Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 135: 135: Cái Gì Gọi Là Không Có Thẩm Mỹ

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Giang Ninh Phiến ngước mắt lên nhìn khuôn mặt mê người của anh, hiển nhiên đẹp hơn so Với đống Tetris góc cạnh rất nhiều, nhưng xin lỗi, cô thà nhìn những khối vuông này còn hơn.Giang Ninh Phiển lại cúi đầu, giả vờ như chơi game rất thích thú.TATiêm Tiêm!”.Hạng Chí Viễn cảm thấy ngột ngạt khi bị phớt lờ, nhưng anh lại không thể làm gì được cô.Anh có thể ra tay tàn độc với bất kỳ ai trên thế giới này, tuy nhiên anh không thể làm thế với cô, cô là nơi duy nhất trong sạch trong trái tim anh suốt nhiều năm qua.“Anh Hạng, chúng tôi đến để kiểm tra định kỳ cho cô Giang.”Cửa bị đẩy vào từ bên ngoài, bác sĩ và vài y tá bước vào.Giang Ninh Phiển đưa tay ra cho bác sĩ đo huyết áp, chợt phát hiện những cô y tá này đang e thẹn xấu hổ nhìn về phía Hạng Chí Viễn.Có một y tá mạnh dạn bước tới, lấy một chiếc hộp giấy tinh xảo từ sau lưng đưa ra: “Anh Hạng, đây là mấy chiếc bánh ngọt trà xanh do tôi tự tay làm, mời anh...!Và cô Giang cùng ăn thử.”Cái gì gọi là không có thẩm mỹ?Chính là vừa mắt loại ngựa giống như Hạng Chí Viễn.Giang Ninh Phiến không khỏi bản thầm, Hạng Chí Viễn ngồi bên cạnh nhìn về phía cô, ánh mắt hết sức đắc ý, tự cao nói: “Thấy không, đây mới là thẩm mỹ của phụ nữ bình thường!”Một trò chơi tồi trong điện thoại sao có thể đẹp hơn anh được?Nếu cô y tá này thật sự bị Hạng Chí Viễn bắt đi, để xem cô ta có còn mang theo mối tình thầm kín không, có còn “thẩm mỹ” của phụ nữ bình thường nữa hay không.Giang Ninh Phiến còn đang suy nghĩ, cô y tá nhỏ nghe đằng kia nghe được giọng nói của Hạng Chí Viễn thì kích động đánh rơi hộp bánh ngọt trong tay xuống.Hộp bánh nằm úp ngược trên đôi giày da đen của Hạng Chí Viễn.Lớp bơ trên chiếc bánh ngọt trà xanh dính trên gấu quần không vương chút hạt bụi nào của anh..

Giang Ninh Phiến ngước mắt lên nhìn khuôn mặt mê người của anh, hiển nhiên đẹp hơn so Với đống Tetris góc cạnh rất nhiều, nhưng xin lỗi, cô thà nhìn những khối vuông này còn hơn.

Giang Ninh Phiển lại cúi đầu, giả vờ như chơi game rất thích thú.

TA

Tiêm Tiêm!”.

Hạng Chí Viễn cảm thấy ngột ngạt khi bị phớt lờ, nhưng anh lại không thể làm gì được cô.

Anh có thể ra tay tàn độc với bất kỳ ai trên thế giới này, tuy nhiên anh không thể làm thế với cô, cô là nơi duy nhất trong sạch trong trái tim anh suốt nhiều năm qua.

“Anh Hạng, chúng tôi đến để kiểm tra định kỳ cho cô Giang.”

Cửa bị đẩy vào từ bên ngoài, bác sĩ và vài y tá bước vào.

Giang Ninh Phiển đưa tay ra cho bác sĩ đo huyết áp, chợt phát hiện những cô y tá này đang e thẹn xấu hổ nhìn về phía Hạng Chí Viễn.

Có một y tá mạnh dạn bước tới, lấy một chiếc hộp giấy tinh xảo từ sau lưng đưa ra: “Anh Hạng, đây là mấy chiếc bánh ngọt trà xanh do tôi tự tay làm, mời anh...!Và cô Giang cùng ăn thử.”

Cái gì gọi là không có thẩm mỹ?

Chính là vừa mắt loại ngựa giống như Hạng Chí Viễn.

Giang Ninh Phiến không khỏi bản thầm, Hạng Chí Viễn ngồi bên cạnh nhìn về phía cô, ánh mắt hết sức đắc ý, tự cao nói: “Thấy không, đây mới là thẩm mỹ của phụ nữ bình thường!”

Một trò chơi tồi trong điện thoại sao có thể đẹp hơn anh được?

Nếu cô y tá này thật sự bị Hạng Chí Viễn bắt đi, để xem cô ta có còn mang theo mối tình thầm kín không, có còn “thẩm mỹ” của phụ nữ bình thường nữa hay không.

Giang Ninh Phiến còn đang suy nghĩ, cô y tá nhỏ nghe đằng kia nghe được giọng nói của Hạng Chí Viễn thì kích động đánh rơi hộp bánh ngọt trong tay xuống.

Hộp bánh nằm úp ngược trên đôi giày da đen của Hạng Chí Viễn.

Lớp bơ trên chiếc bánh ngọt trà xanh dính trên gấu quần không vương chút hạt bụi nào của anh..

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Giang Ninh Phiến ngước mắt lên nhìn khuôn mặt mê người của anh, hiển nhiên đẹp hơn so Với đống Tetris góc cạnh rất nhiều, nhưng xin lỗi, cô thà nhìn những khối vuông này còn hơn.Giang Ninh Phiển lại cúi đầu, giả vờ như chơi game rất thích thú.TATiêm Tiêm!”.Hạng Chí Viễn cảm thấy ngột ngạt khi bị phớt lờ, nhưng anh lại không thể làm gì được cô.Anh có thể ra tay tàn độc với bất kỳ ai trên thế giới này, tuy nhiên anh không thể làm thế với cô, cô là nơi duy nhất trong sạch trong trái tim anh suốt nhiều năm qua.“Anh Hạng, chúng tôi đến để kiểm tra định kỳ cho cô Giang.”Cửa bị đẩy vào từ bên ngoài, bác sĩ và vài y tá bước vào.Giang Ninh Phiển đưa tay ra cho bác sĩ đo huyết áp, chợt phát hiện những cô y tá này đang e thẹn xấu hổ nhìn về phía Hạng Chí Viễn.Có một y tá mạnh dạn bước tới, lấy một chiếc hộp giấy tinh xảo từ sau lưng đưa ra: “Anh Hạng, đây là mấy chiếc bánh ngọt trà xanh do tôi tự tay làm, mời anh...!Và cô Giang cùng ăn thử.”Cái gì gọi là không có thẩm mỹ?Chính là vừa mắt loại ngựa giống như Hạng Chí Viễn.Giang Ninh Phiến không khỏi bản thầm, Hạng Chí Viễn ngồi bên cạnh nhìn về phía cô, ánh mắt hết sức đắc ý, tự cao nói: “Thấy không, đây mới là thẩm mỹ của phụ nữ bình thường!”Một trò chơi tồi trong điện thoại sao có thể đẹp hơn anh được?Nếu cô y tá này thật sự bị Hạng Chí Viễn bắt đi, để xem cô ta có còn mang theo mối tình thầm kín không, có còn “thẩm mỹ” của phụ nữ bình thường nữa hay không.Giang Ninh Phiến còn đang suy nghĩ, cô y tá nhỏ nghe đằng kia nghe được giọng nói của Hạng Chí Viễn thì kích động đánh rơi hộp bánh ngọt trong tay xuống.Hộp bánh nằm úp ngược trên đôi giày da đen của Hạng Chí Viễn.Lớp bơ trên chiếc bánh ngọt trà xanh dính trên gấu quần không vương chút hạt bụi nào của anh..

Chương 135: 135: Cái Gì Gọi Là Không Có Thẩm Mỹ