Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 145: 145: “chỉ Là Thỉnh Thoảng Mà Thôi”

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Giang Ninh Phiến nắm chặt dao nĩa trong tay, dừng một chút rồi hỏi: “Rốt cuộc trước đây tôi từng làm gì?”Rốt cuộc thì cô đã từng làm bao nhiêu chuyện ghê gớm mới có thể khiến cho Hạng Chí Viễn nhớ thương nhiều năm như vậy? Đến mức đến tận bây giờ, anh coi cô như người tàn phế mà chăm sóc.Nghe vậy, Hạng Chí Viễn khẽ cười: “Tôi còn tưởng rằng em không tò mò gì về quá khứ không tốt đẹp của chúng ta.”“Bây giờ tôi tò mò.”Cô muốn biết hai người gặp nhau như thế nào, rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, vì sao cô không có ấn tượng gì hết.“Cộc cộc..”Tiếng gõ cửa bỗng nhiên vang lên, một giọng nữ quen thuộc cắt ngang đối thoại của bọn họ: “Cô Giang, tôi đưa thuốc tới cho cô.”Là Mục Thanh Linh.An Vũ Dương bồi dưỡng ra những người có tính cách không giống nhau nhưng hiệu suất làm việc đều rất cao.“Mời vào.” Giang Ninh Phiến lên tiếng.Cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, Mục Thanh Linh mặc đồng phục y tá trắng tinh đi tới, nhìn thấy Hạng Chí Viễn và bàn đầy thức ăn thì rõ ràng có hơi sửng sốt.Sau đó cô ta đi đến bên cạnh Giang Ninh Phiến, đặt một bình thuốc xuống.“Cô Giang, đây là thuốc giảm đau mà cô cần, nhưng đừng uống nhiều quá, mỗi lần hai viên là đủ rồi.” Mục Thanh Linh mỉm cười nói, lời nói mang theo ý sâu xa nhắc nhở cô.“Đầu em còn đau sao?”Nghe vậy, Hạng Chí Viễn nhíu mày, lập tức đứng dậy đi tới bên cạnh Giang Ninh Phiến, trực tiếp bế cô lên còn bản thân mình thì ngồi xuống rồi ôm cô ngồi ở trên đùi, duỗi tay xoa trán cô.“Chỉ là thỉnh thoảng mà thôi.” Giang Ninh Phiên nghiêng đầu đi, né tránh tay anh.Hạng Chí Viễn cũng không để ý, ánh mắt lạnh lùng trừng Mục Thanh Linh: “Đi nói với bác sĩ trưởng rằng nếu người phụ nữ của tôi lưu lại di chứng về sau thì xin mời ông ta chú ý kỹ an toàn của người thân.”Từng chữ từng chữ một, uy h**p trắng trợn như vậy mà anh lại nói đến đúng lý hợp tình, giống như toàn thế giới đều đáng phải chịu uy h**p của anh.Ngông cuồng, kiêu ngạo, không chịu bị trói buộc.Người dám buông những lời như vậy ở bệnh viện, ngoại trừ Hạng Chí Viễn thì chỉ sợ không tìm được người thứ hai..

Giang Ninh Phiến nắm chặt dao nĩa trong tay, dừng một chút rồi hỏi: “Rốt cuộc trước đây tôi từng làm gì?”

Rốt cuộc thì cô đã từng làm bao nhiêu chuyện ghê gớm mới có thể khiến cho Hạng Chí Viễn nhớ thương nhiều năm như vậy? Đến mức đến tận bây giờ, anh coi cô như người tàn phế mà chăm sóc.

Nghe vậy, Hạng Chí Viễn khẽ cười: “Tôi còn tưởng rằng em không tò mò gì về quá khứ không tốt đẹp của chúng ta.”

“Bây giờ tôi tò mò.”

Cô muốn biết hai người gặp nhau như thế nào, rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, vì sao cô không có ấn tượng gì hết.

“Cộc cộc..”

Tiếng gõ cửa bỗng nhiên vang lên, một giọng nữ quen thuộc cắt ngang đối thoại của bọn họ: “Cô Giang, tôi đưa thuốc tới cho cô.”

Là Mục Thanh Linh.

An Vũ Dương bồi dưỡng ra những người có tính cách không giống nhau nhưng hiệu suất làm việc đều rất cao.

“Mời vào.” Giang Ninh Phiến lên tiếng.

Cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, Mục Thanh Linh mặc đồng phục y tá trắng tinh đi tới, nhìn thấy Hạng Chí Viễn và bàn đầy thức ăn thì rõ ràng có hơi sửng sốt.

Sau đó cô ta đi đến bên cạnh Giang Ninh Phiến, đặt một bình thuốc xuống.

“Cô Giang, đây là thuốc giảm đau mà cô cần, nhưng đừng uống nhiều quá, mỗi lần hai viên là đủ rồi.” Mục Thanh Linh mỉm cười nói, lời nói mang theo ý sâu xa nhắc nhở cô.

“Đầu em còn đau sao?”

Nghe vậy, Hạng Chí Viễn nhíu mày, lập tức đứng dậy đi tới bên cạnh Giang Ninh Phiến, trực tiếp bế cô lên còn bản thân mình thì ngồi xuống rồi ôm cô ngồi ở trên đùi, duỗi tay xoa trán cô.

“Chỉ là thỉnh thoảng mà thôi.” Giang Ninh Phiên nghiêng đầu đi, né tránh tay anh.

Hạng Chí Viễn cũng không để ý, ánh mắt lạnh lùng trừng Mục Thanh Linh: “Đi nói với bác sĩ trưởng rằng nếu người phụ nữ của tôi lưu lại di chứng về sau thì xin mời ông ta chú ý kỹ an toàn của người thân.”

Từng chữ từng chữ một, uy h**p trắng trợn như vậy mà anh lại nói đến đúng lý hợp tình, giống như toàn thế giới đều đáng phải chịu uy h**p của anh.

Ngông cuồng, kiêu ngạo, không chịu bị trói buộc.

Người dám buông những lời như vậy ở bệnh viện, ngoại trừ Hạng Chí Viễn thì chỉ sợ không tìm được người thứ hai..

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Giang Ninh Phiến nắm chặt dao nĩa trong tay, dừng một chút rồi hỏi: “Rốt cuộc trước đây tôi từng làm gì?”Rốt cuộc thì cô đã từng làm bao nhiêu chuyện ghê gớm mới có thể khiến cho Hạng Chí Viễn nhớ thương nhiều năm như vậy? Đến mức đến tận bây giờ, anh coi cô như người tàn phế mà chăm sóc.Nghe vậy, Hạng Chí Viễn khẽ cười: “Tôi còn tưởng rằng em không tò mò gì về quá khứ không tốt đẹp của chúng ta.”“Bây giờ tôi tò mò.”Cô muốn biết hai người gặp nhau như thế nào, rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, vì sao cô không có ấn tượng gì hết.“Cộc cộc..”Tiếng gõ cửa bỗng nhiên vang lên, một giọng nữ quen thuộc cắt ngang đối thoại của bọn họ: “Cô Giang, tôi đưa thuốc tới cho cô.”Là Mục Thanh Linh.An Vũ Dương bồi dưỡng ra những người có tính cách không giống nhau nhưng hiệu suất làm việc đều rất cao.“Mời vào.” Giang Ninh Phiến lên tiếng.Cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, Mục Thanh Linh mặc đồng phục y tá trắng tinh đi tới, nhìn thấy Hạng Chí Viễn và bàn đầy thức ăn thì rõ ràng có hơi sửng sốt.Sau đó cô ta đi đến bên cạnh Giang Ninh Phiến, đặt một bình thuốc xuống.“Cô Giang, đây là thuốc giảm đau mà cô cần, nhưng đừng uống nhiều quá, mỗi lần hai viên là đủ rồi.” Mục Thanh Linh mỉm cười nói, lời nói mang theo ý sâu xa nhắc nhở cô.“Đầu em còn đau sao?”Nghe vậy, Hạng Chí Viễn nhíu mày, lập tức đứng dậy đi tới bên cạnh Giang Ninh Phiến, trực tiếp bế cô lên còn bản thân mình thì ngồi xuống rồi ôm cô ngồi ở trên đùi, duỗi tay xoa trán cô.“Chỉ là thỉnh thoảng mà thôi.” Giang Ninh Phiên nghiêng đầu đi, né tránh tay anh.Hạng Chí Viễn cũng không để ý, ánh mắt lạnh lùng trừng Mục Thanh Linh: “Đi nói với bác sĩ trưởng rằng nếu người phụ nữ của tôi lưu lại di chứng về sau thì xin mời ông ta chú ý kỹ an toàn của người thân.”Từng chữ từng chữ một, uy h**p trắng trợn như vậy mà anh lại nói đến đúng lý hợp tình, giống như toàn thế giới đều đáng phải chịu uy h**p của anh.Ngông cuồng, kiêu ngạo, không chịu bị trói buộc.Người dám buông những lời như vậy ở bệnh viện, ngoại trừ Hạng Chí Viễn thì chỉ sợ không tìm được người thứ hai..

Chương 145: 145: “chỉ Là Thỉnh Thoảng Mà Thôi”