Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 131: 131: Quả Thật Là Anh Tự Tay Nấu

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Lần trước đút cô ăn cháo, cô chưa ăn được mấy ngụm đã bị anh trói trên giường giày vò...!Nghĩ đến điều này, trong lòng Giang Ninh Phiến nảy sinh kháng cự, rụt người lại.“Tiêm Tiêm, ăn cháo.” Giọng Hạng Chí Viễn đè xuống rất thấp nhưng vẫn để lộ ra sự hung hăng.Dù thế nào cũng phải ăn no bụng để sống trước rồi nói sau.Giang Ninh Phiến cúi đầu nếm thử một ngụm, cháo vào miệng, hương vị vẫn còn ở đầu lưỡi, mùi vị kỳ lại khiến cô cau mày, tầm mắt hạ xuống, cô thấy bóng nước li ti do bị bỏng trên tay Hạng Chí Viễn.“Lần đầu tiên anh xuống bếp à?” Giang Ninh Phiên nghi ngờ hỏi.“Sao em biết là tôi nấu?” Hạng Chí Viễn chấn động, lập tức cười không đứng đắn, đuôi mày nhếch lên, tự mình hỏi tự mình tìm đáp án: “Thông minh lanh loi."Quả thật là anh tự tay nấu...!Cháo này là cháo người cảng biển mới biết nấu, nhưng phối hợp nguyên liệu không đều nên mùi vị hơi kỳ.Trong những người cô biết có Hạng Chí Viễn mới biết nấu loại cháo này.“Bóng nước trên tay anh cũng là vì nấu cháo bị bỏng sao?” Giang Ninh Phiến hỏi.Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn cô, khóe môi cong lên nụ cười tà mị: “Em đau lòng à?”Giang Ninh Phiến thờ ơ nhìn anh một cái, không lên tiếng.Cô chỉ đang nghĩ sao lại có người ngu ngốc như vậy, nếu có bát cháo cũng bị bỏng nổi bóng nước? Sao làm được vậy?“Ăn tiếp.” Tâm trạng Hạng Chí Viễn không tệ, lại múc một thìa cháo đưa đến bên môi cô.“Tôi no rồi.”Giang Ninh Phiến thản nhiên nghiêng đầu.Một người đàn ông suýt nữa đã đẩy cô vào quỷ môn quan, muốn cô ăn thứ anh nấu, cô sợ nghen chết.“Em không ăn đồ tôi nấu sao?” Hạng Chí Viễn cười lạnh lùng..

Lần trước đút cô ăn cháo, cô chưa ăn được mấy ngụm đã bị anh trói trên giường giày vò...!Nghĩ đến điều này, trong lòng Giang Ninh Phiến nảy sinh kháng cự, rụt người lại.

“Tiêm Tiêm, ăn cháo.” Giọng Hạng Chí Viễn đè xuống rất thấp nhưng vẫn để lộ ra sự hung hăng.

Dù thế nào cũng phải ăn no bụng để sống trước rồi nói sau.

Giang Ninh Phiến cúi đầu nếm thử một ngụm, cháo vào miệng, hương vị vẫn còn ở đầu lưỡi, mùi vị kỳ lại khiến cô cau mày, tầm mắt hạ xuống, cô thấy bóng nước li ti do bị bỏng trên tay Hạng Chí Viễn.

“Lần đầu tiên anh xuống bếp à?” Giang Ninh Phiên nghi ngờ hỏi.

“Sao em biết là tôi nấu?” Hạng Chí Viễn chấn động, lập tức cười không đứng đắn, đuôi mày nhếch lên, tự mình hỏi tự mình tìm đáp án: “Thông minh lanh loi."

Quả thật là anh tự tay nấu...!

Cháo này là cháo người cảng biển mới biết nấu, nhưng phối hợp nguyên liệu không đều nên mùi vị hơi kỳ.

Trong những người cô biết có Hạng Chí Viễn mới biết nấu loại cháo này.

“Bóng nước trên tay anh cũng là vì nấu cháo bị bỏng sao?” Giang Ninh Phiến hỏi.

Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn cô, khóe môi cong lên nụ cười tà mị: “Em đau lòng à?”

Giang Ninh Phiến thờ ơ nhìn anh một cái, không lên tiếng.

Cô chỉ đang nghĩ sao lại có người ngu ngốc như vậy, nếu có bát cháo cũng bị bỏng nổi bóng nước? Sao làm được vậy?

“Ăn tiếp.” Tâm trạng Hạng Chí Viễn không tệ, lại múc một thìa cháo đưa đến bên môi cô.

“Tôi no rồi.”

Giang Ninh Phiến thản nhiên nghiêng đầu.

Một người đàn ông suýt nữa đã đẩy cô vào quỷ môn quan, muốn cô ăn thứ anh nấu, cô sợ nghen chết.

“Em không ăn đồ tôi nấu sao?” Hạng Chí Viễn cười lạnh lùng..

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Lần trước đút cô ăn cháo, cô chưa ăn được mấy ngụm đã bị anh trói trên giường giày vò...!Nghĩ đến điều này, trong lòng Giang Ninh Phiến nảy sinh kháng cự, rụt người lại.“Tiêm Tiêm, ăn cháo.” Giọng Hạng Chí Viễn đè xuống rất thấp nhưng vẫn để lộ ra sự hung hăng.Dù thế nào cũng phải ăn no bụng để sống trước rồi nói sau.Giang Ninh Phiến cúi đầu nếm thử một ngụm, cháo vào miệng, hương vị vẫn còn ở đầu lưỡi, mùi vị kỳ lại khiến cô cau mày, tầm mắt hạ xuống, cô thấy bóng nước li ti do bị bỏng trên tay Hạng Chí Viễn.“Lần đầu tiên anh xuống bếp à?” Giang Ninh Phiên nghi ngờ hỏi.“Sao em biết là tôi nấu?” Hạng Chí Viễn chấn động, lập tức cười không đứng đắn, đuôi mày nhếch lên, tự mình hỏi tự mình tìm đáp án: “Thông minh lanh loi."Quả thật là anh tự tay nấu...!Cháo này là cháo người cảng biển mới biết nấu, nhưng phối hợp nguyên liệu không đều nên mùi vị hơi kỳ.Trong những người cô biết có Hạng Chí Viễn mới biết nấu loại cháo này.“Bóng nước trên tay anh cũng là vì nấu cháo bị bỏng sao?” Giang Ninh Phiến hỏi.Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn cô, khóe môi cong lên nụ cười tà mị: “Em đau lòng à?”Giang Ninh Phiến thờ ơ nhìn anh một cái, không lên tiếng.Cô chỉ đang nghĩ sao lại có người ngu ngốc như vậy, nếu có bát cháo cũng bị bỏng nổi bóng nước? Sao làm được vậy?“Ăn tiếp.” Tâm trạng Hạng Chí Viễn không tệ, lại múc một thìa cháo đưa đến bên môi cô.“Tôi no rồi.”Giang Ninh Phiến thản nhiên nghiêng đầu.Một người đàn ông suýt nữa đã đẩy cô vào quỷ môn quan, muốn cô ăn thứ anh nấu, cô sợ nghen chết.“Em không ăn đồ tôi nấu sao?” Hạng Chí Viễn cười lạnh lùng..

Chương 131: 131: Quả Thật Là Anh Tự Tay Nấu