cho chó ăn!" Hạng Chí Viễn liếc nhìn Cô Minh Thành, vẻ mặt khinh thường.Sắc mặt Cô Minh Thành đầy ngạc nhiên: "Cậu Hạng, chó săn ở nhà không ăn những thứ này."Nhà họ Hạng nuôi mấy chục con chó săn, bọn chúng không thể ăn cháo, mà có cách nấu nguyên liệu riêng."Vậy cậu ăn đi.""Vâng, cảm ơn cậu Hạng." Tư duy chân chó khiến cô Minh Thành lập tức nói cảm ơn theo thói quen, vẻ mặt được quan tâm mà lo sợ.Lúc đầu tâm trạng của Giang Ninh Phiến rất tệ, thấy vậy thì suýt nữa đã bật cười, đầu lại bắt đầu đau.Quả nhiên Cô Minh Thành này là một con chó trung thành chính công, như vậy mà còn nói cảm ơn."Ơ kìa...!không đúng, cậu dạng, tại sao chó không ăn mới đến lượt tôi?" Bỗng nhiên Cô Minh Thành phản ứng lại, vẻ mặt như bị tổn thương.Hạng Chí Viễn nhếch môi lên, cười nhạt nhìn về phía anh ta: "Cậu có thể lựa chọn không ăn."Vậy thì cả đời đừng ăn nữa."Không không không, tôi ăn! Tôi ăn!" Cô Minh Thành luôn mồm nói với vẻ chân chó, vẫy tay với những đầu bếp kia: "Đi đi, tất cả ra ngoài hết!"Bàn tay lớn của Hạng Chí Viễn khẽ xoa mu bàn tay vừa truyền dịch của Giang Ninh Phiến, giúp cô xoa bóp cẩn thận, cụp mắt nhìn cô chăm chú..