Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 146: 146: Em Không Chịu Đón Nhận Sao
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Vâng.”Mục Thanh Linh gật đầu, kinh ngạc, giật mình nhìn về phía Giang Ninh Phiến trong lồng ngực anh.Tại sao cô ta lại có cảm giác nhân vật đứng đầu địa ngục này cực kỳ cưng chiều Giang Ninh Phiến, thật không thể tin được...!Giang Ninh Phiến có cái gì tốt?Bởi vì khuôn mặt có thể lừa người? Vóc người đẹp?Hay Hạng Chí Viễn này là người đàn ông chỉ ru rú trong nhà nên chưa từng nhìn thấy phụ nữ?Đợi đến khi Mục Thanh Linh rời đi, Giang Ninh Phiến lập tức nhảy ra khỏi đôi chân của Hạng Chí Viễn, cầm thấy bình thuốc đi tới phòng rửa tay: “Tôi đi uống thuốc.”Ngồi ở trên đùi anh mà cô cứ như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.“Ngồi xuống, tôi đi rót nước cho em.”“Người ngoài nhìn thấy cậu dạng trong truyền thuyết lại như người giúp việcmà hầu hạ một cô gái sẽ không rời mắt đấy chứ?” Giang Ninh Phiến mỉa mai nói.“Tôi thích là được.” Hạng Chí Viễn nói, giọng nói mạnh mẽ.“Anh thích nhưng tôi phải chịu đón nhận thì mới được chứ.”“Em không chịu đón nhận sao, hửm?” Hạng Chí Viễn không vui nhíu mày, giọng nói lộ ra một chút nguy hiểm.“Tôi chỉ là không muốn làm người tàn phế, chuyện nhỏ như rót nước này, tôi có thể làm được.”Giang Ninh Phiến lạnh nhạt nói, đóng cửa nhà vệ sinh lại, khóa chặt.Nhốt được Hạng Chí Viễn ở ngoài cửa, Giang Ninh Phiến mới thầm thở phào.Cô mở bình thuốc trong tay ra, ném khoảng năm viên vào trong cốc thủy tinh.Khi đứng đợi máy đun nước, Giang Ninh Phiến cầm cốc nước, lắc nhẹ khiến cho thuốc tan ra.Viên thuốc màu trắng dần tan trong nước, hoàn toàn biến mất...!Giang Ninh Phiến lạnh lùng nhìn nó, đáy mắt dần hiện lên sự thích thú vì báo thù.Cô phải thừa nhận rằng những ngày qua, Hạng Chí Viễn đã thay đổi rất nhiều.Nhưng cô sẽ không cảm động, càng không có cảm giác bao dung khi sống sót sau tai nạn, đây không phải là cô, cô không phải Thánh Mẫu..
“Vâng.”
Mục Thanh Linh gật đầu, kinh ngạc, giật mình nhìn về phía Giang Ninh Phiến trong lồng ngực anh.
Tại sao cô ta lại có cảm giác nhân vật đứng đầu địa ngục này cực kỳ cưng chiều Giang Ninh Phiến, thật không thể tin được...!Giang Ninh Phiến có cái gì tốt?
Bởi vì khuôn mặt có thể lừa người? Vóc người đẹp?
Hay Hạng Chí Viễn này là người đàn ông chỉ ru rú trong nhà nên chưa từng nhìn thấy phụ nữ?
Đợi đến khi Mục Thanh Linh rời đi, Giang Ninh Phiến lập tức nhảy ra khỏi đôi chân của Hạng Chí Viễn, cầm thấy bình thuốc đi tới phòng rửa tay: “Tôi đi uống thuốc.”
Ngồi ở trên đùi anh mà cô cứ như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.
“Ngồi xuống, tôi đi rót nước cho em.”
“Người ngoài nhìn thấy cậu dạng trong truyền thuyết lại như người giúp việc
mà hầu hạ một cô gái sẽ không rời mắt đấy chứ?” Giang Ninh Phiến mỉa mai nói.
“Tôi thích là được.” Hạng Chí Viễn nói, giọng nói mạnh mẽ.
“Anh thích nhưng tôi phải chịu đón nhận thì mới được chứ.”
“Em không chịu đón nhận sao, hửm?” Hạng Chí Viễn không vui nhíu mày, giọng nói lộ ra một chút nguy hiểm.
“Tôi chỉ là không muốn làm người tàn phế, chuyện nhỏ như rót nước này, tôi có thể làm được.”
Giang Ninh Phiến lạnh nhạt nói, đóng cửa nhà vệ sinh lại, khóa chặt.
Nhốt được Hạng Chí Viễn ở ngoài cửa, Giang Ninh Phiến mới thầm thở phào.
Cô mở bình thuốc trong tay ra, ném khoảng năm viên vào trong cốc thủy tinh.
Khi đứng đợi máy đun nước, Giang Ninh Phiến cầm cốc nước, lắc nhẹ khiến cho thuốc tan ra.
Viên thuốc màu trắng dần tan trong nước, hoàn toàn biến mất...!
Giang Ninh Phiến lạnh lùng nhìn nó, đáy mắt dần hiện lên sự thích thú vì báo thù.
Cô phải thừa nhận rằng những ngày qua, Hạng Chí Viễn đã thay đổi rất nhiều.
Nhưng cô sẽ không cảm động, càng không có cảm giác bao dung khi sống sót sau tai nạn, đây không phải là cô, cô không phải Thánh Mẫu..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Vâng.”Mục Thanh Linh gật đầu, kinh ngạc, giật mình nhìn về phía Giang Ninh Phiến trong lồng ngực anh.Tại sao cô ta lại có cảm giác nhân vật đứng đầu địa ngục này cực kỳ cưng chiều Giang Ninh Phiến, thật không thể tin được...!Giang Ninh Phiến có cái gì tốt?Bởi vì khuôn mặt có thể lừa người? Vóc người đẹp?Hay Hạng Chí Viễn này là người đàn ông chỉ ru rú trong nhà nên chưa từng nhìn thấy phụ nữ?Đợi đến khi Mục Thanh Linh rời đi, Giang Ninh Phiến lập tức nhảy ra khỏi đôi chân của Hạng Chí Viễn, cầm thấy bình thuốc đi tới phòng rửa tay: “Tôi đi uống thuốc.”Ngồi ở trên đùi anh mà cô cứ như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.“Ngồi xuống, tôi đi rót nước cho em.”“Người ngoài nhìn thấy cậu dạng trong truyền thuyết lại như người giúp việcmà hầu hạ một cô gái sẽ không rời mắt đấy chứ?” Giang Ninh Phiến mỉa mai nói.“Tôi thích là được.” Hạng Chí Viễn nói, giọng nói mạnh mẽ.“Anh thích nhưng tôi phải chịu đón nhận thì mới được chứ.”“Em không chịu đón nhận sao, hửm?” Hạng Chí Viễn không vui nhíu mày, giọng nói lộ ra một chút nguy hiểm.“Tôi chỉ là không muốn làm người tàn phế, chuyện nhỏ như rót nước này, tôi có thể làm được.”Giang Ninh Phiến lạnh nhạt nói, đóng cửa nhà vệ sinh lại, khóa chặt.Nhốt được Hạng Chí Viễn ở ngoài cửa, Giang Ninh Phiến mới thầm thở phào.Cô mở bình thuốc trong tay ra, ném khoảng năm viên vào trong cốc thủy tinh.Khi đứng đợi máy đun nước, Giang Ninh Phiến cầm cốc nước, lắc nhẹ khiến cho thuốc tan ra.Viên thuốc màu trắng dần tan trong nước, hoàn toàn biến mất...!Giang Ninh Phiến lạnh lùng nhìn nó, đáy mắt dần hiện lên sự thích thú vì báo thù.Cô phải thừa nhận rằng những ngày qua, Hạng Chí Viễn đã thay đổi rất nhiều.Nhưng cô sẽ không cảm động, càng không có cảm giác bao dung khi sống sót sau tai nạn, đây không phải là cô, cô không phải Thánh Mẫu..