Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 136: 136: Sạch Sẽ Hại Chết Người

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hạng Chí Viễn lập tức cứng đờ cả người, đứng thẳng nơi đó, sắc mặt từ ngày nắng chuyển thành mây mù.“Phụt.” Giang Ninh Phiến thấy thế không nhịn được cười ra tiếng, đúng là cái miệng hại cái thân.Không tìm đường chết thì sẽ không chết."Xin lỗi, anh Hạng, tôi không cố ý đâu.” Cô y tá nhỏ oan ức khóc lóc: “Tôi chỉ muốn làm một chiếc bánh ngọt cho anh.”Hạng Chí Viễn nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình, khuôn mặt âm u ngày càng trở nên khó coi, từ trắng chuyển sang xanh, anh liếc mắt lạnh lùng trưng cô y tá nhỏ.Chỉ một cái nhìn thoáng qua, cô y tá nhỏ đã bị dọa sợ đến hồn vía lên mây, “bịch” một tiếng té ngồi trên mặt đất.Đôi chân cứng ngắc của Hạng Chí Viễn lùi về sau một bước, cứng đờ mà đi đến bàn trà bêncạnh ghế sô pha.Một tay Hạng Chí Viễn rút ra mấy tờ khăn giấy, cúi người chín mươi độ để lau sạch vết bẩn trên giày da và gấu quần.Nhưng khi khăn giấy vừa chạm đến phần bánh, dáng vẻ của anh như không thể nhịn được nữa.Ngay sau đó, Hạng Chí Viễn quay mặt sang bên trái không nhìn tới, một tay dùng khăn giấy lau qua loa một lúc rồi ghét bỏ ném nó vào thùng rác, trực tiếp cởi giày ra đứng trên sô pha...!Giang Ninh Phiến cảm thấy tóc của anh sắp dựng đứng lên cả rồi.Sạch sẽ hại chết người.“Cô Minh Thành! Cậu vào đây cho tôi!” Hạng Chí Viễn phiền muộn hô lên.“Để tôi lau!”.Cô Minh Thành vừa bước vào đã nhìn thấy cảnh này, kích động đến mức suýt chút nữa nhảy cẫng lên, tiến đến lôi kéo cô y tá nhỏ: “Nào nào nào, đến đây trò chuyện với anh Thành một lát nào!”Giang Ninh Phiến cau mày, lại nữa rồi, nhân tố bạo lực trên người dù thế nào cũng không thể thay đổi được.Ngay cả một cô y tá nhỏ cũng không bỏ qua.Cũng may, như thế để sau này cô ta biết thẩm mỹ của mình có hơi bất thường, thay đổi càng sớm càng tốt.“Ai bảo cậu bắt người?” Hạng Chí Viễn đứng trên ghế sô pha, ảm đạm liếc nhìn Cô Minh Thành.“Hả?”.

Hạng Chí Viễn lập tức cứng đờ cả người, đứng thẳng nơi đó, sắc mặt từ ngày nắng chuyển thành mây mù.

“Phụt.” Giang Ninh Phiến thấy thế không nhịn được cười ra tiếng, đúng là cái miệng hại cái thân.

Không tìm đường chết thì sẽ không chết.

"Xin lỗi, anh Hạng, tôi không cố ý đâu.” Cô y tá nhỏ oan ức khóc lóc: “Tôi chỉ muốn làm một chiếc bánh ngọt cho anh.”

Hạng Chí Viễn nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình, khuôn mặt âm u ngày càng trở nên khó coi, từ trắng chuyển sang xanh, anh liếc mắt lạnh lùng trưng cô y tá nhỏ.

Chỉ một cái nhìn thoáng qua, cô y tá nhỏ đã bị dọa sợ đến hồn vía lên mây, “bịch” một tiếng té ngồi trên mặt đất.

Đôi chân cứng ngắc của Hạng Chí Viễn lùi về sau một bước, cứng đờ mà đi đến bàn trà bên

cạnh ghế sô pha.

Một tay Hạng Chí Viễn rút ra mấy tờ khăn giấy, cúi người chín mươi độ để lau sạch vết bẩn trên giày da và gấu quần.

Nhưng khi khăn giấy vừa chạm đến phần bánh, dáng vẻ của anh như không thể nhịn được nữa.

Ngay sau đó, Hạng Chí Viễn quay mặt sang bên trái không nhìn tới, một tay dùng khăn giấy lau qua loa một lúc rồi ghét bỏ ném nó vào thùng rác, trực tiếp cởi giày ra đứng trên sô pha...!

Giang Ninh Phiến cảm thấy tóc của anh sắp dựng đứng lên cả rồi.

Sạch sẽ hại chết người.

“Cô Minh Thành! Cậu vào đây cho tôi!” Hạng Chí Viễn phiền muộn hô lên.

“Để tôi lau!”.

Cô Minh Thành vừa bước vào đã nhìn thấy cảnh này, kích động đến mức suýt chút nữa nhảy cẫng lên, tiến đến lôi kéo cô y tá nhỏ: “Nào nào nào, đến đây trò chuyện với anh Thành một lát nào!”

Giang Ninh Phiến cau mày, lại nữa rồi, nhân tố bạo lực trên người dù thế nào cũng không thể thay đổi được.

Ngay cả một cô y tá nhỏ cũng không bỏ qua.

Cũng may, như thế để sau này cô ta biết thẩm mỹ của mình có hơi bất thường, thay đổi càng sớm càng tốt.

“Ai bảo cậu bắt người?” Hạng Chí Viễn đứng trên ghế sô pha, ảm đạm liếc nhìn Cô Minh Thành.

“Hả?”.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hạng Chí Viễn lập tức cứng đờ cả người, đứng thẳng nơi đó, sắc mặt từ ngày nắng chuyển thành mây mù.“Phụt.” Giang Ninh Phiến thấy thế không nhịn được cười ra tiếng, đúng là cái miệng hại cái thân.Không tìm đường chết thì sẽ không chết."Xin lỗi, anh Hạng, tôi không cố ý đâu.” Cô y tá nhỏ oan ức khóc lóc: “Tôi chỉ muốn làm một chiếc bánh ngọt cho anh.”Hạng Chí Viễn nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình, khuôn mặt âm u ngày càng trở nên khó coi, từ trắng chuyển sang xanh, anh liếc mắt lạnh lùng trưng cô y tá nhỏ.Chỉ một cái nhìn thoáng qua, cô y tá nhỏ đã bị dọa sợ đến hồn vía lên mây, “bịch” một tiếng té ngồi trên mặt đất.Đôi chân cứng ngắc của Hạng Chí Viễn lùi về sau một bước, cứng đờ mà đi đến bàn trà bêncạnh ghế sô pha.Một tay Hạng Chí Viễn rút ra mấy tờ khăn giấy, cúi người chín mươi độ để lau sạch vết bẩn trên giày da và gấu quần.Nhưng khi khăn giấy vừa chạm đến phần bánh, dáng vẻ của anh như không thể nhịn được nữa.Ngay sau đó, Hạng Chí Viễn quay mặt sang bên trái không nhìn tới, một tay dùng khăn giấy lau qua loa một lúc rồi ghét bỏ ném nó vào thùng rác, trực tiếp cởi giày ra đứng trên sô pha...!Giang Ninh Phiến cảm thấy tóc của anh sắp dựng đứng lên cả rồi.Sạch sẽ hại chết người.“Cô Minh Thành! Cậu vào đây cho tôi!” Hạng Chí Viễn phiền muộn hô lên.“Để tôi lau!”.Cô Minh Thành vừa bước vào đã nhìn thấy cảnh này, kích động đến mức suýt chút nữa nhảy cẫng lên, tiến đến lôi kéo cô y tá nhỏ: “Nào nào nào, đến đây trò chuyện với anh Thành một lát nào!”Giang Ninh Phiến cau mày, lại nữa rồi, nhân tố bạo lực trên người dù thế nào cũng không thể thay đổi được.Ngay cả một cô y tá nhỏ cũng không bỏ qua.Cũng may, như thế để sau này cô ta biết thẩm mỹ của mình có hơi bất thường, thay đổi càng sớm càng tốt.“Ai bảo cậu bắt người?” Hạng Chí Viễn đứng trên ghế sô pha, ảm đạm liếc nhìn Cô Minh Thành.“Hả?”.

Chương 136: 136: Sạch Sẽ Hại Chết Người