Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 129: 129: Tiếc Là Cô Không Phải Cao Thủ Mở Khóa
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hôm nay mặt trời mọc đằng tây à?Từ khi bị bắt vào nhà họ Hạng, cô giống như bị nhốt ở trong lồng, không có bất kỳ công cụ nào có thể liên lạc với bên ngoài.Từ trên xuống dưới trong nhà họ Hạng đều là tai mắt của Hạng Chí Viễn, cô muốn điều tra cái gì, đi thêm mấy bước trong biệt thự đều sẽ bị báo cáo cho Hạng Chí Viễn biết.Mà bây giờ...!Nhìn chằm chằm chiếc điện thoại kia mấy giây, Giang Ninh Phiến cầm lên, trượt màn hình đến giao diện gọi điện thoại, hơi vội vàng mà ấn tìm tất cả những số điện thoại mở đầu bằng số "1".Sau đó, động tác của cô ngừng lại, một đôi tay thon dài trắng nõn cứng đờ ở đó.Cô muốn gọi cho ai? Cô có thể gọi cho ai?Cô không có người thân, không có bạn bè, An Vũ Dương ư? Không cần nữa, ở trước mặt anh ta, cô chẳng là gì cả...!Gọi đi cũng chỉ là báo cáo tiến độ nhiệm vụ.Ngoài chuyện này ra thì bọn họ không còn gì để nói nữa."Ha."Đặt di động sang bên cạnh, Giang Ninh Phiến giơ tay lên sờ bằng gạc trên đầu mình, tự giễu mà bật cười.Hóa ra, tai nạn lớn không chết, cô sống sót sau tai nạn nhưng lại không tìm được một người có thể gọi điện thoại.Trong quá khứ, cô thu nhỏ thế giới của mình đến mức chỉ nhìn thấy An Vũ Dương.Vì vậy, bây giờ cô lại tự nếm quả báo.Ánh nắng từ cửa sổ chậm rãi chiếu vào trong phòng bệnh, dịu dàng chảy xuôi qua giường bệnh, làm bừng sáng màu sắc của chăn mền, chiếu sáng gương mặt xinh đẹp của cô, làm nổi bật vẻ tái nhợt.Giang Ninh Phiến ngồi dựa vào trên giường bệnh, ngạc nhiên nhìn về phía cửa sổ.Nơi đó có hoa hồng nở cực kỳ tươi đẹp, bầu trời ngoài cửa sổ xanh thẳm.Sững sờ một lát, màn hình điện thoại di động tối sầm lại, khóa rồi.Giang Ninh Phiến hơi bất đắc dĩ mà nhìn điện thoại.Cô còn muốn xem thử trong điện thoại di động của Hạng Chí Viễn có thứ gì, liệu sẽ có chứng cứ quan trọng gì không.Tiếc là cô không phải cao thủ mở khóa..
Hôm nay mặt trời mọc đằng tây à?
Từ khi bị bắt vào nhà họ Hạng, cô giống như bị nhốt ở trong lồng, không có bất kỳ công cụ nào có thể liên lạc với bên ngoài.
Từ trên xuống dưới trong nhà họ Hạng đều là tai mắt của Hạng Chí Viễn, cô muốn điều tra cái gì, đi thêm mấy bước trong biệt thự đều sẽ bị báo cáo cho Hạng Chí Viễn biết.
Mà bây giờ...!
Nhìn chằm chằm chiếc điện thoại kia mấy giây, Giang Ninh Phiến cầm lên, trượt màn hình đến giao diện gọi điện thoại, hơi vội vàng mà ấn tìm tất cả những số điện thoại mở đầu bằng số "1".
Sau đó, động tác của cô ngừng lại, một đôi tay thon dài trắng nõn cứng đờ ở đó.
Cô muốn gọi cho ai? Cô có thể gọi cho ai?
Cô không có người thân, không có bạn bè, An Vũ Dương ư? Không cần nữa, ở trước mặt anh ta, cô chẳng là gì cả...!
Gọi đi cũng chỉ là báo cáo tiến độ nhiệm vụ.
Ngoài chuyện này ra thì bọn họ không còn gì để nói nữa.
"Ha."
Đặt di động sang bên cạnh, Giang Ninh Phiến giơ tay lên sờ bằng gạc trên đầu mình, tự giễu mà bật cười.
Hóa ra, tai nạn lớn không chết, cô sống sót sau tai nạn nhưng lại không tìm được một người có thể gọi điện thoại.
Trong quá khứ, cô thu nhỏ thế giới của mình đến mức chỉ nhìn thấy An Vũ Dương.
Vì vậy, bây giờ cô lại tự nếm quả báo.
Ánh nắng từ cửa sổ chậm rãi chiếu vào trong phòng bệnh, dịu dàng chảy xuôi qua giường bệnh, làm bừng sáng màu sắc của chăn mền, chiếu sáng gương mặt xinh đẹp của cô, làm nổi bật vẻ tái nhợt.
Giang Ninh Phiến ngồi dựa vào trên giường bệnh, ngạc nhiên nhìn về phía cửa sổ.
Nơi đó có hoa hồng nở cực kỳ tươi đẹp, bầu trời ngoài cửa sổ xanh thẳm.
Sững sờ một lát, màn hình điện thoại di động tối sầm lại, khóa rồi.
Giang Ninh Phiến hơi bất đắc dĩ mà nhìn điện thoại.
Cô còn muốn xem thử trong điện thoại di động của Hạng Chí Viễn có thứ gì, liệu sẽ có chứng cứ quan trọng gì không.
Tiếc là cô không phải cao thủ mở khóa..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hôm nay mặt trời mọc đằng tây à?Từ khi bị bắt vào nhà họ Hạng, cô giống như bị nhốt ở trong lồng, không có bất kỳ công cụ nào có thể liên lạc với bên ngoài.Từ trên xuống dưới trong nhà họ Hạng đều là tai mắt của Hạng Chí Viễn, cô muốn điều tra cái gì, đi thêm mấy bước trong biệt thự đều sẽ bị báo cáo cho Hạng Chí Viễn biết.Mà bây giờ...!Nhìn chằm chằm chiếc điện thoại kia mấy giây, Giang Ninh Phiến cầm lên, trượt màn hình đến giao diện gọi điện thoại, hơi vội vàng mà ấn tìm tất cả những số điện thoại mở đầu bằng số "1".Sau đó, động tác của cô ngừng lại, một đôi tay thon dài trắng nõn cứng đờ ở đó.Cô muốn gọi cho ai? Cô có thể gọi cho ai?Cô không có người thân, không có bạn bè, An Vũ Dương ư? Không cần nữa, ở trước mặt anh ta, cô chẳng là gì cả...!Gọi đi cũng chỉ là báo cáo tiến độ nhiệm vụ.Ngoài chuyện này ra thì bọn họ không còn gì để nói nữa."Ha."Đặt di động sang bên cạnh, Giang Ninh Phiến giơ tay lên sờ bằng gạc trên đầu mình, tự giễu mà bật cười.Hóa ra, tai nạn lớn không chết, cô sống sót sau tai nạn nhưng lại không tìm được một người có thể gọi điện thoại.Trong quá khứ, cô thu nhỏ thế giới của mình đến mức chỉ nhìn thấy An Vũ Dương.Vì vậy, bây giờ cô lại tự nếm quả báo.Ánh nắng từ cửa sổ chậm rãi chiếu vào trong phòng bệnh, dịu dàng chảy xuôi qua giường bệnh, làm bừng sáng màu sắc của chăn mền, chiếu sáng gương mặt xinh đẹp của cô, làm nổi bật vẻ tái nhợt.Giang Ninh Phiến ngồi dựa vào trên giường bệnh, ngạc nhiên nhìn về phía cửa sổ.Nơi đó có hoa hồng nở cực kỳ tươi đẹp, bầu trời ngoài cửa sổ xanh thẳm.Sững sờ một lát, màn hình điện thoại di động tối sầm lại, khóa rồi.Giang Ninh Phiến hơi bất đắc dĩ mà nhìn điện thoại.Cô còn muốn xem thử trong điện thoại di động của Hạng Chí Viễn có thứ gì, liệu sẽ có chứng cứ quan trọng gì không.Tiếc là cô không phải cao thủ mở khóa..