Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 130: 130: Đó Là Ngày Quan Trọng Nhất Đời Anh

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Ầm.”Qua nửa tiếng, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.Một bóng dáng cao lớn bước vào, đẩy thêm chiếc xe đẩy, mùi cháo thoang thoảng tỏa ra khắp phòng bệnh.Giang Ninh Phiến nghe tiếng nhìn lại, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Hạng Chí Viễn.Anh rất cao, hình ảnh anh hơi khom lưng đẩy xe đẩy trông cũng hơi kỳ lạ.“Sao không chơi điện thoại?” Hạng Chí Viễn nhìn điện thoại bị cô ném sang một bên.“Khóa rồi, tôi không biết mật khẩu mở máy.”“0424, ngày 24 tháng 4, ngày chúng ta gặp nhau, chuyện này em cũng quên rồi?” Hạng Chí Viễn nhìn vào đôi mắt tối tăm vô thần của cô, dùng giọng nói từ tính nhắc cô.Đó là ngày quan trọng nhất đời anh.Một đêm trước, nhà anh bị hủy.Lúc anh gặp được cô, bầu trời đã sáng, bầu trời của anh cũng sáng lên...!“Vậy à?”Giang Ninh Phiến thờ ơ trả lời, giơ tay sờ bằng gạc trên đầu.Quỷ mới nhớ ngày gặp nhau gì, đến cả vì sao biết được anh cô còn không nhớ.Thấy cô thờ ơ lạnh lùng như vậy, sắc mặt Hạng Chí Viễn không vui lắm.Đẩy xe thức ăn đến cạnh giường cô, hai mắt tập trung nhìn cô, không để sót một chi tiết biểu cảm nào của cô.Nhưng dù nhìn thế nào cũng giống vậy, cô không có chút hứng thú nào với chuyện gặp nhau của bọn họ.Giang Ninh Phiến đối diện với ánh mắt anh, một giây sau, sự chú ý của cô bị cháo trên xe thức ăn thu hút.“Ăn cháo.”Hạng Chí Viễn đến cạnh giường cô ngồi xuống, một tay cầm bát cháo tinh tế.Hơi nóng của cháo đang bốc lên, lượn lờ giữa hai người, sương làm mờ nhạt chiếc nhẫn màu đen kỳ lạ anh đeo trên ngón trỏ.Hạng Chí Viễn cầm thìa múc một thìa cháo nấu nhừ, để bên môi thổi thổi rồi đưa đến miệng cô: “Mở miệng.”Giang Ninh Phiến hơi sững sờ nhìn động tác của anh, có chút cảm giác được cưng chiều mà sợ.Người đến cả giày còn được người khác mang cho lại đút cô ăn cháo..

“Ầm.”

Qua nửa tiếng, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Một bóng dáng cao lớn bước vào, đẩy thêm chiếc xe đẩy, mùi cháo thoang thoảng tỏa ra khắp phòng bệnh.

Giang Ninh Phiến nghe tiếng nhìn lại, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Hạng Chí Viễn.

Anh rất cao, hình ảnh anh hơi khom lưng đẩy xe đẩy trông cũng hơi kỳ lạ.

“Sao không chơi điện thoại?” Hạng Chí Viễn nhìn điện thoại bị cô ném sang một bên.

“Khóa rồi, tôi không biết mật khẩu mở máy.”

“0424, ngày 24 tháng 4, ngày chúng ta gặp nhau, chuyện này em cũng quên rồi?” Hạng Chí Viễn nhìn vào đôi mắt tối tăm vô thần của cô, dùng giọng nói từ tính nhắc cô.

Đó là ngày quan trọng nhất đời anh.

Một đêm trước, nhà anh bị hủy.

Lúc anh gặp được cô, bầu trời đã sáng, bầu trời của anh cũng sáng lên...!

“Vậy à?”

Giang Ninh Phiến thờ ơ trả lời, giơ tay sờ bằng gạc trên đầu.

Quỷ mới nhớ ngày gặp nhau gì, đến cả vì sao biết được anh cô còn không nhớ.

Thấy cô thờ ơ lạnh lùng như vậy, sắc mặt Hạng Chí Viễn không vui lắm.

Đẩy xe thức ăn đến cạnh giường cô, hai mắt tập trung nhìn cô, không để sót một chi tiết biểu cảm nào của cô.

Nhưng dù nhìn thế nào cũng giống vậy, cô không có chút hứng thú nào với chuyện gặp nhau của bọn họ.

Giang Ninh Phiến đối diện với ánh mắt anh, một giây sau, sự chú ý của cô bị cháo trên xe thức ăn thu hút.

“Ăn cháo.”

Hạng Chí Viễn đến cạnh giường cô ngồi xuống, một tay cầm bát cháo tinh tế.

Hơi nóng của cháo đang bốc lên, lượn lờ giữa hai người, sương làm mờ nhạt chiếc nhẫn màu đen kỳ lạ anh đeo trên ngón trỏ.

Hạng Chí Viễn cầm thìa múc một thìa cháo nấu nhừ, để bên môi thổi thổi rồi đưa đến miệng cô: “Mở miệng.”

Giang Ninh Phiến hơi sững sờ nhìn động tác của anh, có chút cảm giác được cưng chiều mà sợ.

Người đến cả giày còn được người khác mang cho lại đút cô ăn cháo..

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Ầm.”Qua nửa tiếng, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.Một bóng dáng cao lớn bước vào, đẩy thêm chiếc xe đẩy, mùi cháo thoang thoảng tỏa ra khắp phòng bệnh.Giang Ninh Phiến nghe tiếng nhìn lại, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Hạng Chí Viễn.Anh rất cao, hình ảnh anh hơi khom lưng đẩy xe đẩy trông cũng hơi kỳ lạ.“Sao không chơi điện thoại?” Hạng Chí Viễn nhìn điện thoại bị cô ném sang một bên.“Khóa rồi, tôi không biết mật khẩu mở máy.”“0424, ngày 24 tháng 4, ngày chúng ta gặp nhau, chuyện này em cũng quên rồi?” Hạng Chí Viễn nhìn vào đôi mắt tối tăm vô thần của cô, dùng giọng nói từ tính nhắc cô.Đó là ngày quan trọng nhất đời anh.Một đêm trước, nhà anh bị hủy.Lúc anh gặp được cô, bầu trời đã sáng, bầu trời của anh cũng sáng lên...!“Vậy à?”Giang Ninh Phiến thờ ơ trả lời, giơ tay sờ bằng gạc trên đầu.Quỷ mới nhớ ngày gặp nhau gì, đến cả vì sao biết được anh cô còn không nhớ.Thấy cô thờ ơ lạnh lùng như vậy, sắc mặt Hạng Chí Viễn không vui lắm.Đẩy xe thức ăn đến cạnh giường cô, hai mắt tập trung nhìn cô, không để sót một chi tiết biểu cảm nào của cô.Nhưng dù nhìn thế nào cũng giống vậy, cô không có chút hứng thú nào với chuyện gặp nhau của bọn họ.Giang Ninh Phiến đối diện với ánh mắt anh, một giây sau, sự chú ý của cô bị cháo trên xe thức ăn thu hút.“Ăn cháo.”Hạng Chí Viễn đến cạnh giường cô ngồi xuống, một tay cầm bát cháo tinh tế.Hơi nóng của cháo đang bốc lên, lượn lờ giữa hai người, sương làm mờ nhạt chiếc nhẫn màu đen kỳ lạ anh đeo trên ngón trỏ.Hạng Chí Viễn cầm thìa múc một thìa cháo nấu nhừ, để bên môi thổi thổi rồi đưa đến miệng cô: “Mở miệng.”Giang Ninh Phiến hơi sững sờ nhìn động tác của anh, có chút cảm giác được cưng chiều mà sợ.Người đến cả giày còn được người khác mang cho lại đút cô ăn cháo..

Chương 130: 130: Đó Là Ngày Quan Trọng Nhất Đời Anh